Tư Đồ Kiến Công nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng không khỏi kinh ngạc, hắn không tin chủ tướng Yến quân kia không biết viện quân có bao nhiêu người, bởi vì phàm binh mã trên quy mô lớn xuất hiện, Yến quân ở vị trí cao tự nhiên không thể không phát hiện được.
Nhưng đối phương chỉ vẻn vẹn bởi Tĩnh Nam Hầu đến, cho nên dám trực tiếp ném đi ưu thế tường thành trong bảo trại, ra ngoài thành bày trận!
Mẹ nhà nó!
Đây chính là người Yến?
Trịnh Thủ bị luôn sợ chết tiếc mệnh, sau khi biết Điền Vô Kính đến rồi.
Hắn trầm tự một lúc, cho dù đối phương chỉ dẫn theo hai kỵ binh, hắn vẫn lấy thân phận chủ tướng áp chế tạp âm Ma Vương dưới tay.
Trực tiếp hạ lệnh:
- Ngoài thành liệt trận!
Người mù Bắc hơi bất mãn, nhưng lại hiểu một chút, cái này có lẽ những người trong ngày thường keo kiệt bủn xỉn giống như quỷ lột da bám thân, bỗng nhiên sẽ có một ngày, đi hiến toàn bộ gia sản.
Người bình tĩnh đến đâu cũng có thời điểm kích động, nhiệt huyết vừa lên đầu, bỗng nhiên có cảm giác được ăn cả ngã về không, mà không lo sau này có hội hận hay không?
Tứ Nương cười ha hả làm bạn bên người Trịnh Phàm.
Lương Trình lặng lẽ nhìn khắp bốn phía, trong lòng nghĩ chính là, nếu kế tiếp xung trận, nên xung phong hướng về chỗ nào có khả năng phá vòng vây lớn hơn.
A Minh yên lặng giơ lên túi nước, nhẹ nhàng mút một ngụm, ngày thường uống nhiều máu, thời chiến mới đủ lưu.
Tiết Tam ngồi trên bả vai Phiền Lực, mà bên cạnh Phiền Lực còn có một chiếc quan tài.
Ra khỏi cửa thành, bày xong quân trận, trong lòng Trịnh Thủ bị bỗng nhiên hoảng rồi.
Nhưng ngóng nhìn thân ảnh hướng tây nam kia về sau, lại cảm thấy không đáng kể rồi.
Trịnh Phàm không cố ý đi nịnh hót, cũng không nghĩ Điền Vô Kính có thể thưởng thức mình, kỳ thực trong lòng có quá nhiều tâm tư.
Hắn chỉ còn lại một ý nghĩ, nếu lão Điền đến rồi… Vậy không quản thế nào, kiểu gì cũng giúp ta một chút.
...
Mà một bên phía tây nam kia, Điền Vô Kính bị mấy ngàn kỵ sĩ Tấn quân vây lại, vẫn ngồi trên người Tỳ Hưu.
Tỳ Hưu lè lưỡi, có vẻ rất mệt… Mà xác thực mệt!
Nguyên bản nhanh nhất cần phải mất ba ngày, nhưng lần này chỉ mất một ngày đuổi tới, phía sau hai binh sĩ chống cờ, một người đều mất hai con ngựa do mệt chết.
Điền Vô Kính đưa tay vỗ vỗ lông tơ Tỳ Hưu, sau khi nhận biết phía trước có người.
Đầu Tỳ Hưu này lần thứ hai đứng lên, trong cổ họng phát ra từng trận gầm nhẹ, phía trước không ít ngựa của kỵ sĩ Tam Tấn bắt đầu phát ra tiếng nôn nóng bất an.
Tư Đồ Kiến Công xa xa nhìn Điền Vô Kính, hắn không dám lên trước, bởi vì hắn biết coi như người trước mắt này không mang đại quân đến đây, cũng không phải nhân vật dễ xơi.
Bỏ qua không nói thân phận của Tĩnh Nam Hầu, bản thân hắn chính là Tam phẩm Võ phu hàng thật giá thật, mà hắn đang thời kỳ tráng niên!
Ngu Hóa Thành cũng không dám lên trước, yên lặng mà giục ngựa đến dưới soái kỳ của mình.
Rốt cuộc, một đạo bạch sam như kinh hồng từ bên trong Tấn quân bay ra, hạ xuống trước trận.
Hắn chỉ nhìn một mắt, đã khiến đầu Tỳ Hưu hung lệ kia theo bản năng kiềm chế cuồng bạo.
Sau khi nhìn thấy người này hiện thân, đầu tiên Tư Đồ Kiến Công sững sờ, ngay lập tức nhìn về phía Ngu Hóa Thành bên người, nói:
- Không ngờ Kiếm Thánh đại nhân vẫn luôn ở.
Ngu Hóa Thành khẽ mỉm cười, chẳng muốn giải thích vào lúc này.
Tư Đồ Kiến Công cũng không phiền, ngược lại càng hào hứng nhìn về phía trước.
Kiếm Thánh đại nhân nhìn Điền Vô Kính, cười nói:
- Nghe nói giang hồ hiệp khách kiếm độc hành, dám độc thân yên lặng nhìn sóng lớn vỗ bờ. Không ngờ Tĩnh Nam Hầu gia bây giờ cũng phát tâm tình giang hồ. Ta kiếm khách Ngu Hóa Bình, xin Tĩnh Nam Hầu gia chỉ giáo!
Thân thể Điền Vô Kính hơi dựa vào sau, tay còn nhẹ nhàng cầm bộ lông Tỳ Hưu, động viên vật cưỡi bởi thanh kiếm phía trước mang đến tâm tình căng thẳng.
Trong giây lát, Tĩnh Nam Hầu hơi giương mắt, nhìn vị Kiếm Thánh Tấn Quốc này, đưa tay chỉ về sau, nói:
- Giang hồ, chung quy quá nhỏ, Bản Hầu không muốn xuống, mà giang hồ này, cũng không chứa được Bản Hầu. Độc thân vung kiếm cất bước, đó là hành động của thất phu giang hồ, bản hầu ở phía sau, phía trước có một cây cờ Đại Yến, bên cạnh có một cây cờ soái kỳ. Làm gì độc thân đến đây, Bản Hầu mang một nhánh đại quân đến rồi!
Phía sau Tĩnh Nam Hầu, hai kỵ binh cầm cờ ưỡn lồng ngực thẳng tắp.
Hắc Long cờ và soái kỳ Tĩnh Nam quân, trong gió đêm ào ào vang vọng.
Kiếm Thánh đại nhân nghe vậy, không tức giận, chỉ yên lặng lùi về phía sau hai bước.
Ý của Điền Vô Kính rất đơn giản:
Hắn chẳng muốn lấy tư thái giang hồ mình nói đâu đâu, văn võ quan trường triều đình mới là chính đạo, thanh kiếm của Kiếm Thánh đại nhân sắc bén thế nào, lúc này cũng không có tư cách nói chuyện với hắn.
Rốt cuộc, Ngu Hóa Thành giục ngựa ra, đi tới bên người ca ca mình, đến trước người Điền Vô Kính.
Hắn chắp tay hành lễ nói:
- Chưởng soái kinh kỳ Tấn Quốc Ngu Hóa Thành, gặp qua Tĩnh Nam Hầu gia Yến Quốc, không biết Hầu gia đại giá quang lâm, có chuyện gì?
Đây biết rõ nhưng lại giả vờ hồ đồ, nhưng rất lúng túng, ngươi vẫn phải giả vờ, bằng không không có lời nào tốt để nói rồi.
Chẳng lẽ thật sự trực tiếp hạ lệnh chém giết đối phương?
Tĩnh Nam Hầu nhìn Ngu Hóa Thành, gật gù mờ miệng nói:
- Bản Hầu đến, chỉ vì một chuyện.
Tâm trạng Ngu Hóa Thành buông lỏng, có thể đàm luận được là chuyện tốt, xem ra vị Hầu gia Tĩnh Nam Hầu hung danh vang dội này, không phải như lời đồn, hắn lập tức hỏi:
- Xin hỏi Hầu gia, chuyện gì?
Ánh mắt của Tĩnh Nam Hầu chậm rãi đảo quanh bốn phía, cuối cùng rơi xuống người Ngu Hóa Thành.
Một chuyện, kỳ thực cũng là một chữ, Điền Vô Kính vừa đưa tay vỗ nhẹ Tỳ Hưu dưới khố, vừa tùy ý nói:
- Cút.
…
Bên người, móng ngựa chiến mã dưới khố các kỵ sĩ đào hố dưới mặt đất, miệng người và miệng ngựa không ngừng phun ra từng sợi từng sợi bạch khí.
Tay trái Trịnh Phàm nắm dây cương, tay phải nắm trường đao, con mắt hơi đóng lại, như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Không ai biết hoàn cảnh phía tây nam kia, rốt cuộc đang phát sinh cái gì, nhưng người ta đã sắp xếp đội hình đón quân địch, có lẽ sau một khắc, phải thôi thúc chiến mã dưới khố mình tiến hành xung phong chiến đấu với kẻ địch.
Rốt cục, Tấn quân bên kia có động tĩnh rồi.
Trịnh Phàm mở mắt ra, đang chuẩn bị vung vẩy mã tấu hạ lệnh phát động xung phong, lại phát hiện phía trước Tấn quân lại bắt đầu lùi lại, đồng thời, Tấn quân xa xăm cũng bắt đầu rút đi.
Mà phía trước, Tĩnh Nam Hầu cưỡi Tỳ Hưu mang theo hai tên kỵ sĩ chống cờ tiến lên, bốn phía gần vạn Tấn quân, càng không một người dám ngăn!
Sau khi đợi khoảng cách song phương rút ngắn, Trịnh Phàm không xuống ngựa, mà ngồi trên lưng ngựa hành lễ:
- Mạt tướng tham kiến Tĩnh Nam Hầu gia!
Kỵ sĩ dưới trướng cũng nhất tề hô:
- Tham kiến Tĩnh Nam Hầu gia!
Tĩnh Nam Hầu gật gù, tiếp tục thôi thúc Tỳ Hưu về phía trước, Trịnh Phàm cũng tức quay đầu ngựa lại, đám kỵ sĩ đằng sau chủ động tránh sang một bên nhường đường.
Lập tức, đám kỵ sĩ bên ngoài liệt trận, cũng dồn dập từ ở phía sau trở về.
Mà bên ngoài quân trại Tấn quân, sau khi binh mã trở về, lập tức bắt đầu công tác tháo dời, tốc độ rất nhanh, chỉ mang theo những vật như lương thảo, quân giới, lều vải đi.
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)