Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 424: ĐÁNH LẠI

- Ngươi là một nhân tài, cho nên Bản Hầu mới nuông chiều ngươi.

- Đúng vậy, chim khôn chọn cây mà đậu, làm thủ hạ của Hầu gia, trong lòng ngài rộng rãi, cũng thoải mái.

- Có điều Bản Hầu ngược lại có một câu nói, muốn nhắc nhở ngươi.

- Kính xin Hầu gia chỉ bảo!

- Tốt

Tĩnh Nam Hầu hỏi:

- Ngươi có phải Yến tướng không?

- Phải!

- Đại Yến có từng phụ ngươi?

- Chưa từng!

- Nếu Đại Yến không phụ ngươi. . .

Trịnh Phàm nghiêm túc nói:

- Vậy mạt tướng quyết không phụ Đại Yến! Không phụ Hầu gia!

- Nhớ kỹ nửa câu đầu của ngươi.

- Mạt tướng ghi nhớ trong lòng.

Sắc mặt Tĩnh Nam Hầu bình tĩnh nhìn về phía ngoài cửa sổ, ban đêm, bên ngoài bắt đầu mưa.

Lúc này, ở nam bộ Càn Quốc, mùa đông đã qua, khí tức ngày xuân rất nồng nạc, nhưng Tấn địa và Yến Quốc ở phương bắc, mùa đông ở đây tự nhiên lâu hơn một chút.

Cho nên, văn phong Tấn Yến không thịnh, cũng không phải không có đạo lý, một năm bốn mùa, mùa đông dài nhất, không giống Càn Quốc, phần lớn địa phương đều bốn mùa rõ ràng.

Không cách nào nhìn thấy đủ xuân hoa thu nguyệt, tự nhiên không nuổi nổi thi nhân chân chính.

Nhưng có thời điểm, trải qua tháng ngày quá thoải mái, trái lại dễ dàng xương người xốp đi.

Tĩnh Nam Hầu giơ tay lên, nói:

- Trịnh Thủ bị nghe lệnh!

Trịnh Phàm lập tức quỳ một chân xuống, thành tiếng nói:

- Có mạt tướng!

- Ngươi mau chóng thu dọn toàn bộ, lấy ra một ngàn tinh kỵ, đến giờ Tý, theo Bản Hầu sử dụng.

- Mạt tướng tuân mệnh!

Sau khi tiếp lệnh, Trịnh Phàm đứng lên, ưỡn mặt hỏi:

- Hầu gia, đây muốn đánh ai?

- Ai vừa mới đánh ngươi, hiện tại chúng ta đi đánh người đó.

- Đánh Tấn quân?

Đại Thành quốc thành lập, Tam Tấn chi địa, trước mắt duy nhất tạm thời xưng là Tấn quân, kỳ thực chỉ có binh mã Ngu thị mà thôi.

Ngu Hóa Thành rốt cuộc vẫn chưa được Đại Thành quốc sắc phong, trên danh nghĩa, hắn cùng với bộ hạ của hắn, trước mắt vẫn thuộc Tấn quân, cho dù hai ngày trước, bọn họ còn chuẩn bị đem đao đòi chặt cổ Hoàng Đế của mình.

- Làm sao ổn định thế cuộc Tam Tấn, người trên triều đình có suy nghĩ của bọn hắn, nhưng Bản Hầu cũng có suy nghĩ của mình, có thể nghe đám người trên triều đình một chút, nhưng đừng ảnh hưởng đến chuyện mình cần làm.

- Vậy lúc trước bọn họ…

- Bọn họ lui, cũng không phải xem mặt mũi của Điền Vô Kính ta, mà lúc này không dám ra tay với Bản Hầu, sợ làm tức giận Đại Yến. Bản Hầu đứng trước mặt bọn họ, chính bọn hắn không dám tới giết ta, chẳng lẽ Bản Hầu còn muốn đi cảm tạ bọn họ tha chết.

Tĩnh Nam Hầu gằn giọng:

- Nơi đây là Yến thổ, nào có đạo lý bọn họ muốn tới đánh thì đánh, muốn đi thì đi? Trịnh Thủ bị, Bản Hầu rất thưởng thức ngươi, nhưng có một thứ, Bản Hầu cảm thấy ngươi thiếu khuyết, thân là võ tướng, cần có lang tính, có thể tạm thời lui bước, nhưng lùi cũng không phải vì bảo tồn mình, mà tìm kiếm thời có cắn đứt cổ đối phương.

- Mạt tướng thụ giáo.

Trịnh Phàm cảm thấy hôm nay Điền Vô Kính nói, phần lớn rõ ràng có ý chỉ điểm mình.

Có điều, nếu Điền Vô Kính nói muốn xuất binh, Trịnh Phàm tự nhiên lập tức xuất binh, sau khi cáo lui, Trịnh Phàm lập tức gọi người mù Bắc và Lương Trình đến an bài công việc.

Đợi đến giờ Tý, Tĩnh Nam Hầu một thân giáp trụ mạ vàng, cưỡi Tỳ Hưu ra khỏi bảo trại, sau hắn chính là hơn một ngàn kỵ sĩ tùy tùng.

Mây đen gió lớn, ngàn kỵ quyển bình cương.

Đợi đến khi một đạo nhân mã này đi tới dưới Tín Túc thành, Tĩnh Nam Hầu mang hai kỵ sĩ chóng cờ chủ động tiến lên.

Giây lát sau, cửa thành Tín Túc thành mở ra từ bên trong, một tên Tổng binh giục ngựa ra, trước tiếp lướt qua mọi người đến trước mặt Điền Vô Kính, hành lễ nói:

- Tham kiến Hầu gia!

- Lưu một bộ trông thành, những nhân mã còn lại, vào trận.

- Mạt tướng tuân mệnh!

Tĩnh Nam quân, là nhánh binh mã do Điền Vô Kính tự tay chế tạo ra, đừng nói lúc này Điền Vô Kính mới lên cấp độ người nói chuyện lớn nhất của vùng đất mới của Yến Quốc này, coi như hắn chẳng là cái thá gì, vẫn có thể điều động Tĩnh Nam quân nơi này nghe theo quân lệnh của mình.

Bất luận Trấn Bắc quân hay Tĩnh Nam quân, kỳ thực đều là quân đội chỉ biết Hầu gia, không biết Bệ Hạ.

Cũng chỉ có Yến Hoàng có thể tiếp thu, thậm chí chủ động thúc đẩy ra loại cục diện này, đổi làm Hoàng Đế khác, chỉ cần hắn có năng lực, nhất định một lòng một dạ nghĩ kế tước phiên và "Dùng rượu tước binh quyền".

Rất nhanh, từ bên trong Tín Túc thành tuôn ra bốn ngàn kỵ, tụ hợp với binh mã của Trịnh Phàm, đội ngũ này tự nhiên có quy mô trên năm ngàn kỵ.

Kỳ thực năm ngàn kỵ binh, dùng để ứng phó một hồi chiến sự tầm trung, đã đủ rồi.

Binh mã một lần nữa tiến hành chỉnh đốn, Tĩnh Nam Hầu dụng binh, rất chú ý điều trị, yêu thích đem chiến trường phức tạp tiến hành kéo tơ bóc kén, do đó tìm được thời cơ làm tan rã, hoặc đánh tan kẻ địch.

Trịnh Phàm sở bộ bị tạm thời sắp xếp trong nhánh binh mã này, bản thân Trịnh Phàm lại đi theo bên người Tĩnh Nam Hầu.

Các Ma Vương ngược lại không đi theo, mà lưu lại trong đội ngũ ban đầu, rốt cuộc dưới cái nhìn của các Ma Vương, chủ thượng đi theo Điền Vô Kính vị Tam phẩm Võ phu này, tự nhiên an toàn nhất.

Không thả đồn kỵ ra ngoài, sau khi nhân mã lại đông tiến thêm mấy chục dặm, dưới mệnh lệnh của Tĩnh Nam Hầu, toàn bộ xuống ngựa nghỉ ngơi.

Trịnh Phàm rõ ràng, đây là muốn dự trữ nuôi dưỡng mã lực, để người và ngựa khôi phục lại trạng thái tốt nhất.

Điền Vô Kính tựa mình bên người Tỳ Hưu, con Tỳ Hưu kia cũng rất tri kỷ, chủ động nằm xuống cho Tĩnh Nam Hầu dựa vào.

Điều này khiến Trịnh Phàm đỏ mắt một trấn, nghĩ sau này mình cũng phải bắt một đầu Yêu thú thông linh, làm thú cưỡi.

Kỳ thực, nếu mọi chuyện đều thuận lợi phát triển theo dự kiến trước đây, sau khi mình làm thành chủ Thịnh Lạc thành, nhất định sẽ tiến hành cướp đoạt tài nguyên bên trong Thiên Đoạn sơn mạch, mà Yêu thú vốn là một loại "Đồng tiền mạnh" quý giá và khan hiếm, không chỉ quý nhân phương đông vô cùng yêu thích, mà người lái buôn đến từ phương Tây cũng thèm, không tiếc trả giá cao.

Nhưng kế hoạch vĩnh viễn không đuổi kịp biến hóa, đầu tiên sau khi cuộc chiến xuôi nam kết thúc, Hứa Văn Tổ không chịu bổ sung binh mã cho hắn, kết tiếp lại tiêu hao sau hai ngày thủ thành.

Có thể suy ra, kỵ binh xung trận lần này, gia sản của hắn, tự nhiên bị tước mất đi vài phần.

Mẹ nhà nó! Thực gia bại gia tử mà!

Nhưng Trịnh Phàm một mực không thể toát ra tí ti vẻ bất mãn trên mặt, ngược lại phải làm bộ rất bình tĩnh.

Nguyên bản Điền Vô Kính đang nhắm mắt dưỡng thần, chậm rãi mở mắt ra, nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Đừng kẹt xỉn.

Trịnh Phàm biểu lộ ra nụ cười cộc lốc của Phiền Lực.

- Bên trong Hoàng cung kinh đô Tấn Quốc, chỉ cần có thể đánh vào, chia tiền hàng bên trong, cũng đủ giúp ngươi bổ khuyết thiếu hụt lần này.

Trịnh Phàm không ngờ Tĩnh Nam Hầu lại nói với mình câu này, tiền hàng đối với một quân phiệt mà nói, tự nhiên quan trọng, tuy nói bên trong lăng tẩm Phúc Vương chứa rất nhiều tiền hàng cướp đoạt được từ Trừ Châu thành, nhưng bởi mình vẫn chưa dàn xếp xong, cho nên không cách nào sắp xếp người đi lén lút vận chuyển.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!