Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 430: CÔN NGỮ

Một lần hai người giao chiến, đều chân chính cứng đối cứng, hai thứ xếp hạng hàng đấu trên thế gian này, một Kiếm khách mệnh danh sắc bén nhất, hai là Võ phu mệnh danh có thể phách cường hãn nhất, tiến hành quyết đấu.

- Hỏi đi.

- Điền Vô Kính ngươi, phải chăng biết hối hận?

Hối hận cái gì?

Đương nhiên hối hận đêm hôm ấy ở Điền trạch.

- Không.

- Ngươi đã từng nghĩ tới, ngày sau ngươi xuống hoàng tuyền, nên làm gì khi đối mặt với thân tộc ngươi?

Điền Vô Kính khẽ gật đầu, sắc măt vẫn bình tĩnh, nói:

- Vậy thì làm phiền Kiếm Thánh Tấn Quốc, giúp Bản Hầu xuống trước hỏi một chút!

...

Giang hồ rốt cuộc lớn bao nhiêu, không ai nói rõ, chỉ biết được Kiếm Thánh Tấn Quốc, Bách Lý Kiếm Càn Quốc là người trong giang hồ, mà kiểu người yêu thích dựa trên vừa móc lỗ tai vừa rên lên khúc ca, cả ngày không làm gì, đó cũng là người trong giang hồ.

Rất nhiều rảnh rỗi, yêu thích làm việc vặt vãnh.

Từng có người bình luận Tứ đại Kiếm khách, lấy mỗi cái đặc sắc của kiếm bọn họ, đặt ở đời sau, cũng tương tự kiểu biểu tượng.

Kiếm của Tổng binh Trấn Bắc quân Yến Quốc Lý Lương Thân, bởi nó giết vô số Man tộc, uống cạn máu tươi Man tộc, bên trong Tứ đại Kiếm khách, kiếm của hắn, giết chóc nhiều nhất, cho nên được khen là "Tàn nhẫn".

Kiếm của Bách Lý Kiếm Càn Quốc, có người nói súc thế một tháng, có thể phá sao tinh không, đương nhiên đây chỉ là khuếch đại, đương thời vẫn chưa có người nào miễn dịch được với hình ảnh “Phá toái hư không”, tự nhiên cảm giác kiếm của hắn vô cùng thoát tục.

Nhưng kiếm của Bách Lý Phong, lại đúng như kinh hồng, khiến người ta khó cân nhắc, được khen là "Nhanh".

Kiếm của Tạo Kiếm Sư Sở Quốc, bởi không ai nhìn thấy hắn sử dụng kiếm, chỉ biết hắn giúp Kiếm Thánh Tấn Quốc chế tạo ra một cái “Long Uyên” mà được Kiếm Thánh một câu thổi phồng mạnh mẽ lên hàng ngũ Tứ đại Kiếm khách, cho nên được khen là “Bí”.

Mà kiếm của Kiếm Thánh Tấn Quốc thì được khen là "Nhuệ"!

Mũi kiếm đi đến đâu, tất cả đều hóa thành bột mịn!

Lúc này, Kiếm Thánh đã ra mười ba kiếm, Điền Vô Kính chưa hề hoàn toàn thua cuộc, thể phách Võ phu tự nhiên cường đại.

Trong 13 kiếm, Điền Vô Kính đỡ lấy sáu kiếm, né tránh bảy kiếm.

Kiếm ý của Kiếm Thánh vẫn còn tiếp tục kéo lên, mang theo một loại cảm giác ung dung không vội đi lên, mà trên giáp trụ mạ vàng của Điền Vô Kính, xuất hiện mấy vết kiếm rãnh sâu.

Rõ ràng, Kiếm Thánh chiếm cứ ưu thế tuyệt đối.

Kiếm khách am hiểu nhất, kỳ thực chính là một với một chém giết.

Tỳ Hưu ở một bên nằm rạp, vẫn chưa tham dự cuộc tỉ thí này, chỉ thỉnh thoáng lè lưỡi liếm chân trước của nó, tròng mắt như chuông đồng, lập loè đỏ sậm, nó là một khán giả duy nhất trong trận quyết đấu này.

Lúc Kiếm Thánh ra kiếm thứ mười bốn, Điền Vô Kính lại không bị động né tránh hoặc đỡ lấy, mà rốt cuộc vung quyền thứ nhất của mình, cú đấm này không cương mãnh cỡ nào, chỉ mang theo một loại khí toàn cực kỳ quỷ dị.

Cao thủ so chiêu, kỳ thực rất tương tự trên chiến trận, chỉ có điều đại quân song phương chỉ có một người mà thôi, cũng bởi vậy, việc sử dụng đầu óc là quan trọng nhất.

Kiếm Thánh đang ở thế "Leo núi", kiếm khí sau mạnh hơn kiếm khí trước, Điền Vô Kính muốn làm, chính là dùng cú đấm này mạnh mẽ phá hoại tiết tấu của hắn, để hắn bỏ dở giữa chừng.

Long Uyên lùi lại, chiêu kiếm này bị thu hồi, mạnh mẽ vắt ngang ở trước người, từ công chuyển thủ.

Cú đấm này của Điền Vô Kính nên trên thân kiếm, thân kiếm phát ra một trận rung, Kiếm Thánh lại phản dựa vào cỗ sức mạnh này, mạnh mẽ nhảy lên cao, khí tức so với trước, đột ngột tăng lên!

Sau một khắc, Điền Vô Kính bắt đầu lùi lại, mà một kiếm này so với mười ba kiếm lúc trước chồng lên, lấy thế sét đánh, mạnh mẽ đâm ra.

- Ầm!

Thể phách Võ phu nói chung không thể chịu đựng được, giáp trụ màu vàng bị đào ra một lỗ hổng bằng nắm tay, bên trong có máu tươi đang ồ ồ chảy ra.

Một kích thành công, Kiếm Thánh vẫn chưa thừa cơ truy kích, người bình thường tiếc mệnh, hiếm người kiểu cá chết lưới rách, cao thủ chân chính tự nhiên càng như vậy, rốt cuộc một thân khổ tu không dễ, ai cũng muốn sống sót tốt.

Nhưng Điền Vô Kính lại không, cho nên Kiếm Thánh không dám đi đánh cược Điền Vô Kính có thể trực tiếp nhân cơ hội nghĩ muốn cùng hắn đồng quy vu tận hay không?

Tuy nói thân phận đối phương cao quý, không cần thiết làm ra loại chuyện ngu xuẩn này, nhưng ai bảo hắn là Điền Vô Kính, ai có thể đoán được đối phương rốt cuộc nghĩ gì?

Ngược lại hắn chiếm hết ưu thế, cho dù nhiều thêm mấy kiếm nữa, chậm rãi gọt da, cũng có thể lấy phương thức ổn thỏa nhất đem vị Tam phẩm Võ giả này dây dưa đến chết.

Võ giả gia chiến, phải chú ý hỏa hầu, như lửa nhỏ ninh chậm, đem thể phách nình mềm ninh nát, đến cuối cùng, như chiếc đũa nhẹ nhàng vẩy một cái, trực tiếp khiến cốt nhục chia lìa.

Còn về phần thời gian, Kiếm Thánh chỉ có thể kỳ vọng đệ đệ của của hắn tranh thủ thời gian đẩy đủ thời gian cho hắn đi.

Điền Vô Kính lặng lẽ mà cúi đầu liếc mắt nhìn vết thương còn đang chảy máu, có lẽ trong vết thương còn có kiếm khí lưu lại, cho nên hắn cũng không phí công cầm máu, ngược lại thân hình nhào tới trước, như mãnh hổ vồ tới.

Mũi chân Kiếm Thánh đẩy nhẹ, thân hình bay vút về phía sau, người lùi mũi kiếm lại về phía trước, một tia sáng trắng đâm giữa.

- Gào!

Đúng lúc này, Tỳ Hưu vẫn nằm rạp ở nơi đó "Quan chiến", bỗng nhiên hé miệng, phát ra tiếng gầm giận dữ, trong miệng lớn của nó, có một thành bảo đao màu đen bắn thẳng tới, rơi vào tay trái của Điền Vô Kính.

Tỳ Hưu vốn có lực lượng nuốt, bản thân nó không có cửa sau, dùng thân thể giấu vật tự nhiên không thể tốt hơn.

Cây đao này có tên là "Côn Ngữ", trăm năm trước Hoàng Đế Thái Tông Càn Quốc suất quân bắc phạt, bên trái phối Thiên Tử kiếm, bên phải treo Côn Ngữ đao, có điều sau trận thảm bại kia, Hoàng Đế Thái Tông bị thua phải nằm trên xe bò được bộ hạ hộ tống trốn về Càn Quốc, đánh rơi cả Thiên Tử kiếm và Côn Ngữ đao, cả hai thứ này đều trở thành chiến lợi phẩm của Yến Quốc.

Một ngày kia Điền Vô Kính thụ phong Tĩnh Nam Hầu, được Yến Quốc ban cho Côn Ngữ.

Bảo đao ngang chếch, vết đao ép xuống, đao kiếm chạm nhau, phát ra tiếng nổ chói tai vang rền.

Ánh mắt Kiếm Thánh hơi ngưng tụ, hai tay ngang nâng, hai đạo kiếm khí bỗng dưng xuất hiện, chỉ về phía trước, bắn thẳng đến Điền Vô Kính, đây là muốn giải vây cho Long Uyên.

Nhưng mà, Điền Vô Kính lại đơn chưởng vỗ vào vị trí chuôi bảo đao, thân đao mượn lực, như cái đinh, mạnh mẽ đóng trên thân Long Uyên kiếm, trong lúc nhất thời, đao và kiếm đều cắm vào lòng đất.

Ầm!

Ầm!

Hai đạo kiếm khí đều trực tiếp đâm trúng Điền Vô Kính, thân thể Điền Vô Kính khẽ run lên, khóe miệng có máu tươi tràn ra, nhưng trong con ngươi, vẫn bình tĩnh.

- Ngông cuồng!

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!