Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 425: NGƯỜI GIANG HỒ

Lùi 10 ngàn bước nói, của cải trong Hoàng cung Tấn Quốc, Trừ Châu thành làm sao có thể so sánh.

Coi như Hoàng tộc Ngu thị vẫn nói bên ngoài mình trải qua tháng ngày gian nan, thậm chí có lời đồn sau khi Hách Liên gia và Văn Nhân gia bị hủy diệt, Tấn Hoàng đã mang hết của cải chiêu mộ hợp nhất bại binh.

Nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, đường đường là Hoàng cung Tấn Quốc, mấy trăm năm qua cũng không ngừng không ngừng tích góp, của cải tích góp bên trong, tự nhiên tuyệt đối kinh người.

Tùy nói muốn dùng tiền hàng cần thời gian, chiêu binh mãi mã cũng cần thời gian, nhưng sự thực lần lượt chứng minh, nếu như ngươi rất nghèo, thời gian kia của ngươi trên cơ bản cũng không đáng giá.

- Sau trận chiến đó, sẽ có không ít binh bại ẩn nấp, đồng thời cũng có thể sử dụng tiền hàng lôi kéo cường hào đại tộc địa phương, không phải ngươi thích dùng Man binh sao, bên trong Thiên Đoạn sơn mạch cũng có rất nhiều dã nhân, ngươi cũng có thể sử dụng tiền hàng mua dũng sĩ trong tộc bọn hắn.

- Đa tạ. . . Đa tạ Hầu gia chỉ điểm.

- Những việc này, không cần Bản Hầu chỉ điểm, ngươi cũng biết đi làm, lần này dưới trướng có năm ngàn binh mã, thủ hạ ngươi chiếm hai phần mười, tiền hàng chia nhỏ, ngươi cứ cầm lấy hai phần mười đi.

- Đại ân đại đức của Hầu gia, mạt tướng…

Tĩnh Nam Hầu phất phất tay nói:

- Được rồi, Bản Hầu không thích nghe ngươi nói phí lời.

Tĩnh Nam Hầu ngẩng đầu, lại liếc mắt nhìn bầu trời đêm, đứng lên, Tỳ Hưu sau người cũng chậm rãi đứng lên, cái này phảng phất như kèn lệnh không một tiếng động, nhưng lại như sóng hiệu ứng đem tất cả đám kỵ sĩ đang nghỉ ngơi, dồn đập đứng đậy.

Không hò hét, không huyên náo, cũng không có khẩu hiệu gì, sau khi tất cả mọi người xoay người lên ngựa.

Cánh tay Tĩnh Nam Hầu vung xuống, trong khoảnh khắc, tiếng vó ngựa như lôi đình!

Kỳ thực, kinh nghiệm chiến tranh của Tĩnh Nam Hầu cũng không phong phú, từ cổ chí kim, có loại tướng lĩnh cần lần lượt trải qua chiến tranh, thậm chí trải qua thất bại mới rút ra kinh nghiệm giáo huấn mới có thể trưởng thành tướng tinh, nhưng có chút người, tựa hồ như thiên bẩm.

Hơn mười năm Tĩnh Nam quân ở Ngân Lãng quận, thật ra không đàng hoàng đánh một trận lớn nào, nhưng vị Tĩnh Nam Hầu này, bắt đầu lý lịch với cuộc chiến lớn đầu tiên là mượn đường mở Tấn, một lần thay Đại Yến lấy một nửa ranh giới của Tấn Quốc.

Có điều, theo đại quân phi nhanh, từng người từng người tham tướng đến bên người Tĩnh Nam Hầu nhận dặn dò, sau đó lại dẫn binh sĩ dưới trướng thoát ly quân trận, đi những phương hướng khác.

Điều này làm cho Trịnh Phàm hiểu được, Tĩnh Nam Hầu, tựa hồ rất quen thuộc đối với kinh đô Tấn Quốc.

Từng bộ nhân mã được phân đi ra ngoài, lúc đến gần bên ngoài kinh đô, Trịnh Phàm và Tĩnh Nam Hầu chỉ còn lại ba trăm kỵ bên người.

Mỗi một bộ nhân mã đều có mục tiêu cần đi tập kích, thậm chí từ nơi nào tập kích vào kinh đô Tấn Quốc, tất cả đều Tĩnh Nam Hầu một người sắp xếp và dặn dò.

Đây là một loại phong cách tác chiến tuyệt nhiên không giống Trấn Bắc quân, nghĩ lại trận chiến kia của Lý Phú Thắng, đều lấy bản thân xung phong trước các bộ quân còn lại đều căn cứ vào hiểu ngầm lúc trước, tiến hành phối hợp cắn giết quân địch, mà Tĩnh Nam Hầu nơi này, lại phân phối nhiệm vụ và chi tiết nhỏ đến cực hạn.

Phảng phất kinh đô dưới màn đêm này, đối với Tĩnh Nam Hầu mà nói, không khác gì một bàn cờ trước mắt, hắn thỏa thích hạ cờ, cuối cùng tĩnh trảm Đại Long.

Dựa theo thẩm mỹ của Trịnh Phàm, đây mới thật sự là nghệ thuật đánh trận, không giống Trấn Bắc quân, chỉ biết ỷ vào "Binh cường mã tráng" bắt nạt ngươi.

Đương nhiên, nếu dưới tiền đề binh cường mã tráng, hơn nữa dưới sự chỉ huy và điều phối của Tĩnh Nam Hầu, không trách chỉ vài trận chiến, Yến quân đã trực tiếp hủy diệt hai đại thị tộc Tấn Quốc.

Đến cuối cùng, Tĩnh Nam Hầu nhìn về phía Trịnh Phàm, hạ lệnh:

- Trịnh Thủ bị, một bộ quân này của ngươi tuần tra ở đây, sau một canh giờ, tiến thẳng vào Hoàng cung Tấn Quốc!

Rõ ràng phải đem ba trăm kỵ này đi, bao quát cả hai tên kỵ sĩ chống cờ một đường từ Lịch Thiên thành đến đây, đều giao cho hắn.

Trong lòng Trịnh Phàm hơi hoảng, sớm biết như vậy, tại sao mình không đem theo Lương Trình đi bên người?

Cảm giác này, giống như tài xế mới cầm bằng ra khỏi trường lái, đã phải ra đường lái xe rồi.

Trịnh Phàm tới hỏi Tĩnh Nam Hầu:

- Hầu gia, vậy ngài?

Điền Vô Kính ngồi ở trên người Tỳ Hưu, đưa tay vồ vồ lông nhung mềm vàng vàng trên cổ nó, nói:

- Hiện tại, Bản Hầu là người giang hồ!

Tĩnh Nam Hầu một người một thú chờ ở chỗ đó, thoạt nhìn như giang hồ chú ý diễn xuất, kỳ thực là một loại đổi quân.

Lý Phú Thắng từng nói với Trịnh Phàm, thời khắc hai quân giao chiến, khó nắm chắc quân đối diện có cao thủ không.

Mà muốn đối phó loại cao thủ này, chỉ có hai biện pháp.

Một là, lấy đại quân vây quét, lúc trước Sa Thác Khuyết Thạch chết trận cũng bởi biện pháp như vậy, có người nói lúc Tây quân Càn Quốc cường thịnh, Thứ Diện tướng công từng chuyên môn huấn luyện qua một nhóm giáp bộ chiến sĩ tinh nhuệ gồm 800 người, chuyên môn săn giết cường giả bên trong thổ dân tây nam, chiến tích cao ngất.

Biện pháp còn lại là đổi quân, phái ra cao thủ phe mình cuốn lấy hắn, hoặc thẳng thắn chém giết hắn.

Kiếm Thánh Tấn Quốc họ Ngu, lúc trước bản thân ngay tại trong trong doanh trại Tấn quân, hiện tại khả năng cao theo Tấn quân trở lại kinh thành.

Một vị Kiếm Thánh kia, trừ phi giống vị Càn Quốc đệ nhị kiếm kia, bằng không chỉ dựa vào màn đêm yểm hộ, một người chém giết cả hai ba trăm kỵ thoát thân là chuyện bình thường.

Có điều Tĩnh Nam Hầu rất chắc chắn, đối phương sẽ chuyên môn tìm đến hắn, cũng không phải nói cái gì nghĩa khí giang hồ quy củ làm sao, mà bởi Tĩnh Nam Hầu tin tưởng Yến quân dưới sự bố trí của hắn, cho dù đối phương phát hiện chuẩn bị từ sớm, Yến quân vẫn có thể phát động tấn công dồn Tấn quân rơi vào thế bị động.

Đến lúc đó, Tấn quân muốn trở mình, chỉ có thể dựa vào Kiếm Thánh đại nhân tìm đến hắn, dựa theo đạo lý “Bắt giặc phải bắt vua” trước, để mạnh mẽ xoay chuyển cục diện.

Đối phương không đến, coi như chịu thua, nếu đối phương đến, vậy hắn chờ đợi.

Cái này không phải bố trí mới nảy sinh, từ lúc Điền Vô Kính thu được tin tức từ Tín Túc thành bên này, đến lúc hắn mang hai tên kỵ sĩ chống cờ tới, tự bức lui quân Tấn, hơn nữa lúc nhìn thấy Kiếm Thánh cũng ở trong Tấn quân, tất cả bố cục được mưu tính từ trước, như nước chảy thành sông rồi.

Thành thật mà nói, theo một chủ soái như vậy đánh trận, ngươi sẽ cảm thấy rất an lòng, phảng phất tất cả đều trong lòng bàn tay hắn, ngươi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ được giao, sau đó có thể thu hái thành quả thắng lợi rồi.

Mà thành quả thắng lợi của mình?

Có lẽ chịu ảnh hưởng của Tứ Nương, trong đầu Trịnh Phàm nghĩ tới Hoàng cung Tấn Quốc, cũng không phải vàng bạc châu báu bên trong, mà chính là Thái hậu Tấn Quốc.

Tiếp theo, trong đầu hắn lại hiện ra bóng dáng của Vương phi Phúc Vương.

Hí. . .

Sa đọa, sa đọa...

Đổ đốn, đổ đốn…

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!