Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 419: PHONG HOA TUYỆT ĐẠI

Trịnh Phàm cũng sửng sốt một hồi, lúc trước Lương Trình từng giải thích với tự mình, viện quân không thể đuổi tới nhanh như vậy, nhưng nếu Tiết Tam nói chắc chắn như vậy, vậy khẳng định có viện quân rồi.

Rốt cuộc Lương Trình chỉ phân tích, Tiết Tam nhìn tận mắt.

- Đúng đấy, viện quân đến rồi, chủ thượng, ngươi đoán xem thuộc hạ nhìn thấy ai tới?

Người mù mở miệng nói:

- Lại thừa nước đục thả câu.

Tiết Tam trả lời ngay:

- Chủ thượng, Tĩnh Nam Hầu đến rồi!

- Tĩnh Nam Hầu?

Trịnh Phàm trợn to hai mắt, vội vã lại hỏi:

- Ngươi xác định có nhìn lầm hay không?

- Chuyện này làm sao có thể nhìn lầm? Coi như không nhìn thấy rõ mặt người, nhưng con Tỳ Hưu kia, ta có thể nhìn lầm sao? Giáp trụ mạ vàng kia, ta có thể nhìn lầm sao?

Trịnh Phàm bỗng nhiên thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Đêm đó Điền Vô Kính tự diệt cả nhà, Trịnh Phàm đứng bên đó, khi biết Điền Vô Kính xuất hiện chung quanh đây.

Trịnh Phàm rất vững tin… Mình được cứu rồi!

- Báo!

Bên ngoài quân trướng truyền đến một tiếng báo động.

Kiếm Thánh đại nhân rất biết điều đứng dậy, từ trên ghế soái rời đi, đứng ở một bên.

- Đi vào!

Ngu Hóa Thành mở miệng hô.

- Báo, đại soái, hướng tây nam xuất hiện địch tình!

- Hướng tây nam?

Ánh mắt Ngu Hóa Thành ngưng lại, lúc này hỏi:

- Người Yến?

- Là người Yến.

Tên lính truyền tin, nói lại.

- Ai lĩnh binh?

Quân đội Trấn Bắc quân Lý Báo ở Khúc Hạ thành, ở hướng tây bắc, phía nam, mà chính xác từ hướng tây nam lại đây, vậy vị trí đó hẳn là Lịch Thiên thành, mà người trấn thủ Lịch Thiên thành, đồng thời cũng là người chưởng khống vùng đất mới của người Yến, nếu ta đoán không nhầm đó là Tĩnh Nam Hầu.

- Đại soái, đối phương đánh ra cờ hiệu, một mặt là cờ Hắc Long của Yến Quốc, một mặt là cờ Tĩnh Nam quân, còn… Còn có…

- Vô liêm sỉ, lúc này là thời điểm ấp úng sao?

Ngu Hóa Thành trực tiếp mắng:

- Đại soái, người đến, thật giống Tĩnh Nam Hầu của người Yến!

- Điền Vô Kính!

Trái tim Ngu Hóa Thành bỗng nhiên ngừng một chút.

Người ngoài nghề xem trò vui, người trong nghề mới nhìn ra môn đạo.

Dân gian ngoại giới chỉ biết trận chiến Yến quân dùng 200 ngàn Thiết kỵ một lần hủy diệt sáu mươi vạn đại quân của Hách Liên gia Văn Nhân gia, cơ bản đều quy công lao cho Trấn Bắc quân người Yến, xác thực là Thiết kỵ vô song.

Nhưng loại tướng lĩnh cấp bậc như Ngu Hóa Thành tự nhiên rõ ràng, Thiết kỵ Trấn Bắc quân người Yến quả thật lợi hại, nhưng mặc dù trận chiến đó có thể khuếch đại chiến công như vậy, nhưng người trù tính chung toàn bộ chiến dịch này, không thể không kể công hắn, mà người đó chính là Tĩnh Nam Hầu.

Chỉ tiếc vị Tĩnh Nam Hầu này bởi hành động tự diệt cả nhà, trong dân gian cực kỳ ghét hắn.

Có điều, trước đây hơn một trăm năm trước, sơ đại Trấn Bắc Hầu dùng ba vạn phá năm mươi vạn, bây giờ có đương đại Tĩnh Nam Hầu mượn đường vào Tấn, một lần cắt chém một nửa giang sơn Tấn Quốc.

Nói không khuếch đại, xưng hào danh tướng đệ nhất đương đại bây giờ, trước mắt tự nhiên rơi trên người Tĩnh Nam Hầu.

Nhưng hắn tự tin đến đâu, cũng không dám tự tin dám quyết đấu với Tĩnh Nam Hầu tự mình suất lĩnh Tĩnh Nam quân.

Quan trọng nhất chính là...

Sau lưng hắn, quân chủ lực của Tư Đồ gia, hiện tại đang ở một bên Thiên Đoạn sơn mạch!

Kiếm Thánh đại nhân thấy bộ dáng đệ đệ mình tâm thần thất thủ, bất đắc dĩ thở dài.

Hắn rõ ràng, đây là chuyện thường tình, giống như người là kiếm khách tầm thường, một ngày nào đó phải quyết đấu với kiếm khách thiên tài.

Kiếm Thánh đại nhân đi tới, đưa tay vỗ vỗ vai đệ đệ mình, đem một luồng khí thế truyền vào trong cơ thể hắn.

- Ổn định tâm thần!

Thân thể Ngu Hóa Thành hơi cứng, lập tức bình phục lại, nhìn tên lính truyền tin này, hỏi:

- Tĩnh Nam Hầu mang nhiêu người đến?

Tên lính truyền tin lúng túng một hồi.

Trong mắt Ngu Hóa Thành hiển hiện sát cơ, biểu hiện của tên lính truyền tin này, có thể nói tương đối gay go rồi.

Rốt cuộc, tên lính truyền tin kia dập đầu xuống đất, bẩm báo:

- Bẩm đại soái, tính cả bản thân Tĩnh Nam Hầu, Yến quân, Yến quân…

Buổi chiều, tà dương còn đang lưu luyến ánh chiều tàn.

Chỉ là, bên trong quân trại Tấn quân, không ai không nhàn hạ thoải mái, đưa tình với ánh tà dương này.

Tấn Quốc ở một mức độ nào đó giống Yến Quốc, người nơi này, trong xương tựa hồ ít đi một chút phong lưu ý thơ, thích kiểu trường âm, hấp tấp chen dòng.

Từ Hữu Thành yên lặng mà thanh tẩy cánh tay phải của mình, lúc sáng công thành, cánh tay phải mình ăn một mũi tên, kỳ thực hắn rõ ràng, Man binh trên tường thành muốn bắn vào đầu hắn, may lúc đó hắn né tránh đúng lúc, bằng không tính mạng hắn phải bàn giao rồi.

Ngược lại đám huynh đệ dưới trướng, có lẽ do số phận không tốt hơn hắn, một quân trận gần ba trăm người đi, tổn hại mất gần trăm huynh đệ, những người còn lại, hầu hết bị thương.

Tòa bảo trại này, thoạt nhìn không lớn, nhưng mẹ kiếp, thật khó gặm, Từ Hữu Thành chỉ là một kẻ bình thường, không tính là danh tướng gì, nhưng cũng có thể nhìn ra, mọi người chỉ dựa vào thang mây muốn phá thành, gần như không thể.

Không nói sĩ khí Yến quân trong tòa bảo trại này cực thịnh, tựa hồ không bị vấn đề tồn lương và quân giới thiếu hụt quấy nhiễu, song phương thật sự muốn lấy mạng lẫn nhau, bọn hắn vẫn có thể chiến thắng, nhưng khả năng thắng thảm.

Có thủ hạ đưa tới một phần lương khô, bánh cao lương, đông cứng, chỉ có thể ngâm trong nước nóng, để nó tan ra rồi ăn tạm, đối với cái này, Từ Hữu Thành ngược lại không làm sao oán giận, các huynh đệ dưới trướng hắn đều ăn loại quân lương này.

Đặt trước đây, đây là chuyện không dám tưởng tượng, coi như ngày bình thường, phần ăn của mọi người chí ít là cơm tẻ thêm chút nước canh, một khi có chuyện, vẫn được ăn rượu thịt bình thường, nào phải chịu phần oan ức như vậy?

Nhưng hiện tại sự thật không phải như thế sao?

Quân của Từ Hữu Thành xuất thân từ gia tướng Văn Nhân gia, mà Văn Nhân gia giàu có, bốn biển đều biết, riêng phần tiếp tế quân sĩ, thôi không phải nói nữa rồi.

Ai ngờ, những ngày tháng tốt đẹp kia không còn nữa.

Trước đây mọi người vốn khí thế như cầu vồng tấn công Yến Quốc, từ một đường Mã Đề sơn, sáu mươi vạn đại quân hai đại gia tộc chém giết cùng người Yến.

Tuy trong quân từng có một vị đô thống đại nhân từng nói, nhánh binh mã có thể đánh trận được của người Yến, lúc này đều bị vây hãm tại Càn Quốc, nhưng Từ Hữu Thành vẫn có chút xem thường.

Binh sĩ Tấn địa, thật không kém so với Yến man tử, bọn hắn cũng biết cưỡi ngựa, kéo cung, đám trẻ con Tấn địa từ nhỏ chơi đùa, chính là trò chơi giết dã nhân.

Người Càn Quốc yếu, Tấn nhân cũng nhất quán không lọt mắt.

Nguyên bản gia chủ và mấy vị thiếu chủ Văn Nhân gia đều nói, chờ đánh thắng Yến Quốc, giết vào cảnh nội Yến Quốc, tự nhiên sẽ khao thưởng tam quân, dựa theo cấp bậc của Từ Hữu Thành, dựa vào quân công lần này, ngày sau hồi hương xây dựng một cái bảo trại thuộc về bản thân cũng là một chuyện dễ dàng.

Nhưng đây rốt cuộc chỉ là một giấc mộng đẹp, Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân người Yến từ sau lưng hai nhà giết ra.

Dân gian lưu truyền, hai mươi vạn Thiết kỵ Tấn Quốc dựa vào từ phía sau lưng giết ra, giết đại Tấn quân nhân như nước chảy mây trôi, khiến toàn bộ quân lính Tấn nhân tan rã.

----------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!