Đơn thuần cho rằng mình vì đại cục hi sinh!
Ai biết được Tĩnh Nam Hầu kia lại trực tiếp cho mình “Ăn hành”.
Mãi cho đến hiện tại, Ngu Hóa Thành mới hiểu được, chiến tranh có thời điểm phải nhìn hướng đi của triều đình mà cân nhắc, nhưng có thởi điểm lại không liên quan gì đến triều đình.
Tâm hắn quá tạp, cũng quá lo lăng, hắn lại nhìn Tĩnh Nam Hầu một chút, người này ngay cả cả nhà mình cũng có thể diệt.
Phần quả cảm và ngoan độc này, quả nhiên hắn thúc ngựa cũng không đuổi kịp rồi.
Trước mặt hắn, có hai lựa chọn, một là mang theo đám người này đi ngược dòng chặn lại người Yến, tụ tập binh mã trong kinh đô đang tán loạn lại, dần dần ổn định lại cục diện.
Một lựa chọn khác là mang theo những binh mã này và Thái hậu trực tiếp rời khỏi nơi này, đi về phía đông đầu quân Tư Đồ gia.
Nhưng sau lựa chọn này, nếu hắn thật sự lựa chọn như vậy, vậy so với Tấn Hoàng, có gì khác nhau?
Dằn vặt đến dằn vặt đi, cuối cùng đem điểm căn cơ còn lại của Ngu thị mất, vậy tất cả hắn làm còn ý nghĩa gì nữa?
Một tia sáng trắng, từ phía tây dưới màn đêm lên không.
Ngu Hóa Thành hít sâu một hơi, hắn nhận ra đạo bạch quang kia, đó là kiếm ý của đại huynh.
Đại huynh, đã làm ra lựa chọn.
Ngu Hóa Thành lặng lẽ nhảy xuống tường cung điện, sải bước lên chiến mã, rút ra bội đao, lưỡi đao chỉ hướng tây, cao giọng nói:
- Vì quê hương!
…
Dưới cục diện hỗn loạn, nhất định sẽ sản sinh rất nhiều sự trùng hợp, nhưng phần lớn trùng hợp sau đó thường thường có thể suy ra một loại gọi là dấu vết tất nhiên.
Ngu Hóa Thành suất hai ngàn quân ngược dòng dự định ngăn lại Yến quân, giúp kinh đô chóng ra một mảnh trời, vừa vặn gặp ba trăm nhân mã của Trịnh Phàm nhào sai qua.
Đúng vậy, đi sai qua rồi, còn kém một chút, khoảng như vậy, thậm chí Ngu Hóa Thành và nhóm Tấn quân dưới trướng đã nhận ra có một nhánh kỵ binh Yến quân quy mô nhỏ cách bọn họ không xa, nhưng bọn họ đã không cách nào bận tâm, bởi vì Lương Trình tự dẫn một nhóm kỵ binh, đồng thời tụ hợp rất nhiều đội ngũ kỵ binh khác dựa theo Tĩnh Nam Hầu dặn dò lúc trước, giống như một đám cá mập ngửi được mùi máu, lao thẳng về phía này.
Điều này mang ý nghĩa, Trịnh Phàm tiến quân thần tốc đã biến thành tiến quân thần tốc trên ý nghĩa chân chính, trên đường ngẫu nhiên gặp phải mấy tên bại binh hoặc một nhóm bách tính Tấn nhân gì đó, đều trực tiếp ép tới giải quyết xong việc.
Đến cuối cùng, Hoàng cung Tấn Quốc hầu như bị điều hết binh mã phòng ngự, cứ như vậy đặt trước mặt Trịnh Thủ bị.
Tất cả đều tốt đẹp may mắn đến khiến người ta cảm thấy có chút không chân thực.
Cửa cung đang đóng, chỉ có điều từ cổ chí kim, lúc ngoại địch giết tới nơi này, đại môn Cung điện hùng vĩ đến đâu, cơ hồ đều không thể ngăn lại đao kiếm của ngoại địch.
Bên ngoài cửa cung, Trịnh Phàm ghìm lại dây cương, đám kỵ binh sau người đồng thời trì hoãn tốc độ.
Trịnh Phàm quan sát tỉ mỉ nên từ nơi nào bò tường thành tấn công hợp lý đây, bởi vì thoạt nhìn trên tường thành không có bất cứ quân coi giữ nào.
Đúng lúc này, cửa cung bị đẩy ra từ bên trong, một đám thái giám mở cửa cung chạy ra, tất cả quỳ xuống trước móng ngựa Trịnh Phàm, lớn tiếng cầu xin, khoe thành tích mở cửa.
Trịnh Phàm nhớ lại, đặt đời sau, thường thường sẽ có người đi thống kê những thái giám có huyết tính có năng lực, còn nguyên nhân đi làm loại thống kê này, vẫn ở chỗ phần lớn người chủ nhân muốn cổ vũ lòng trung tâm của đám thái giám.
Trịnh Phàm dùng roi ngựa, quất đi quất lại mấy cái mấy thái giám quỳ trước mặt, Thiết kỵ Tĩnh Nam quân sau người theo sát phía sau, trực tiếp vào cung!
Một khắc móng ngựa chiến mã dưới khố hắn bước qua cửa cung, Trịnh Phàm bỗng nhiên cảm giác, hắn là một người sáng lập nên lịch sử.
Hắn tin tưởng, hậu muốn biên soạn lại Tấn sử mà nói, cuối cùng khẳng định phải có ghi chép liên quan đến hắn.
Ví dụ như hắn (Trịnh Thủ bị, Trịnh Hầu gia, Trịnh quận vương, Ma Vương) suất quân nhảy vào Hoàng cung Tấn Quốc, đánh dấu sự hủy diệt của Tấn Quốc.
Một loại cảm giác tự hào, một cảm giác bản thân đứng trên đỉnh núi phong vân, tự nhiên sinh ra.
Cùng lúc đó, Trịnh Phàm thậm chí hơi kinh ngạc cảm giác được, tựa hồ chịu nội tâm kích động, ảnh hưởng, mà cảnh giới Bát phẩm của bản thân, vào lúc này có dấu vết buông lỏng!
Cái này… Cũng có thể sao?
. . .
Kiếm Thánh nắm kiếm trong tay, tiến lên giữa kinh đô, hắn có thể cảm ứng được vị trí của Điền Vô Kính, bởi một một quãng thời gian, con Tỳ Hưu kia hình như quá tẻ nhạt, phát ra một tiếng gầm rú.
Đây hẳn là cố ý, Tĩnh Nam hầu Yến quốc đang đợi hắn.
Ông lão ở tiệm canh kia nói, dằn vặt lung tung làm gì đây?
Hoàng Đế không giống như Hoàng Đế, Tấn Quốc không giống như Tấn Quốc thì đã sao?
Chí ít kinh đô của Tấn Quốc, trong mấy trăm năm qua chưa từng bị nạn binh đao gì.
Tháng ngày, kỳ thực coi như khá lắm rồi.
Tại sao nhất định phải dằn vặt, tự hỏi dằn vặt ra làm cái quái gì?
Kiếm Thánh đại nhân cảm thấy, bản thân rất khó trả lời câu hỏi trách cứ từ ông lão kia, do hắn, chính hắn mạnh mẽ để đệ đệ hắn phản bội Tấn Hoàng, đuổi Tấn Hoàng từ trên Long ỷ xuống.
Nếu hắn đã làm như vậy rồi, không quản giết không quản chôn, bằng không chuyện này, làm không đến nơi đến chốn rồi!
Lùi 10 ngàn bước lại mà nói, phần đất cuối cùng của Ngu thị, sắp bị dằn vặt không còn rồi!
Kiếm Thánh không thích cảm giác này, hắn không thích bị cưỡng bức làm bất cứ chuyện gì, hắn yêu thích tự do, nhưng bây giờ người cưỡng bức hắn, lại chính là bản thân hắn.
Dọc theo đường đi, hắn chém giết ba tên kỵ sĩ Yến quân, mà người Yến vây quét hắn vừa nãy, hắn đã nhanh chân nhảy một bước ra ngoài trước, đi đến phía tây ngoại ô kinh đô.
Ở nơi đó, một nam tử mặc giáp trụ mạ vàng, nghiêng người tựa trên người Tỳ Hưu, thoạt nhìn chờ đã lâu, ngủ gật rồi.
Sau khi con Tỳ Hưu kia phát hiện hắn tới gần, nhe răng trợn mắt về phía hắn, mà không dám phát ra tiếng gầm rú như lúc trước.
Điền Vô Kính tỉnh lại, từ từ ngồi thẳng người.
- Còn nhớ ban ngày, Hầu gia mở mồm nói, bản thân không lọt mắt cái gọi là giang hồ, không ngờ đến buổi tối, Hầu gia lại chủ động biến mình thành người giang hồ.
Tĩnh Nam Hầu chậm rãi đứng lên, nhìn Kiếm Thánh đại nhân trước mặt mình, nói:
- Ngươi biết tại sao Bản Hầu không thích giang hồ không?
Kiếm Thánh rút ra kiếm của mình, bắt đầu súc thế, đồng thời nói:
- Có thể nghe một chút.
- Người trong giang hồ tự tâng bốc nhau, thích thân bất do kỷ.
- Thú vị!
Kiếm Thánh bắt đầu nhấc bước tới chỗ Tĩnh Nam Hầu.
Điền Vô Kính đứng tại chỗ, không động, tiếp tục nói:
- Ngươi nói ngươi một đời luyện kiếm đi, thật sự coi mình luyện kiếm tốt, một đường thông suốt tất cả, tại sao dính vào những việc này?
- Ta cũng cảm giác ta tựa hồ làm sai, ta hồ không am hiểu những việc này.
Kiếm Thánh đại nhân trực tiếp thừa nhận, đồng thời, tiếp tục nói:
- Cho nên, hiện tại ta thử đem chuyện này biến thành phương thức ta am hiểu để giải quyết.
Sau một khắc, trường kiếm như cầu vồng, một tia sáng trắng bay lượn lên, tựa như cả màn đêm này bị kiếm khí bổ ra.
Quanh thân Điền Vô Kính xuất hiện một đạo bình phong màu đen, một tiếng vang thật lớn truyền đến, bình phong và kiếm khí đồng thời tiêu tan.
Kiếm Thánh lần thứ hai đi về phía trước, khí thế lần thứ hai tăng vọt, đồng thời nói:
- Điền Vô Kính, có chuyện, ta rất muốn hỏi một chút.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)