Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 423: CÓ BỆNH

- Hầu gia…

- Không chỉ vì riêng ngươi, coi như đổi thành binh sĩ khác, Bản Hầu cũng sớm đến cứu, nói cho cùng, từ khi Đại Yến ta lập quốc đến này, chỗ dựa lớn nhất, đơn giản chính là binh sĩ Yến quân tre già măng mọc giúp đỡ lẫn nhau. Lúc trước mượn ngươi, Bản Hầu mang theo ngươi đi kinh thành phế bỏ Tam hoàng tử, ngược lại không đơn thuần vì làm hả giận cho Bản Hầu, mà Bản Hầu xác thực tức giận.

Tĩnh Nam Hầu dừng một chút, ca thán một câu:

- Ngày tháng thái bình đã lâu, rất nhiều người đã mất gốc rồi.

Tĩnh Nam Hầu phân tích nói:

- Đại Yến không giàu, Đại Yến cũng không lớn, triều đình có thể chơi thủ đoạn của triều đình, trước đây thế gia môn phiệt cũng có thể chơi thủ đoạn của thế gia môn phiệt. Người buôn bán nhỏ, lê dân bách tính, đều có quy tắc của mình… Nhưng binh mã một khối này, tuyệt đối không thể động vào, cũng không thể tự ý động, Càn Quốc giàu có, đất rộng của nhiều, nhân văn tập trung, nhưng chỉ cần binh mã không được, quốc gia này, nhất định gầy yếu… Đây là niềm tin của Bản Hầu, cũng điểm mấu chốt của Bản Hầu.

Trịnh Phàm khom người, nói:

- Hầu gia giáo huấn, thủ hạ khắc sâu trong lòng.

- Tiểu tử, binh pháp do ngươi viết, không tệ!

- Khó lên phong nhã, để Hầu gia chê cười rồi!

- Tất cả chỉ là lý luận, tự nhiên không thể bao quát mọi chuyện thiên biến vạn hóa trên chiến trường, nhưng ngược lại cũng chứng minh, ngươi là hạt giống danh tướng.

- Hầu gia quá khen rồi.

Tĩnh Nam Hầu, nói:

- Trước mắt Tư Đồ gia, chỉ là cái xác không, phần lớn binh mã nhà hắn, đều đóng giữ một bên Thiên Đoạn sơn mạch. Tuy lần này Bản Hầu chưa mang binh mã, nhưng tướng lĩnh Tấn quân cho rằng người Yến ta không muốn đạt thành loại hiểu ngầm kia, mà bọn họ biết rõ, lúc này đại quân Tư Đồ gia không ở phía tây. Lúc này khai chiến, bọn họ chắc chắn thất bại không thể nghi ngờ… Cho nên bọn họ rút lui!

Trịnh Phàm sửng sốt một chút, lập tức hiểu rõ ý bên trong, đồng thời cũng rõ ràng vì sao Tĩnh Nam Hầu một người đến, lại có thể khiến Tấn quân vạn người phải trực tiếp bỏ chạy.

Cho nên, Thịnh Lạc thành của mình, có thể đánh trở về!

- Có người nói, khu vực dã nhân phía bắc Thiên Đoạn sơn mạch không an phần mấy ngày nay, hình như đang đề cử ra Tân Vương, ngươi biết tại sao lúc này Đại Yến ta dừng chinh phạt đối với Tư Đồ gia không?

Trịnh Phàm ngồi nghiêm chỉnh, hồi đáp:

- Hầu gia, mạt tướng từng nghe nói, năm đó lúc Đại Yến lập triều, tổ tiên Cơ thị Hoàng tộc Đại Yến bị phong phương bắc, trấn áp Man tộc. Hùng thị Sở Quốc bị phong đông nam, trấn áp Sơn Việt. Ngu thị Tấn Quốc bị phong đông bắc, trấn áp dã nhân. So sánh người Man, dã nhân, Sơn Việt lẫn nhau mà nói, giữa Tứ đại Đế quốc càng giống như huynh đệ sát tường.

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:

- Trăm năm trước, Hoàng Đế Thái Tông Càn Quốc nhân lúc Đại Yến ta quyết chiến Man tộc ở hoang mạc, tiến hành bắc phạt… Bọn họ bất nghĩa. Trước mắt dã nhân có dấu hiện xao động thức tỉnh, tuy Tư Đồ gia là thần tử của Ngu thị, nhưng trăm năm qua vẫn nhận trách nhiệm trấn áp dã nhân, thời khắc bây giờ, nếu Tư Đồ gia đã ứng phó dã nhân, Đại Yến ta rốt cuộc không phải Đại Càn, khí độ Hoàng Đế Bệ Hạ Đại Yến ta, không phải đám quan gia Càn Quốc có thể so sánh.

Trịnh Phàm chốt lại:

- Chỉ cần họa dã nhân vẫn chưa bình, chỉ cần Tư Đồ gia hắn vẫn còn tử chiến với dã nhân, Thiết kỵ Đại Yến ta sẽ không đông tiến Đại Thành. Điều này đầy đủ thể hiện lòng dạ và cách cục rộng rãi của Bệ Hạ, mạt tướng khâm phục đến phục sát đất, hận không thể hàng ngày trước khi ngủ và thức dậy hô to Ngô Hoàng thánh minh mười lần.

Tĩnh Nam Hầu nghe xong lời nói này, rất bình tĩnh nói:

- Nói tiếng người.

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, cắn răng, nói:

- Nhưng Long thể Bệ Hạ, có bệnh?

- Ngươi có biết, chỉ bằng câu nói này của ngươi, đã đủ khiến ngươi chết mười lần, không oan chút nào không?

Trịnh Phàm lặng lẽ ngồi, ngược lại không cố ý thả ra tâm tình hoang mang gì.

Nếu không hiểu rõ Tĩnh Nam Hầu, Trịnh Thủ bị cũng không dám khiêu vũ trên mũi đao.

Đại Yến cùng Tư Đồ gia ăn ý duy trì hòa bình, hướng về góc độ cao hơn mà nói, Yến Quốc kính trọng Tư Đồ gia vì các nước còn lại chống đỡ dã nhân tập kích, cho nên cố ý giơ một tay lên.

Mà nếu như không phải do nguyên nhân này mà nói, vậy chỉ có thể trong ba vị bá chủ, có người xảy ra vấn đề, mà lúc thân thể người này xảy ra sự cố, sẽ trực tiếp ảnh hướng đến quốc sách của quốc gia.

Căn cứ những thông tin được biết, Trịnh Phàm suy đoán, người xảy ra vấn đề… Chỉ còn sót lại Bệ Hạ rồi!

Điền Vô Kính tựa hồ chỉ chạm đến là thôi, không dự định tiếp tục thâm nhập sâu vào đề tài này, ngược lại nói:

- Ngươi cảm thấy thế cuộc Tấn địa thế nào?

Trịnh Phàm trả lời ngay:

- Hầu gia, nguyên bản Tam Tấn chi địa cực kỳ hỗn loạn, Đại Yến ta muốn triệt để tiêu hóa nó, cần trả giá rất nhiều thời gian và tinh lực, nhưng trước mắt Tư Đồ gia thành lần Đại Thành quốc, so sánh lẫn nhau mà nói, xem như giúp chúng ta chia nhỏ Tam Tấn.

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:

- Lần này Tam Tấn chi địa rung chuyển, rất nhiều cường hào phất lên, thoạt nhìn rất mạnh, thế nhưng đều là hữu danh vô thực, cho dù quân ta bàng quan, để họ nhất lao vĩnh dật, những người có dị tâm không phục tự nhiên lòi ra, sau này có thể một mẻ thanh lý.

Tĩnh Nam Hầu lắc đầu:

- Chỉ nhìn thôi, không thể được.

- Đúng vậy Bản Hầu nói phải, ý của mạt tướng chính là, đầu tiên nhìn, chờ bọn hắn thịnh vượng nhất, không cần dùng quá sức, rốt cuộc loại này đụng vào, nếu không cần thận sẽ không dễ chịu. Chậm rãi nhào, chậm rãi đuổi, chậm rãi dẫn, cuối cùng, những người này sẽ tự cuốn về phía cảnh nội Tư Đồ gia.

Tĩnh Nam Hầu hỏi:

- Như vậy chẳng khác gì giúp Tư Đồ gia tăng khí thế?

- Không phải vậy, Hầu gia. Cường hào đại tộc bên này, mặc dù bọn họ có thể tạo nên khí thế, nhưng lại rất tương tự môn phiệt Đại Yến trước đây, một khi bọn họ rời khỏi cố thổ, giống cá rời khỏi nước, tự nhiên trở thành lưu dân, không chỉ không giúp được Tư Đồ gia, ngược lại sẽ biến thành phiền toái và gánh nặng.

- Ngươi kiến giải, xác thực không sai.

- Hầu gia quá khen rồi.

Điền Vô Kính đứng lên, Trịnh Phàm bận bịu đồng thời đứng dậy.

- Trịnh Thủ bị.

- Hầu gia, có mạt tướng.

- Sau khi ngươi rời khỏi Thúy Liễu bảo, cho tới bây giờ, ngươi từng hối hận chưa?

- Bẩm Hầu gia, hối hận xanh ruột rồi!

- A.

Trịnh Phàm khổ sở nói:

- Cũng do mạt tướng tham lam, nghĩ rằng nếu đi Tấn địa nhậm chức, vậy thì trước tiên tạo mối quan hệ với Tấn Hoàng, ngày sau dù thế nào đi chăng nữa cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau, ai biết được…

Tĩnh Nam Hầu nghiêm giọng nói:

- Trịnh Thủ bị, ngươi chắc chắn Bản Hầu sẽ không trách tội ngươi, cho nên ngươi không giữ mồm giữ miệng như vậy với Bản Hầu, phải không?

Thân là Yến tướng, trước đó lại nghĩ muốn cùng Tấn Hoàng Tấn Hoàng ám thông, chuyện này quả thật đáng tội chém.

- Không phải Hầu gia ngài, đã quen rồi sao.

Trịnh Thủ bị mượn côn bò tiếp.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!