Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 415: DỠ GIÁP

Sau khi Tấn quân thối lui, người trong bảo trại bắt đầu chuẩn bị cơm canh, đám sĩ tốt bắt đầu dành thời gian nghỉ ngơi.

Kỳ thực, phía dưới vẫn còn rất nhiều khí giới thủ thành như dầu sôi thiêu đốt, đá nặng, nhưng Lương Trình vẫn chưa ra lệnh đi dùng, bởi vì vẫn chưa cần thiết.

Chờ Tấn quân rời đi về sau, Lương Trình đi tới chỗ Trịnh Phàm kiểm tra một chút tình huống.

- Tấn quân cứ như vậy thối lui sao?

Trịnh Phàm không dám tin tưởng, vốn tưởng rằng ban ngày sẽ là một hồi ác chiến, nhưng hiện tại mình một mực có một loại cảm giác "Ta còn không phát lực, ngươi đã ngã xuống”.

Trận chiến này hoàn toàn khác dự đoán, không có bao nhiêu nhiệt huyết, cũng không có kích động lòng người, người ta càng giống từ linh kiện từng bộ phận của máy móc vận chuyển.

- Hồi bẩm chủ thượng, giáp sĩ bên này của chúng ta đề là tinh nhuệ, đồng thời mấy trăm kỵ binh do Tấn Hoàng mang đến, mỗi người đều là hảo thủ, dưới loại cục diện này, đối phương chỉ muốn bằng một ít thang mây đã nghĩ mạnh mẽ phá thành, cơ bản không có khả năng thực hiện được.

Ý của hắn, trừ phi Tấn quân chậm rãi đến, cố chế tạo thêm nhiều khí giới công thành, mới có thể tạo thành uy hiếp chân chính đối với Yến quân trong bảo trại này.

- Tại sao ta cảm thấy không căng thẳng như tối hôm qua?

Trịnh Phàm tò mò hỏi.

- Chủ thượng, người của chúng ta, tối hôm qua cũng là lần đầu tiên thủ thành.

- Há, cũng đúng.

Trịnh Phàm gật gù.

- Chủ thượng có thể đi xuống trước nghỉ ngơi, lần này Tấn quân tổn thất không ít thang mây, hôm nay bọn hắn rất khó phát động công thành lần nữa.

- Được!

Trịnh Phàm tin tưởng phán đoán và kinh nghiệm của Lương Trình, không hỏi nhiều, đứng dậy đi xuống tường thành.

Tứ Nương còn muốn giúp một ít binh sĩ khâu lại vết thương, cho nên không theo Trịnh Phàm xuống.

Người mù Bắc đang làm công tác động viên, sau khi Tấn quân đình chỉ công thành, Tiết Tam lại len lén ẩn giấu ở vùng ngoại ô bảo trại, Phiền Lực vội vàng chồng cát đá hỗ trợ gia cố thành.

Cuối cùng chỉ sót lại A Minh và Trịnh Phàm đồng thời đi xuống, đêm qua không ít người chết trên tường thành, túi nước của A Minh lại trở nên căng phồng, hắn đi vài bước uống một hớp, tinh thần vô cùng thoải mái thích ý.

Bảo trại lớn như vậy, gian phòng Trịnh Phàm nghỉ ngơi ngay sát vách phòng Tấn Hoàng, xem như hai gian nhà tốt nhất bảo trại này.

Vừa mới đến gần, Trịnh Phàm đã nghe trong phòng sát vách truyền đến tiếng kêu, trầm bồng du dương, a nha ạch y.

- Tự giận mình đến mức độ này ư?

Trịnh Phàm không khỏi cảm khái.

Rõ ràng hôm qua, Tấn Hoàng vẫn là một Đế Vương uy nghiêm, thậm chí một lần ở trong lòng Trịnh Phàm, còn có chút nể phục.

Nhưng hiện tại, nhóm binh sĩ vừa mới trải qua một hồi giết chóc trên tường thành, Tấn Hoàng hắn ở đây bắt đầu chinh phạt rồi.

Bên ngoài quân đội phản bội, đánh dấu sào huyệt kinh đô của Tấn Hoàng đã đổi chủ, có thể nói, tư cách Tấn Hoàng lật bàn của Tấn Hoàng đã bị tước đoạt rồi.

Tuy nói nguyên bản hắn cũng không có tư cách gì lật bàn, nhưng ít ra vẫn có thể đứng ở bên cạnh chờ cầm tiền mừng.

Vạn nhất có ai thua quá thảm, nói không chắc hắn còn có cơ hội nào đó.

Hiện tại thì hay rồi! Ngay cả tư cách quan chiến cũng không còn.

- Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy Tấn Hoàng này, nói hắn bị đả kích chính trị, chẳng bằng nói hắn thất tình tuyệt vong trên tình trường.

- Người ta đã xui xẻo như vậy, đừng nên trêu chọc như vậy.

- Chủ thượng giáo huấn phải.

- Kinh đô kia không còn, không biết vị Thái hậu kia có an toàn không?

". . ." A Minh.

Câu này chuyển hướng, kém chút để A Minh vừa mới uống được ngụm máu, phun ra hết.

Đúng lúc này, một vị nữ tử quần áo tổn hại từ trong nhà đi ra, cúi đầu nói với A Minh và Trịnh Phàm:

- Hai vị đại nhân, Bệ Hạ mời.

Trịnh Phàm cùng A Minh đối diện một mắt, cùng đi vào vị trí gian nhà của Tấn Hoàng.

Tấn Hoàng vừa mới kết thúc đại chiến, nữ tử bên trong vừa mới thay quần áo.

Sau khi Trịnh Phàm đi vào, chắp tay hành lễ:

- Tham kiến Bệ Hạ.

Kỳ thực, lúc hôm qua hai người gặp mặt, Trịnh Phàm rất tùy ý, trước mắt lại có vẻ giảng quy củ cung kính một ít.

Nhưng trong này kỳ thực ẩn chứa một loại thái độ xa lánh rất rõ ràng.

Sắc mặt Tấn Hoàng ửng hồng, lấy trà thay nước, sau khi để bình trà xuống, nói với Trịnh Phàm:

- Trịnh tướng quân, phản quân bên ngoài bảo trại đã bị đánh lui rồi sao?

- Hồi bẩm Bệ Hạ, đẩy lùi rồi.

- Trịnh tướng quân thật là Quân Thần đương đại.

Con mắt Trịnh Phàm hơi nhìn thoáng qua, thầm nói tựa hồ cái gọi là Quân Thần, kết cục đều không thế nào tốt.

- Trẫm có Trịnh tướng quân bên người, gánh nặng này, cuối cùng coi như có thể thả xuống.

Trên mặt Tấn Hoàng ửng hồng, càng thêm rõ ràng rồi.

Tâm tình cả người, cũng trở nên càng ngày càng phấn khởi.

Điều này làm cho Trịnh Phàm cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt bắt đầu băn khoăn ở trên bàn, nhìn thấy một bãi bột phấn trắng bạc.

Mẹ nó, chơi thuốc rồi!

- Trịnh tướng quân, Trẫm phải cố gắng tạ ngươi, Trẫm muốn tầng tầng thưởng ngươi!

- Bệ Hạ quá khen, mạt tướng chỉ làm việc theo chức trách, không dám tham thưởng.

Hiện tại ngươi còn nghèo hơn cả lão tử, ngươi lấy cái gì thưởng cho ta?

Tấn Hoàng đứng dậy, đi hướng trước mặt Trịnh Phàm, cao giọng nói:

- Dỡ giáp!

". . ." Trịnh Phàm.

Cái gì?

Trịnh Phàm sửng sốt rồi.

Tấn Hoàng khẽ cau mày, quát to:

- Không nghe Trẫm lời nói sao, Trẫm nói rồi, dỡ giáp! ! !

Ngươi có bị bệnh không!

Nghe nói Tấn nhân thịnh hành bọn gay lọ, nhưng ngươi thân là một Hoàng Đế, hà tất phải dùng thân thể của mình tới lôi kéo người?

Quan trọng nhất chính là, Trịnh Thủ bị trên phương diện vẫn rất bình thường, không gay lọ chút nào.

- Dỡ giáp!

Tấn Hoàng gầm lên.

Trịnh Phàm chuẩn bị rút đao đem tên Hoàng Đế đầu óc có vấn đề này, gõ hôn mê.

Có điều, Trịnh Phàm chưa kịp rút đao, hai người phụ nữ trong phòng, chính là cháu gái lão bảo trại, vừa nức nở cởi y phục trên người mình ra.

Tấn Hoàng rất hài lòng mà cười to nói:

- Trịnh tướng quân, ngươi là tướng tài, ngươi xem Trẫm điều quân thế nào?

...

Tấn Hoàng, điên rồi sao?

Trước mắt tình cảnh này, để Trịnh Phàm không kìm lòng được nghĩ đến Mộ Dung Phục trong Thiên Long Bát Bộ

Vương triều chi mộng, chỉ còn dư lại một giấc mộng.

Có điều, có lẽ bởi nguyên nhân không tiếp xúc nhiều, trong lòng Trịnh Phàm ngược lại không cảm giác thổn thức bao nhiêu.

Xét đến cùng, là một người thành công, không chỉ dựa vào phấn đấu của cá nhân, mà cần xem tiến trình của lịch sử.

So với Yến Hoàng, so với Càn Hoàng, thậm chí so với những chư vị hoàng tử đang đoạt đích tại Sở Quốc.

Xuất phát điểm của Tấn Hoàng Ngu Từ Minh, đúng là kém đến mức không thể kém hơn.

Nếu theo đại thế lịch sử phát triển, ba nhà phân Tấn, khẳng định là một điều tất yếu, việc hắn làm được, đơn giản chỉ là ngồi trên vị trí Hoàng Đế này, ra sức dãy dụa mà thôi.

Đã từng, hắn từng nhìn thấy hi vọng, sau đó, sau lưng hi vọng, càng khắc sâu tuyệt vọng.

Trịnh Phàm không biết chính là, lúc Tấn Hoàng trên đường rời Yến kinh, Triệu Cửu Lang từng cùng nhóm trợ tá của mình bình luận, vị Tấn Hoàng tự mở cửa nam đón Yến quân này.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!