Nếu hắn sinh ra ở trung kỳ triều đình, ngược lại có thể trở thành một Phục Hưng chi chủ, bởi hắn không thiếu quả cảm ngoan độc kiên quyết, thậm chí còn có một cỗ khí thế không sợ khuôn mẫu cũ.
Chỉ tiếc, người như vậy thả trên triều đình đã tới đường cùng, để yên còn tốt, một khi dằn vặt, chỉ có thể đem một chút nguyên khí cuối cùng ép khô, sau đó chết càng nhanh hơn.
Lòng cao hơn trời, mệnh mỏng hơn giấy, khả năng chính là Tấn Hoàng.
Trịnh Phàm yên lặng mà đứng dậy, hắn không có hứng thú đi tiếp thu phần thưởng Tấn Hoàng ban cho mình, thứ nhất, hắn thức tỉnh trên thế giới này, cho dù các Ma Vương bên người sáng tạo những điều kiện không tệ cho hắn. nhưng ở mức độ “Muốn” này, Trịnh Phàm vẫn khắc chế.
Quan trọng nhất chính là, bên người có Tứ Nương làm bạn, đối ngoại với những nữ nhân tầm thường này, hắn vốn không có hứng thú lắm.
Trịnh Phàm chắp tay hướng Tấn Hoàng hành lễ, nói:
- Bệ Hạ, mạt tướng là Yến thần.
Tấn Hoàng khẽ cau mày, nói:
- Trẫm biết, nhưng Đại Tấn của Trẫm, có thể cho ngươi nhiều hơn, sau này ái khanh có thể trở thành đại trụ quốc Đại Tấn ta, trở thành Đại nguyên soái thống lĩnh binh mã Đại Tấn!
- Bệ Hạ, mạt tướng không muốn biết, ngài điên thật hay điên giả, mạt tướng chỉ muốn nói, nếu như ngài thật sự điên rồi, vậy đây cũng là chuyện may mắn của ngài, nếu hiện thực quá tàn khốc, có thể sống trong mộng, cũng là một niềm hạnh phúc.
Trịnh Phàm dừng một chút lại nhìn Tấn Hoàng nói:
- Nếu như ngài giả điên, mạt tướng cảm thấy không cần thiết, cục diện đã như vậy, người phía dưới sẽ không quan tâm ngài, người phía trên cũng lười để ý ngài. Đây không phải do ngài diễn tốt, mà bởi vì ngài đã biến thành con hát trên sàn nhảy, diễn chân thực thế nào, chung quy mất đi tư cách đăng đương nhập thất.
Hai mắt Tấn Hoàng trợn lên giận dữ nhìn, nhìn chằm chằm Trịnh Phàm.
Thời đại này, con hát không có địa vị xã hội, bị thế tục phổ biến cho rằng là người hạ đẳng.
Lời này của Trịnh Phàm có ý là, Bệ Hạ, ngài đã không còn thân phận và tư cách kia rồi!
Cũng không quản Tấn Hoàng nghe lọt hay không nghe lọt, Trịnh Phàm tự nhiên tiếp tục nói:
- Kỳ thực, không bằng lưu lại một cái thể diện cho bản thân mình.
Cho Tấn Quốc, lưu một chút thể diện.
Nói xong, Trịnh Phàm khom người xin cáo lui.
Chỉ để lại Tấn Hoàng một người kinh ngạc mà đứng tại chỗ, môi khẽ run.
Sau khi rời khỏi gian nhà, Trịnh Phàm hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy trong lá phổi, tràn đầy hậm hực, khó phát tiết.
Nếu như nói Tấn Hoàng triệt để chơi đùa, mất đi tất cả vốn liếng mà nói, vậy bản thân của Trịnh Phàm, kỳ thực càng giống như bị cắt thịt.
Theo Yến quân một đường xuôi nam Càn Quốc chinh chiến, binh mã dưới trướng hắn không ngừng tổn thất, vốn tưởng rằng đã tích góp được một ít tư lịch, cũng nhìn thấy hi vọng đi làm một phương Thành thủ làm ruộng phát triển, nhưng không biết ra sao rơi vào trong tòa bảo trại này, đánh một trận thủ thành không hiểu ra sao.
Tối hôm qua dạ tập và trận công thành sáng này, Tấn quân không thể đánh vào, nhưng để binh mã dưới trướng Trịnh Phàm tổn thương, kỳ thực không nhỏ.
Hết thảy của cải, đều ở chỗ này, dùng một chút, ít thêm một chút, cái này giống như thời hậu thế, người vay nợ vay tiền mở tiệm lẩu, lợi nhuận hàng ngày đều là một số âm.
Đây thật sự là một loại dày vò.
- Chủ thượng, trời không tuyệt đường người.
A Minh vừa hững hờ an ủi vừa tiếp tục uống chất lỏng bên trong túi nước.
Kỳ thực, các Ma Vương nghĩ thoáng hơn Trịnh Phàm nhiều, rốt cuộc mỗi người bọn họ từng trải quá nhiều, cách nhìn không giống nhau, tự nhiên nhận thức về "Đông sơn tái khởi", ở một trình độ cao hơn Trịnh Phàm nhiều.
- Ta chỉ đang lo lắng, con đường của chúng ta, rốt cuộc ở phương nào?
- Chủ thượng, đường ngay ở. . .
- Nếu như ngươi trả lời đường dưới chân, vậy thì ngầm miệng lại.
A Minh ngậm miệng.
Lại ngẩng đầu, Trịnh Phàm nhìn thấy ánh nắng chiều nhuộm đỏ, trong lòng bỗng nhiên hơi xúc động, dưới cảnh tượng này, mơ hồ mơ mộng có một tên kỵ sĩ, đến giải cứu mình.
Trong môi trường này, con người sẽ không kìm lòng được ảo tưởng, đặc biệt là thời khắc bị trọng binh vây thành.
Có thể nói, nếu thủ hạ Trịnh Phàm không phải tinh binh, mà là một loại binh lính mới hoặc binh bại cho đủ số lượng, chỉ sợ lúc này tòa bảo trại này đã sớm bị phá.
Thủ vững, có thể thủ vững xuống, Trịnh Phàm tin tưởng công tác tư tưởng của người mù Bắc.
Nhưng Yến Quốc bên kia, rốt cuộc có phái ra viện binh tới đây hay không?
Bởi vì hiện tại Trịnh Phàm có thể nhìn ra, Tấn Hoàng này, kỳ thực đã vô dụng rồi!
Đương nhiên, loại ảo tướng kỵ sĩ ra trận tới cứu mình dưới trời chiều này, chỉ có thể ngẫm trong lòng, không thể nói ra, bằng không các Ma Vương bên cạnh hắn nhất định sẽ cười đau cả bụng mất.
- Phù phù!
A Minh bên người bỗng nhiên phun ra máu.
Đương nhiên, phun ra khẳng định không phải máu của hắn, mà máu vừa mới uống vào.
Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía A Minh.
A Minh móc ra một tấm khăn tay, yên lặng mà lau chùi khóe miệng, nói:
- Gần đây uống hơi nhiều máu, bụng hơi trướng.
Mà lúc này, trong lòng Trịnh Phàm bỗng nhiên truyền đến âm thanh của Phiền Lực:
- A Minh cảm thấy đây không phải kỵ sĩ, hẳn là Chí Tôn Bảo.
Lúc này Trịnh Phàm mới ý thức được, sợi dây tâm linh của người mù Bắc vẫn chưa đóng lại.
A Minh cũng không kềm được, nếu lộ ra rồi, vậy thẳng thắn ôm bụng ngồi xổm xuống, cười đến đau bụng.
". . ." Trịnh Phàm.
...
Thằng ranh con lang tể tử đang vận chuyển mũi tên hết chuyến này đến chuyến khác, nhìn cẳng tay cẳng chân nhỏ của hắn nhỏ nhưng khí lực rất lớn, làm liên tục nhưng không thấy được vẻ khổ cực.
Tiểu kiếm đồng thì yên lặng, ngồi bên cạnh nhìn.
Rốt cuộc, nàng không nhịn được, hỏi:
- Ngươi không mệt sao?
Lang tể tử xoa xoa mồ hôi trên trán, hồi đáp:
- Đánh trận mệt!
- Ngươi chỉ quan sát thôi thì biết cái gì?
Lang tể tử cao hơn tiểu kiếm đồng nửa cái đầu, nói:
- Ngươi chưa đánh giặc bao giờ, đúng không?
- Ai nói ta không đánh qua!
Tiểu kiếm đồng cảm giác bản thân đã đánh giặc, sư phụ mang theo nàng đánh một lần ở bờ sông Biện hà, sư phụ một người phá tan một trăm mét mặt băng.
Tuy rằng, vô dụng… Nhưng giữa đám tiểu hài tử, tuyệt đối không chịu thua mồm mép.
Lang tể tử không để ý lắm, nói:
- Bộ lạc trước đây của chúng ta, thường muốn đánh trận, muốn đánh thắng, ngươi cần hiểu một đạo lý.
- Đạo lý gì?
- Đó chính là đánh trận căn bản không có đạo lý.
". . ." Tiểu kiếm đồng.
- Khà khà, ta đây học từ chỗ người mù thúc, hắn và chủ nhân thường nói chuyện phiếm như vậy.
- Ngươi nghe hiểu sao?
- Nghe không hiểu.
- Nghe không hiểu ngươi còn học?
- Tuy rằng nghe không hiểu, nhưng cảm giác rất lợi hại.
- Được rồi.
Lang tể tử nói:
- Ta chưa từng đọc sách, nhưng nửa năm qua đã biết được một ít chữ, ta không biết cái đạo lý lớn gì, nhưng ta nắm được, không quản chúng ta đánh người khác, hay người khác đánh chúng ta, tuyệt đối không thể thua, nếu đánh trận thua, chúng ta có thể chết.
Tiểu kiếm đồng nói:
- Có thời điểm sống sót trái lại không có ý nghĩa gì.
----------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)