Lão già kia vừa nói vừa ngồi xuống trước mặt Kiếm Thánh đại nhân.
Cái hắn nói chính là sự tình cách đây sáu mươi năm, thời điểm kích cách cục ba đại gia tộc đã thành hình, nhưng các gia chủ vẫn đến kinh đô nhậm chức, triều đình Tấn Quốc vẫn tính mang dáng vẻ một cái triều đình, không giống hiện tại.
Kiếm Thánh đại nhân cầm chiếc đũa đem hành thái quấy một hồi, thổi thổi, lại không vội uống, mà nhìn ông lão, nói:
- Mỗi lần đi xa, ta thường đến nghĩ đến mùi vị này.
- Đương nhiên.
Ông lão rất đắc ý nhếch miệng cười cợt, lộ ra hàm răng vàng lớn bên trong.
- Cũng không biết được, canh này có thể uống được bao lâu?
Ông lão nghe vậy, lập tức nói:
- Không quản bên ngoài phát sinh biến hóa thế nào, chỉ cần ta vẫn còn trong tường viện này, Bệ Hạ vẫn ở trong Hoàng cung, cửa tiệm của ta vẫn mở tiếp.
Ông lão theo bản năng muốn kể lại sự tích một trăm năm trước, tổ tiên mình buôn bán trên mặt đường, được Bệ Hạ khi đó vi hành thưởng thức.
Nhưng bỗng nhiên nhớ lại đến, cố sự này, lão đã nói với người trước mặt này không dưới 20 lần, cho nên lập tức ngừng miệng, ngược lại lộ ra nụ cười rụt rè.
Kiếm Thánh gật gù, cũng không nói cho ông lão, không tốn thời gian dài, trong Hoàng cung này sẽ không còn Bệ Hạ nữa, tòa Hoàng cung này, khả năng cao sẽ đổi thành Vương phủ, tuy rằng người đi vào cũng họ Ngu, nhưng không phải nhóm kia rồi.
- Hôm nay các huynh đệ trở về, bao lâu nay, ta dưới chân Thiên tử, vẫn chưa chân chính động thủ qua rồi!
Ông lão kia cảm khái.
Kiếm Thánh đại nhân ăn canh, không đáp lời.
Bách tính kinh đô Tấn Quốc và bách tính phụ cận kinh đô các quốc gia khác không giống nhau.
Các nước còn lại, bách tính kinh đô thường là nơi có điều kiện sinh hoạt hậu đãi một nhóm người, đồng thời những người này thường mang trong mình một cỗ ngạo khí là người Hoàng thành.
Nhưng cách cục ba nhà phân Tấn tại Tấn Quốc đã xuất hiện quá lâu, lâu đến sống lưng bách tính kinh đô đã không thẳng, cho nên rất nhiều lúc nói thân quân kinh đô trung thành với Tấn Hoàng, chẳng bằng nói bách tính kinh đô theo bản năng cùng Tấn Hoàng, ôm đoàn sưởi ấm.
Ông lão nấu canh một đời, bán bánh bột ngô một đời, cả một đời của hắn chỉ xoay quanh và chói chặt với tiệm canh này.
Hắn gặp qua trạng thái nó phồn thịnh, lúc này nhìn nó tiêu điều nhất, ông lão vẫn cho rằng, người đời này đại khái đều phải trải qua những chuyện như vậy, nhưng tâm trạng ông lão kia vẫn hơi do dự, hỏi:
- Người Yến phía tây, có đánh tới nữa không?
Kiếm Thánh đại nhân thả chén canh xuống, cầm bánh bột ngô cắn hai cái, lắc đầu một cái, nói:
- Ai biết được.
- Ai.
Ông lão thở dài, yên lặng đứng dậy, nói:
- Thêm xương nữa không?
- Không cần, thế này được rồi.
- Ngươi cũng đến tuổi rồi, trước đây, ngươi ăn một bữa cơm uống ba bát canh thịt năm cái bánh nướng, lại gặm ba bốn khối xương to.
- Ta không phải tiểu tử rồi?
Ông lão hiếu kỳ hỏi:
- Khi nào ngươi dự định thành gia?
- Không vội.
Đúng lúc này, trên đường phố ngoài tiệm canh, bỗng nhiên truyền đến tiếng vó ngựa.
Ông lão nghi ngờ quay đầu nhìn ra phía ngoài, Kiếm Thánh thì đứng lên, đi tới bên cánh cửa, dỡ xuống một ván cửa, phát hiện có một đội kỵ sĩ Tấn quân đang đi về hướng đông.
Tùy theo đến, đó chính là toàn bộ kinh kỳ truyền đến tiếng chém giết tiếng gào khóc.
Mắt của Kiếm Thánh híp lại.
- Bên ngoài xảy ra chuyện, tại sao náo nhiệt như vậy?
Kiếm Thánh không lừa dối lão nhân kia, nói:
- Xảy ra chuyện rồi!
- Người Yến đánh tới rồi sao?
- Hình như thế.
- Ai, rốt cuộc vẫn đánh tới, ngươi nói xem, vô duyên vô cớ, đi trêu chọc người Yến làm gì?
Kiếm Thánh quay đầu lại, nói:
- Không thể nói như vậy.
- Yên ổn sinh sống, không được sao, tại sao cứ nhất định tạo ra thị phi như vậy.
Ông lão kia không biết thân phận của Kiếm Thánh, chỉ biết hắn là một công tử ca chán nản, hiện tại đang phát tài.
Hồi trước, lúc người này còn trẻ, thường thường mang theo đệ đệ của mình đến ăn canh, sau đó y phục của bọn họ càng ngày càng tốt, bội kiếm xem ra cũng càng ngày càng quý, nhưng sau đó người đệ đệ không bao giờ đến nữa, người trước mắt này lại thường thường tới.
Kiếm Thánh nói:
- Tóm lại vẫn phải đối một loại cách sống.
- Ai, đại nhân vật nghĩ nhiều, những tiểu dân như chúng ta, chỉ biết an ổn quanh quẩn quanh cuộc sống của gia đình mình thôi. Bảo vệ kinh thành, bảo vệ Hoàng cung, bảo vệ Bệ Hạ này, tháng ngày cứ để nó trải qua theo lẽ thường đi.
Kiếm Thánh đại nhân nói nhỏ:
- Vậy tháng ngày kia sẽ vô cùng vô vị?
Ông lão nghe vậy, chỉ nở nụ cười, tựa hồ không để ý với hoàn cảnh hỗn loạn bên ngoài, tay chỉ một bát canh xương lớn mà Kiếm Thánh đại nhân vừa mới uống, nói:
- Trên đời đại đa số người, chỉ nghĩ làm sao ăn no, cũng chỉ có những quý nhân không lo ăn không lo uống kia, từ sáng tới tối đều phải muốn đem đồ ăn trở nên có mùi một tí.
- Ngươi không thuyết phục được ta.
Kiếm Thánh nói.
- Ta cũng không muốn thuyết phục ngươi, hiện tại ta chỉ muốn biết, ngày mai tiệm canh của ta có thể mở không?
- Ta giúp ngươi xem một chút.
Kiếm Thánh đi ra ngoài cửa, mà đem ván cửa kia lần nữa lắp trở về.
- Không uống canh nữa?
Ông lão hỏi.
- Đợi lát nữa trở về uống.
Kiếm Thánh nói xong, xoay người rời đi, chỉ còn dư lại một mình ông lão ở trong cửa hàng cảm thán:
- Đáng tiếc một nắm hành thái này.
Toàn bộ kinh thành, lúc này loạn thành lung tung, một tháng trước vẫn là binh bại, lần này trở thành binh bại, trước vẫn là thân quân, nay đã thành binh bại.
Trong mắt người ta, tựa hồ đâu đâu cũng có người Yến, nơi nào cũng đều có thể nhìn thấy người Yến, mẹ nhà nó, người Yến này rốt cuộc đến bao nhiêu?
Không hề kết trận, phần lớn người không có tâm tư chống lại, bọn họ chỉ theo bản năng bắt đầu chạy trốn, chợt có mấy quân đầu lĩnh tụ tập thêm mấy binh sĩ, còn chưa tụ tập thêm người nữa, đã tao ngộ một đội kỵ binh người Yến xung kích, kết quả vừa tụ tập thành một nhóm đã bị đánh tan rồi.
Buồn cười chính là, người Yến chia làm rất nhiều bộ, nhưng cho dù một bộ có nhân số ít nhất, kỳ thực đều không gặp được sự ngăn chặn chân chính gì, sự tiến triển của tình hình… Quá mức thuận lợi.
Lúc này, chuông lớn Hoàng cung vang lên, trước đây Hoàng cung vẫn là nơi để các văn võ bá quan vào triều, cái chuông này đều sẽ vang lên, đại diện cho Tam Tấn chi địa bắt đầu một ngày mới.
Những năm gần đây, trừ bỏ tế tự hoặc ngày đại thọ, chiếc chuông này không thế nào vang lên.
Lúc này kinh đô gặp tập kích, tiếng chuông vang lên, là một loại tín hiệu tụ binh.
Ngu Hóa Thành mặc đấu bồng xuát hiện bên trên tường cung, chuông lớn vang lên sau thân thể hắn, có thể nói lúc này bên trong Tấn nhân, hắn là người rõ ràng cục diện nhất.
Đầu tiên hắn rõ ràng, binh mã người Yến không có nhiều, nhưng biết thôi cũng không có tác dụng gì, bởi vì hiện tại số lượng binh mà có thể điều động, thậm chí còn ít hơn người Yến.
Bản thân Ngu Hóa Thành mang thân vệ vào Hoàng cung, thêm hộ vệ Hoàng cung nguyên bản bị chế trụ một lần nữa được thả ra và trả lại binh khí, tổng cộng gộp lại rơi vào khoảng hai ngàn người.
Ngu Hóa Thành rõ rãng, trong hai ngàn người này, người có chiến tâm có chiến ý, cũng không nhiều.
Ban ngày hắn tự tay thả Tĩnh Nam Hầu, hắn nghĩ nếu đối phương đến rồi, vậy hắn lùi một bước, tổn mất thanh danh nhưng đưa uy vọng hắn tăng mạnh thì có ngại gì?
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)