Lang tể tử cười gằn:
- Người mù thúc đã nói, người thường nói câu nói này, nếu thật sự gặp tình huống nguy hiểm, chạy trốn nhanh hơn so với những người khác.
- Ngươi chán ghét!
- Khà khà khà, Tứ di đã nói, nữ nhân nói với ngươi lời này, chứng minh ngươi có hi vọng.
Tiểu kiếm đồng hỏi:
- Ngươi bị bọn họ mang tới?
Lang tể tử hơi chần chờ suy tư một chút, nói:
- Coi như thế đi.
Hắn xuất thân từ Hình Đồ bộ lạc, lúc trước ngồi trên vai của Lương Trình, từ hoang mạc đi tới Bắc Phong quận, hơn nửa năm đó tới nay, vẫn sinh hoạt chung với bọn họ.
- Ngươi sớm muộn gì cũng bị họ lây xấu.
Lang tể tử bĩu môi, tức giận nói:
- Ngươi nhếch?
Kỳ thực còn kém nói thẳng, sư phụ ngươi là một tên đầu độn.
Tiểu kiếm đồng có chút nghẹn lời, đối phương vẫn cầm điểm này đến đả kích nàng, làm cho nàng thật sự ấm ức.
Nàng không tức giận lang tể tử, mà tức giận sư phụ mình.
Nếu sư phụ nàng bình thường hơn một chút, không đi phá băng, mà đi chém giết hàng trăm Yến quân rồi chết trận, lúc này nàng khoác lác có thể thổi phồng lên nhiều.
Đường đường Càn Quốc đệ nhị kiếm, lại bị chết như vậy. . . Làm cho người ta không nói được lời nào.
Lang tể tử ngồi trên mặt đất, từ trong lòng móc ra một cái bánh màn thầu, bắt đầu gặm.
Tiểu kiếm đồng ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, nói:
- Ngươi nói xem, chúng ta sẽ chết sao?
- Sớm muộn gì cũng chết.
- Không, ta nói lần này!
- Không biết được, hẳn sẽ không chết đi.
Tiểu kiếm đồng hơi ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao?
- Ngươi xem, ngươi còn có tâm tư nói đến những thứ này, chứng minh ngươi cảm thấy Tấn nhân bên ngoài không công nổi bảo trại này.
Tiểu kiếm đồng gật gù, nói:
- Có đạo lý, có điều ta rất hiếu kì, tại sao khi đó ngươi lựa chọn đi theo bọn hắn.
- Bởi vì bọn họ hứa hẹn sau này có thể giúp chúng ta trùng kiến bộ lạc.
- Ngươi tin?
Lang tể tử bắt đầu hồi tưởng lại:
- Trước đây thành viên Hình Đồ bộ lạc của chúng ta trên hoang mạc, lúc bị những đại bộ lạc khống chế đi chém giết, làm bia đỡ đạn, các đại bộ lạc kia cũng nói điều tương tự với chúng ta.
- Nhưng vì sao?
Lang tể tử đem bánh màn thầu đã cắn một nửa đưa cho tiểu kiếm đồng xem, nói:
- Bánh màn thầu này, có nhân bánh!
...
Bên trong trại lính Tấn quân bên ngoài bảo trại, bầu không khí có chút kiềm chế.
Tư Đồ Kiến Công không tìm đến Ngu Hóa Thành, bởi vì lúc trước buổi sáng bắt đầu công thành, hắn nhìn toàn bộ quá trình, dưới tình huống thiếu quân đội và công cụ công phá thành, trong một khoảng thời gian ngắn muốn công phá thành trì có không ít binh sĩ tinh nhuệ đóng giữa, vô cùng khó.
Tư Đồ Kiến Công tự nhận đổi mình thành chủ soái cũng không cách nào làm tốt hơn Ngu Hóa Thành, cho nên hắn tự nhiên không nhô ra làm phiền Ngu Hóa Thành, nếu đến nói vài câu chua cay gì đó, cũng quá mất mặt đi.
Ngu Hóa Thành thì yên lặng ngồi bên trong quân trướng, trước mặt hắn là một tấm bản đồ, trong địa đồ, tòa bảo trại này trong khu vực này gần như không thể nhỏ hơn, nhưng tối hôm qua dạ tập thêm buổi sáng công thành, nói cho hắn một chuyện, đó chính là muốn trong thời gian ngắn công phá toà bảo trại này, gần như không thể rồi!
Trừ phi…
…
- Ta sẽ không xuất thủ!
Kiếm Thánh đại nhân tựa hồ nhìn thấu tâm tư đệ đệ mình, nói thẳng:
- Nếu ta ra tay, tính chất của việc này sẽ khác, Yến Quốc có thể sẽ nổi giận thật, nói không chừng sẽ bắt Ngu thị ta đến tiếp táng.
Ngu Hóa Thành theo bản năng mà xoa xoa mi tâm, hắn thật sự đau đầu.
Nếu ca ca hắn đồng ý ra tay, muốn phá tan tòa bảo trại này, trên cơ bản không khó khăn gì, không nói để ca ca hắn một người một kiếm giết toàn bộ quân coi giữ trong bảo trại, chỉ cần dùng kiếm quét rỗng tường thành, để binh sĩ theo sau có thể trèo lên tòa bảo trại này, cũng có thể đánh hạ tòa bảo trại này rồi!
Nhưng trong lòng hắn cũng rõ ràng, người trong giang hồ tự nhiên có quy tắc, nếu không phải không thể vung kiếm đứng ra vì nước, mà đi qua giới hạn này, có thể sẽ làm tức giận đến Yến Quốc, đánh vỡ loại hiểu ngầm giữa song phương này.
Mà trước mắt, đây vốn là chuyện không cần thiết.
Kiếm Thánh đại nhân lại hiếu kỳ nói:
- Ca ca ngươi, ta không hiểu binh, nhưng đêm qua xem ra, khoảng cách binh sĩ công phá thành công tòa bảo trại kia, đã không kém bao nhiêu, làm sao lúc ban ngày chính thức động binh, trái lại không thu được hiệu quả gì?
Ngu Hóa Thành giải thích:
- Đại huynh, có lẽ bởi Yến quân trong bảo trại đối diện chưa từng tập qua thủ thành, tối hôm qua tự nhiên có chút bối rối, nhưng tướng lĩnh người Yến đối diện kia, gọi là Trịnh Phàm, đúng là người biết dùng binh, chỉ mất một buổi tối, đã để hắn điều chỉnh lại toàn bộ. Mà dưới trướng Trịnh Phàm kia có rất nhiều Man binh, sau khi kết thúc trận chiến công thành ngày hôm nay, rất nhiều binh sĩ trở về đều nói người Man thủ thành kia, bất luận công phu chém giết, hay thuật bắn cung đều vô cùng lợi hại.
Ngu Hóa Thành tính nhẩm một hồi, nóI:
- Trước mắt đệ thấy, trừ bỏ dùng mười ngày chế tạo thêm khí giới công thành, bằng không nếu công thành tiếp, kết quả không khác gì sáng hôm nay, thậm chí còn thảm hại hơn, đánh đổi quá lớn!
- Hóa ra như vậy!
Kiếm Thánh đại nhân gật gù, nói:
- Vậy không nên gấp, từ từ đi, ta thấy tường thành tòa bảo trại này không cao.
Ngu Hóa Thành cười khổ nói:
- Đại huynh, trước mắt liệu triều đình Yến Quốc có đồng ý loại hiểu ngầm này của chúng tay hay không, Yến Hoàng có muốn mượn tay chúng ta trừ khử Tấn Hoàng hay không, vẫn chưa biết. Coi như triều đình người Yến ngầm đồng ý thật, nhưng chúng ta điều động binh mã mấy lần vây công tòa bảo trại này, mà tiêu hao quá nhiều thời gian như vậy, nếu người Yến biết sẽ cười rụng răng mất.
- Vỏ kiếm, vĩnh viễn không quan trọng.
Mặt mũi, có thời điểm rất đáng giá, nhưng có thời điểm không đáng giá một đồng.
- Đại huynh giáo huấn phải, vậy đệ đệ từ từ đi?
- Cũng không thể quá chậm.
- Trong lòng đệ đệ hiểu được, đại huynh không cần phải gò bó trong quân doanh.
Ý của hắn chính là, nếu ngươi không dự định ra tay, vậy thì ngươi tìm một chỗ vùi đùa một chút đi.
Kiếm Thánh đại nhân lại lắc đầu một cái, nói:
- Ngươi không hiểu.
- Đại huynh có ý gì?
- Ngươi cho rằng ca ca ta muốn chờ ở chỗ này?
- Chẳng lẽ, trong tòa bảo trại này có gì không tầm thường sao?
- Cụ thể là cái gì, ca ca ta cũng không rõ ràng, ngươi cũng đừng chú ý ca ca ta ở trong đại trướng ngươi là được.
- Đại huynh nói quá lời rồi!
Kiếm Thánh nói:
- Không, không nói quá lời, Hóa Thành a, tuy nói Võ phu Tu sĩ đương đại, hầu như không có tồn tại có thể ngăn cản thiên quân vạn mã, nhưng nếu như thật sự tồn tại loại Võ phu như vậy, nghĩ thử một lần trong loạn quân lấy đầu chủ tướng đối phương, cũng không phải chuyện không thể.
Nói xong, Kiếm Thánh đại nhân đưa tay sờ sờ đầu đệ đệ mình, chậm rãi nói:
- Đầu này, ca ca ta còn chưa vuốt đủ đây.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)