- A Trình, ngươi nói nếu như buổi tối để Sa Thác Khuyết Thạch đi ám sát chủ tướng của đối phương, khả năng thành công thế nào?
Người mù Bắc và Lương Trình vừa mới hết bận, lúc này bọn hắn đang ngồi phía sau lỗ châu mai dưới ánh tà dương.
Lương Trình lắc đầu một cái, nói:
- Độ khó rất lớn.
- Nói một chút.
Nếu Sa Thác Khuyết Thạch còn sống, hắn có thể khống chế biểu lộ khí tức của mình, nếu binh mã trong thành chúng ta bận bịu phối hợp một hồi, gây ra hỗn loạn hoặc giương đông kích tây, Sa Thác Khuyết Thạch một người phụ trách đột tiến, quả thật có khả năng nhất định thực thi trảm thủ chủ tướng phe địch.
Nhưng hiện tại Sa Thác Khuyết Thạch tự nhiên vẫn rất mạnh mẽ, nhưng làm cương thi, vẫn quá non, một khi hắn thức tỉnh, đầu tiên sát khí của cương thi rất khó giấu được người khác, chẳng khác gì trước đó cảnh báo cho đối phương rồi.
Trước tiên không nói thân thủ chủ tướng đối phương thế nào, nhưng bên người hắn nhất định có thân hộ vệ lợi hại, chỉ cần có thể ngăn cản thêm một hồi, đợi quân lính tới vây quanh, Sa Thác Khuyết Thạch rất khó xê dịch lật bàn.
Lương Trình chốt một câu:
- Cho nên, không cần thiết sử dụng Sa Thác Khuyết Thạch, nếu cần phải dùng, tốt nhất vào thời khắc nguy cấp để hắn mang theo chủ thượng phá vòng vây rời khỏi đây.
Người mù yên lặng gật gù, hắn kỳ thực hỏi một chút, bởi vì vận dụng Sa Thác Khuyết Thạch sẽ dẫn đến phản ứng dây chuyền, lá bài tẩy Sa Thác Khuyết Thạch này, không tới thời điểm vận bất đắc dĩ, tốt nhất không nên lộ ra.
Lương Trình lại an ủi:
- Không cần lo lắng quá mức, tuy tường thành tòa bảo trại này không cao lớn lắm, nhưng chế tạo khí cụ công thành cũng không phải dễ, bọn họ thế tới hung hăng, cũng không dự bị chuẩn bị đồ công thành trước, thợ thủ công trong quân hẳn cực kỳ thiếu thốn, coi như muốn điều động thợ thủ công từ kinh đô, ít nhất phải mất mười ngày nửa tháng mới có thể chế tạo đầy đủ khí giới công thành cần thiết.
Lương Trình dừng một chút, nói tiếp:
- Thời gian lâu như vậy, nếu như viện quân của Yến Quốc còn chưa tới, chúng ta tiếp tục thủ chết ở chỗ này đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì rồi. Ta chủ động kiến nghị giao ra Tấn Hoàng, sau đó chúng ta lại mang theo những binh mã này, thoát ly sự quản thúc của Yến Quốc.
Ý của hắn rất đơn giản, nếu thời gian lâu như vậy, Yến quân còn không xuất hiện, vậy thì mang ý nghĩa triều đình Yến Quốc ngầm thừa nhân hi sinh một đạo nhân mã này giao dịch kèm theo cái chết của Tấn Hoàng.
- Đúng đấy, có điều, nói thật, chúng ta vẫn quá mức nhỏ yếu đi, tháng ngày phải sống nhờ nhìn thái độ bề trên, đừng nói chủ thượng không thích, coi như chúng ta những người này, trong lòng cũng rất bất đắc dĩ rất biệt khuất.
- Gia sản mất rồi, người còn vẫn được, đương nhiên tốt nhất người còn tài sản còn, nhọc nhằn khổ sở từ bắc đến nam lại đến đông, dằn vặt đi xa như vậy, cũng không thể muối mặt đi về chứ?
Đúng lúc này, thanh âm một đạo đồn tiễn truyền đến.
Tất cả mọi người trên tường thành ổ bảo lập tức hành động, theo bản năng cho rằng Tấn quân lại muốn bắt đầu công thành như đêm trước.
Lương Trình lại đứng lên, nhìn về phía ngoài bảo trại.
Doanh trại Tấn quân bên kia, cửa lớn vẫn đóng, cũng không nhìn thấy hình ảnh Tấn quân ra khỏi trại.
Nhưng vấn đề là, Tiết Tam không thể bắn tên không đích.
Hắn khẳng định tra xét cái gì, cho nên mới trực tiếp bắn ra đồn tiền.
- Làm sao, làm sao, Tấn quân lại muốn công thành sao?
Vào lúc này Trịnh Phàm cũng vội vã chạy đến tường thành.
- Chủ thượng, quân trại Tấn quân bên kia không có bất cứ động tĩnh gì.
Trước mắt vẫn chưa đến đêm, mới hoàng hôn, dưới tình hình này mọi người vẫn có thể nhìn rõ ràng, cho nên Tấn quân muốn đánh lẽn cũng khong được.
- Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ viện binh đến?
Lương Trình hồi đáp:
- Chủ thượng, quân sĩ Tín Túc thành bên kia vốn không nhiều, thủ thành thì thừa, nhưng nói rời khỏi thành giúp chúng ta giải vây, xác suất không cao, bởi địa vị của Tín Túc thành so với chúng ta bên này, nặng hơn nhiều. Viện quân những nơi khác tới đây, coi như kỵ binh không tiếc mã lực bay nhanh, ít nhất phỉa mất ba ngày trở lên.
Tín Túc thành gần nơi này nhất, Yến quân không có khả năng bốc lên nguy hiểm xuất binh, viện quân những nơi khác không thể chạy tới nhanh như vậy.
Trịnh Phàm vừa mới dâng lên ngọn lửa hi vọng, chớp mắt đã bị tiêu diệt, chỉ có thể thở dài, mở miệng nói:
- Vậy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
- Chủ thượng, bên kia hình như có người.
Tay A Minh chỉ hướng tây nói.
Bây giờ, chủ trại quân trại Tấn quân ở phía đông, nhưng phương hướng khác cũng có quân trại khác do Tấn quân đóng.
Nhưng mà, ở hướng tây nam, bên ngoài quân trại Tấn quân, xuất hiện ba bóng người, bởi vì khoảng cách hơi xa, cho nên không thể nhìn rõ ràng, đại khai có thể nhìn thấy ba người kia đang cưỡi ngựa.
Đồng thời, theo ba người này xuất hiện, quân trại Tấn quân cấp tốc bị điều động, có thể nhìn thấy từng nhành từng nhánh Tấn quân đang tập kết về phía kia.
- Đại nhân vật Tấn quân tới đây sao? Chẳng lẽ là Tân Hoàng Đế Đại Thành quốc Tư Đồ Lôi sao?
Trịnh Phàm suy đoán nói.
Lương Trình nói:
- Chủ thượng, hẳn không phải, thuộc hạ quan sát Tấn quân đối diện, tuy nói bọn hắn công kích chúng ta hai lần đều không thu được kết quả, nhưng đây không phải một đám ô hợp, dưới trình độ, cũng có thể coi là một nhánh quân đội có kỷ luật. Hơn nữa đây không phải Truy binh thời hậu thế, những binh lính này đều rằng buộc bởi Quân kỷ, coi như Hoàng Đế Đại Thành ngự giá thân chinh tới, cũng không thể xuất hiện chuyện hoang đường quân đội chủ động rời khỏi quân trại ra nghênh tiếp như vậy được.
Rốt cuộc đây là một nhánh quân đội đường hoàng, coi như vị Tư Đồ Lôi vừa mới đăng cơ kiến quốc, nhưng kỳ thực Tư Đồ gia đã là Hoàng Đế không tên đã nhiều năm, đương nhiên sẽ không xuất hiện tình cảnh Đại Vương sơn tặc về núi, các huynh đệ tập thể trong trại ra hưởng ứng xem náo nhiệt.
Nhưng vào lúc này, chủ trại hướng đông của Tấn quân lại mở cửa ra, một nhánh kỵ binh theo chủ tướng từ bên trong cửa trại vụt ra.
- Ngay cả chủ soái Tấn quân cũng bị kinh động?
Trịnh Phàm hơi ngạc nhiên.
Vào lúc này Lương Trình cũng không thể hiểu được.
Nhưng người ta có thể xác định một chút, bầu không khí Tấn quân bên kia không phải loại nhiệt liệt cao vút, trái lại mang theo một loại căng thẳng, như gặp đại địch.
Một bên khác, Phiền Lực vừa mới đem một túi cát đá tháo xuống, có chút ngơ ngác mà phóng tầm mắt nhìn về hướng kia.
Hắn đưa tay, vồ vồ tóc của mình, nói:
- Mẹ nó! Chí Tôn Bảo đến thật rồi?
Dưới tường thành xuất hiện bóng dáng của Tiết Tam, sau khi hắn bắn ra đồn tiễn, trực tiếp trở về, mà có lẽ bởi Tấn quân bởi chuyện khác kinh động, cho nên không chuyên môn phái ra đồn kỵ đến nhắm vào hắn, Tiết Tam có thể thoải mái chạy về.
Không đợi người trên tường thành thả dây thừng xuống, Tiết Tam trực tiếp dùng cây chủy chủ cắm lên tường thành bò lên như thằn lằn, sau khi lật qua ụ tường, hắn đứng mặt đám người Trịnh Phàm.
- Chủ thượng, viện binh đến rồi!
Trên mặt Tiết Tam mang theo sắc mặt vui mừng chúc mừng.
- Viện quân?
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)