Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 426: THÁI HẬU TẤN QUỐC

Tuần tra tới lui, như đi tản bộ, mang theo ba trăm kỵ hướng bên trái dắt, lại hướng bên phải dắt, tóm lại trước mắt không có mục tiêu cụ thể, ngược lại chỉ phụng mệnh đi trì hoãn thời gian.

Sau nửa canh giờ, kinh đô bắt đầu… Náo loạn rồi!

Chung quanh đều xuất hiện ánh lửa, khắp nơi đều phát ra tiếng la giết.

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, ánh mắt đảo qua ba trăm kỵ sĩ Tĩnh Nam quân phía sau, rốt cuộc đây đều là dòng chính của Điền Vô Kính, ngay đến lúc này, không một tên kỵ sĩ nào xuất hiện dấu hiện nôn nóng và không nhẫn nại trên mặt.

Người ta vẫn rất chăm chú, tiếp tục theo Trịnh Phàm trì hoãn thời gian.

Lương Trình không ở bên cạnh, Trịnh Phàm cũng không dám mù "Xem xét thời thế".

Cho nên hắn kiên quyết tuân theo mệnh lệnh của Tĩnh Nam Hầu, chờ đúng một canh giờ mới triệt để ra tay.

. . .

- Mẹ nhà nó, Từ đại ca, lần này thật uất ức, thực sự quá oan uổng rồi!

Phó tướng đem bát rượu đập một cái lên bàn, không nhịn được bắt đầu nổi giận mắng.

- Hầu gia người Yến người ta chỉ mang theo hai người, đã dọa hơn vạn quân chúng ta chạy, cái mặt mũi này, đúng là mất hết rồi!

- Mất hết, đúng là mất hết, nghĩ lại trăm năm trước, sơ đại Trấn Bắc Hầu dùng 3 vạn quân phá 50 vạn quân Càn Quốc, cho đến bây giờ biên quân Càn Quốc vẫn bị cười nhạo. Lần này chúng ta ngược lại tốt, người ta dùng đúng ba người dọa chạy vạn Tấn quân chúng ta, cái này chẳng phải ném mặt mũi hơn cả đám Càn nhân kia sao?

- Không phải sao, mẹ nhà nó, bây giờ lão tử nghĩ lại còn thấy bực!

Từ Hữu Thành vừa xử lý vết thương trên cánh tay mình do trúng tên, vừa yên lặng nghe những binh sĩ dưới trướng oán giận.

Oán giận, cứ oán giận đi.

Từ Hữu Thành cũng không trực tiếp hỏi, lúc đó một bộ quân của hắn đi tới trước mặt Hầu gia người Yến sớm nhất, nếu các ngươi quả thật dũng mãnh, sao lúc ấy không cùng nhau tiến lên?

Mấy trăm kỵ trực tiếp vồ tới, coi như Điền Vô Kính hắn là Tam phẩm Võ phu, trong lúc nhất thời khó có thể chịu nổi?

Có điều, rốt cuộc bọn họ là đồng đội của hắn, Từ Hữu Thành cứ để cho bọn họ uống rượu phát tiết một chút, không đi dội nước lã.

Chuyện hôm nay, nhất định sẽ bị truyền bá ra ngoài, mặt mũi của binh sĩ Tam Tấn, cũng coi như bị bọn họ ném sạch sành sanh.

Nếu nói trước đây mấy mấy chục vạn quân Văn Nhân gia Hách Liên gia chỉ trong mười ngày bị diệt sạch, cái này tương đương kéo hết quần áo xuống, từ đó không cũng không có mặt mũi nào đi nói câu kỵ sĩ Tam Tấn ta không hề thua kém Thiết kỵ người Yến kia?

Còn ngày hôm nay, tương đương với việc đem chiếc quần cộc cuối cùng ném xuống nốt?

Đại soái phía trên, các lão gia, khẳng định có tính toán của mình.

Nhưng xét đến cùng, vẫn là Tấn nhân bị đánh sợ, bị đánh túng, bị Tĩnh Nam hầu Yến quốc đánh sợ té chạy té khói rồi.

Đây là sự thật… Không dám đánh rồi!

- Hí…

Bôi thuốc mỡ lên, Từ Hữu Thành vừa cắn răng hút khí lạnh vừa một lần nữa băng bó cho bản thân.

Không tiếp tục để ý huynh đệ dưới trướng mắng rôm rả, Từ Hữu Thành mặc quần áo tử tế, không xách giáp trụ, chỉ mặc thường phục đi ra ngoài quân trại.

Nơi này, nói là quân trại, kỳ thực chỉ là thao trường cải tạo là mà thôi, nơi này chuyên môn thu xếp cho những bại binh của Hách Liên gia và Văn Nhân gia.

Còn thân quân của Tấn Hoàng, trên cơ bản bọn họ đều là người kinh đô, ngày thường chỉ duy trì một phần nhỏ trú quân, đến thời chiến lại nhận chiến mã, tự mang giáp trụ binh khí tụ tập lại, theo Đế Vương chinh chiến.

Bởi vậy, sau lần này rút quân, phần lớn thân quân của kinh đô đã dỡ giáp về nhà, bên trong gió đêm tựa hồ còn ngửi được chút vùi vị tro rơm rạ bay ra, thậm chí mơ hồ nghe được tiếng khóc thút thít, hẳn đây là đám ma của thân quân bị chết trận.

Từ Hữu Thành bỗng nhiên có chút ước ao được như bọn họ, bởi bọn họ chết rồi, chí ít vẫn có người thân khóc vì họ.

Mà hắn, thân là gia tướng Văn Nhân gia, gia quyến tự nhiên cũng ở Lịch Thiên thành, chỉ theo người Yến đánh vào, khả năng gia quyến của hắn bởi liên quan đến hắn, khả năng bị bắt làm tù nhân đi.

Người Yến từng phát ra tin tức, Tấn quân quy hàng có thể bảo lưu gia quyến, để họ thoát khỏi nô tịch, Từ Hữu Thành cũng biết mấy vị quan giống hắn, đều đầu hàng người Yến.

Nhưng Từ Hữu Thành lại không làm vậy, chính hắn cũng không biết tại sao hắn lại nhẫn tâm đến thế, ngay cả vợ con mình cũng không để ý.

Làm người của Văn Nhân gia, hắn tự nhiên không có cảm tình gì với Tư Đồ gia, cũng không muốn đi đầu quân cho Tư Đồ gia, khả năng trong lòng hắn đơn thuần cảm thấy, thân là kỵ sĩ Tam Tấn, để người Yến cứ như vậy hoành hành xưng bá trên đất Tấn Quốc, hắn luôn cảm thấy không nhìn nổi.

Những lời này chỉ giữ trong đáy lòng, hắn không nói với ngoại nhân, trong mắt người khắc, thậm chí trong mắt binh sĩ dưới trướng, hắn chính là kẻ công danh lợi, nhẫn tâm bỏ mặc gia quyến của mình.

Có điều, không đáng kể.

Mấy ngày này, Từ Hữu Thành trải qua ngơ ngơ ngác ngác, hiện tại trạng thái này lại càng sâu hơn một ít.

Trong lúc nhất thời, hắn thậm chí hi vọng người Yến nhanh chóng lại đánh tới, nhanh đánh trận một chút, hắn không muốn chết, hắn rất muốn sống, nhưng nếu như chết thật rồi, đây cũng là một loại giải thoát không tệ.

Nhưng mà, trong lòng vừa xuất hiện cái ý niệm này... Đột nhiên, lúc này phía tây... Truyền đến tiếng la giết!

Vù!

Thân hình Từ Hữu Thành lảo đảo một trận, đặt mông ngồi trên mặt đất.

- Đến thật rồi?

...

- Hóa Thành, ngươi hãy thành thật nói cho ai gia, Hoàng Đế, Hoàng Đế rốt cuộc làm sao rồi!

Trong Thiên điện, một quý phụ mặc Phượng bào quát hỏi Chưởng soái Ngu Hóa Thành.

Tuổi của phu nhân không đến bốn mươi, thân thể được bảo dưỡng vô cùng tốt, nàng không đen như Tấn Hoàng, màu da của phu nhân trông rất trắng.

Không phí lời nói chuyện gì năm tháng không lưu lại dấu vết trên người nàng, mà năm tháng lắng động trên người nàng, lắng đọng mùi vị say người.

- Thái hậu, lần này Hóa Thành vào cung, muốn gặp gỡ Thái hậu lần cuối.

Ngu Hóa Thành rõ ràng, lần này mình xuất binh, tự nhiên không thể dấu vị Thái hậu này, tuy nói thân quân đã bị hắn nắm giữ, nhưng thân quân vẫn bị Hoàng tộc ảnh hưởng sâu sắc, có người mật báo cho Thái hậu cũng là chuyện bình thường.

- Chẳng lẽ, ngay cả ai gia, ngươi cũng muốn giết?

- Thái hậu là mẹ đẻ của Từ Minh, nể mặt mũi Từ Minh, thần không muốn bất kính đối với Thái hậu.

- Ngươi không thấy ngại khi nói Hoàng Đế sao?

- Thái hậu, ngày mai sứ giả Đại Thành quốc đến, trong hai ngày này xin Thái hậu dọn dẹp một chút, theo sứ giả về Đại Thành.

- Ha ha ha ha. . . Ha ha ha ha. . .

Thái hậu Tấn Quốc cười to.

- Ai gia thật hối hận, lúc trước ai gia phát hiện ngươi thông đồng với Hoàng Đế, lúc đó ai gia nên sai người đánh chết ngươi!

Ngu Hóa Thành quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu, không bất mãn chút nào, sau khi hành lễ xong, mới chậm rãi mở miệng nói:

- Sau khi đại huynh ta thành danh, Thái hậu còn cố ý giúp thần và Bệ Hạ quan hệ sâu hơn.

- Ngươi. . . Ngươi. . . Ngươi. . .

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!