Trịnh Phàm đi hầu bên người Tĩnh Nam Hầu, Tĩnh Nam Hầu từ trên người Tỳ Hưu xuống, Trịnh Phàm cũng thuận theo xuống ngựa.
- Nó mệt gần chết rồi, mau sai người làm đồ ăn cho nó, có rượu không, nếu có cũng cho nó luôn, nó biết uống rượu.
Tĩnh Nam Hầu chỉ chỉ tọa kỵ của mình, nói.
- Mạt tướng tuân mệnh, xin Hầu gia yên tâm.
Tỳ Hưu là dị thú, đừng nói so với chiến mã, ngay cả giáo úy phổ thông so với nó, còn lâu mới đủ tư cách, đây là đối tượng đặc thù cho nên phải đối xử đặc thù, cũng là chuyện đương nhiên.
Điền Vô Kính xoa xoa cổ tay của mình, nói:
- Mang Bản Hầu tới gặp Tấn Hoàng.
- Hầu gia, mời tới bên này.
Cũng may, lúc Trịnh Phàm dẫn Điền Vô Kính đi gian nhà kia, từ bên ngoài không nghe được tiếng “Chinh phạt” kia.
Chờ đến lúc đi vào, phát hiện Tấn Hoàng đã sớm thu được tin tức, đã chờ đợi ở đây.
Điều này làm cho Trịnh Thủ bị lập tức rùng mình, xem ra người mù Bắc và Lương Trình đã dành thời gian, tiêu hóa và cách ly hết tất cả thân binh đi theo Tấn Hoàng lúc trước.
Trước mắt nếu Tấn Hoàng đã trở thành bảng hiệu thuần túy, mà bảng hiệu này thậm chí đã hết hạn rồi.
Tần nấy thịt muỗi, những kỵ binh này, nếu bản thân Trịnh Phàm không nhận bù phần mất mát lúc trước, vậy quá ngu rồi!
Trịnh Phàm cũng tin tưởng, trừ bỏ số ít phần tử trung tâm, những người còn lại hẳn không quyết tâm đi một tên Hoàng Đế, ngay cả kinh đô bản địa cũng đánh mất.
- Hạ quốc quốc chủ Ngu Từ Minh, tham kiến Tĩnh Nam Hầu gia!
Tấn Hoàng rất cung kính mà quỳ xuống hành lễ, tư thái thả đến mức rất thấp.
Trước đây không lâu bởi vì chơi thuốc mà phấn khởi quên mình, lúc này tựa hồ đã hoàn toàn hết, hiện tại hai cháu gái chủ ổ bảo kia đã không còn ở nơi này.
Điền Vô Kính không đi đỡ Tấn Hoàng đang quỳ xuống, mà rất bình tĩnh đứng tại chỗ.
Một lát sau, Điền Vô Kính mở miệng nói:
- Ngươi vô dụng rồi.
Lúc này thân thể Tấn Hoàng mềm nhũn ra, lúc trước chỉ là quỳ, hiện tại co quắp rồi.
Trịnh Phàm ở bên cạnh nghe được câu này, chỉ có thể cảm thán Tĩnh Nam Hầu "Tôm bóc vỏ tim heo", quá thẳng thắn rồi!
Lời này, quả thực trực tiếp đến không thể trực tiếp hơn, có điều Trịnh Phàm cảm thấy nếu Tĩnh Nam Hầu đã đến rồi, hẳn biết việc khởi binh loạn này thế nào?
Rốt cuộc hắn là tướng già trong quân, Tấn Hoàng chơi thủ đoạn này, tất nhiên không che giấu nổi hắn.
- Bản Hầu sẽ phái người đưa ngươi về Yến Kinh, cứ đàng hoàng ở đi, nếu có tâm tư gì khác, khăn tang rượu độc, tự chọn một cái đi.
Lời này tương đương với thay thế Yến Hoàng, an bài vận mệnh cho Tấn Hoàng.
Thân thể Ngu Từ Minh hơi loáng một cái, trầm mặc không nói, cũng không biết được là triệt để tuyệt vọng, hay đã sớm chuẩn bị tâm lý này.
Không nói gì thêm nữa, Điền Vô Kính xoay người rời khỏi phòng.
Trịnh Phàm lập tức đi theo ra, nói:
- Hầu gia, đói bụng không?
- Hơi đói.
- Ăn chút gì không?
- Được.
Trịnh Phàm không rõ ràng hắn và Điền Vô Kính, rốt cuộc quan hệ thế nào, nhưng có sao nói vậy, Điền Vô Kính cứu hắn, không phải một lần hai lần rồi.
Danh tiếng của Điền Vô Kính, hiện tại đã không tốt đẹp gì, sau này trên sách sử thiên thu, coi như Đại Yến có thể nhất thống thiên hạ, hắn cũng khó có thể lưu lại mỹ danh gì.
Nhưng có câu nói nói thật hay:
Cho dù mười triệu người nói hắn xấu, nhưng chỉ cần hắn tốt với ngươi, vậy ngươi không thể nói hắn không tốt.
Không có bàn tiệc gì, vào lúc này không có công phu đi làm những món sơn hào hải vị kia, bánh bao hấp mới ra khỏi lồng, trắng mịn, toả ra nhiệt khí.
Một người một chén canh trứng lớn, bỏ thêm một chút giấm, cộng thêm hai đĩa dưa cải, do Tứ Nương tự mình muối ở Thúy Liễu bảo từ trước.
- Hầu gia, bánh màn thầu một chấm đỏ có nhân củ cải, có hai chấm đỏ là bánh có nhân đậu, ba chấm có nhân bánh là dưa muối.
Bánh màn thầu được gói kỹ chưng trước lồng, đều được chấm chấm bằng bút đỏ, phân chia loại bánh màn thầu khác loại, để mọi người tự chọn cho phù hợp khẩu vị.
Rốt cuộc sau khi chưng bánh xong, muốn tìm nhân bánh mình thích không dễ dàng, coi như lấy ra bánh màn thầu không có nhân mình thích, cũng không thể lãng phí lương thực vẫn phải nhắm mắt ăn.
Điền Vô Kính lại hỏi:
- Không có bánh bao thuần thịt sao?
Hiển nhiên, Tĩnh Nam Hầu không quen với bánh màn thầu Thúy Liễu bảo.
- Thuần nhân thịt, ăn dễ dàng chán.
Trịnh Phàm giải thích như vậy.
- Ha ha.
Điền Vô Kính nở nụ cười, nói:
- Sớm nghe nói, trước đây nhà ngươi mở tửu lâu làm ăn, xem như là tiểu phú gia, không ngờ rằng miệng của ngươi đã nuôi đến mức này, ăn thuần nhân thịt đến cảm thấy chán, lời này nếu để cho Lý Lương Đình nghe được, ta nghĩ hắn sẽ cầm gậy đánh gãy một chân của ngươi.
Trịnh Phàm nói:
- Hầu gia cười chê rồi, đời này của ta, chỉ có chừng ấy tiền đồ, cho nên cần phải chăm chút chữ “Ăn” nhiều một chút.
- Lời này ngươi nói không thật, từ ban đầu thấy ngươi, Bản Hầu đã hiểu được, ngươi là kẻ có dã tâm, có điều dã tâm người khác để trong lòng, không dễ dàng lộ, còn dã tâm của ngươi viết thẳng trên mặt.
Trịnh Phàm nghe vậy, sờ sờ mặt của mình, cười nói:
- Vậy bản lĩnh diễn kịch còn chưa đến nơi đến chốn, sau này có khi cần luyện tập thêm.
- Nam nhi có dã tâm không phải chuyện xấu.
- Đúng, Hầu gia ngài nói đúng lắm.
Điền Vô Kính đưa tay cầm một cái bánh màn thầu nhân sợi củ cải, cắn một cái, cái thứ nhất, chỉ có thể ăn được bột mì, cắn miếng thứ hai, có thể ăn nhân bánh rồi.
- Bánh màn thầu này, xác thực mỹ vị.
- Chỗ ta không thiếu, sau khi bánh màn thầu này chưng vào mùa đông, không dễ hỏng, thời gian bảo quản rất lâu, nếu sáng sớm nấu cháo, trên kệ bếp thêm một cái lồng hấp nhỏ, tiện thể bỏ thêm mấy cái, vừa ăn cháo vừa ăn bánh.
Trịnh Phàm dừng một chút, bổ sung thêm:
- Buồi tối, nếu đói bụng, không muốn phiền phức, cũng có thể làm nóng mấy cái ăn tạm đỡ đói.
Điền Vô Kính gật gù, tiếp tục ăn bánh màn thầu.
Trịnh Phàm cũng đồng thời dùng cơm với Tĩnh Nam Hầu.
Sau khi một người ăn được ba cái bánh bao, hai người đều rất ăn ý ngừng tay, đưa tay xoa xoa khăn ướt ngay bên cạnh.
- Hôm nay ngươi, ngược lại rất yên tĩnh.
- Hầu gia nói giỡn, ta đã nợ Hầu gia quá nhiều lần rồi, nói nhiều lời cảm ơn, ngược lại càng thêm xa lạ.
- Ngươi là người Yến, cũng từng là thủ hạ dưới trướng Bản Hầu, nếu ngươi có chuyện, Bản Hầu tự nhiên không thể thấy chết mà không cứu.
Trịnh Phàm nhanh nhảu nói:
- Ta vĩnh viễn là thủ hạ của Hầu gia, nhưng tên Tấn nhân kia còn tưởng rằng người Yến chúng ta giống như bọn họ, yêu thích dùng những thủ đoạn bỉ ổi này.
Khóe miệng Điền Vô Kính lộ ra nụ cười nhạt nói:
- Triệu Cửu Lang cũng sắp xếp như vậy, Bản Hầu cũng thu được công văn, được báo chuyện này từ sớm.
". . ." Trịnh Phàm.
Chuyện này có nghĩa, lần này Tĩnh Nam Hầu đến, tương đương với chống chỉ rồi?
Rốt cuộc, phần lớn thời điểm tế tướng đều tuân theo ý chí của Hoàng Đế, đặc biệt lúc đưa thông tin cho người có cấp bậc như Tĩnh Nam Hầu, cho dù Triệu Cửu Lang, cũng không tư cách đi chỉ huy Tĩnh Nam Hầu làm cái gì.
----------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)