Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 432: THÁI HẬU

...

Con người, đều có dục vọng phá hoại, đặc biệt lúc đối mặt với những đồ vật tinh xảo kia, trong lòng phần lớn người đều hiện ra một loại kích động muốn đánh nát nó.

Lúc này Trịnh Phàm, trong lòng có loại cảm giác này, tiếng móng ngựa đạp lên trên gạch xanh vang lên giòn giã.

Không ngờ cung điện lại xa hoa như vậy, mà đồ vật đẹp như vậy tượng trưng cho một Vương triều tồn tại mấy trăm năm… Không hủy diệt, thật đáng tiếc!

Cũng may, Trịnh Thủ bị vẫn đủ chế trụ bản thân!

Ba trăm Thiết kỵ hoành hành trong Hoàng cung, bị hai lần chống cự, một lần là gần trăm hộ vệ và hoạn quan công công nắm binh khí, kết quả vừa đối mặt đã bị đánh vỡ, lần thứ hai là một chút hộ vệ thành nhóm lao tới, cũng rất nhanh bị đánh tan.

Trừ bỏ này hai lần bên ngoài, mãi cho đến khi Trịnh Phàm đến vị trí Tẩm cung của Thái hậu, đều không gặp trở ngại gì.

Đại Tấn trên danh nghĩa vẫn còn tồn tại, đã nằm ở thời khắc suy yếu nhất.

Đương nhiên, lúc này mới vẻn vẹn bắt đầu.

Hoàng tộc Ngu thị không giàu có, đây là chuyện mọi người đều biết, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo.

Mà nói cách khác, khả năng vốn lưu động trong tay Tấn Hoàng không nhiều, nhưng tài sản cố định của người ta lại rất phong phú.

Thái Miếu, cung kho những chỗ này, đúng là không ít chỗ tốt, tùy tiện lấy một cái, cũng là bảo bối có giá trị liên thành, mà những bảo bối này, cho dù Tấn Hoàng có nghèo có khổ cũng không thể bán đi, bởi vì hắn nhất định phải duy trì thể diện cho Hoàng tộc.

Nhưng Trịnh Phàm ngược lại không lo lắng cái này, liên tiếp đại chiến, hiện tại Trịnh Phàm rất nghèo, hắn vội vàng muốn chiêu binh mãi mã tăng cường quân bị, nếu tiến vào Hoàng cung Tấn Quốc này, không cạo một tầng đất xuống, chẳng phải quá phụ lòng Tĩnh Nam hầu rồi?

Cửa Tẩm cung của Thái hậu, có một đám thái giám và cung nữ quỳ sát ở nơi đó, bọn họ muốn dắt lại không dám dắt, muốn chống lại cũng không dám chống lại, chỉ có thể quỳ ở nơi đó, run lẩy bẩy.

Thái hậu Tấn Quốc cần phải bắt đi, cũng không phải chộp tới để hắn hưởng dụng, mà tóm lại để nàng tụ hợp với con trai thành một đôi linh vật.

Có điều, vì phòng ngừa bên trong ẩn giấu cao thủ gì đó, Trịnh Phàm vẫn cẩn thận cho mười mấy tên lính Tĩnh Nam quân tiến vào Tẩm cung kiểm tra trước.

Sau khi đợi xác nhận xong xuôi, đồng thời đem đám cung nữ, thái giám và công công bên người Thái hậu dọn dẹp sạch sẽ, Trịnh Phàm mới xuống ngựa đi vào.

Trong Tẩm điện, Thái hậu Tấn Quốc ăn bận trang nghiêm, trên môi hẳn vừa mới nhấp giấy đỏ, cho nên môi còn rất đỏ.

Phượng bào, ngọc trâm, nhẫn, hoa quan, hết thảy hết thảy đều cẩn thận tỉ mỉ, nàng cứ như vậy ngồi ở chỗ đó, tay trái đặt ở trên tay vịn, tay phải đặt ở dưới bụng.

Nói thật, nếu không phải biết nàng là mẹ ruội của tiểu tử Tấn Hoàng mặt đen kia, Trịnh Phàm còn tưởng đây là một tiểu cô nương mới hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi.

Trịnh Phàm đi không vội vã, không cung kính, chỉ chắp tay hành lễ nói:

- Mạt tướng Trịnh Phàm, tham kiến Thái hậu Tấn Quốc, Thái hậu phượng thể an khang.

- Trịnh tướng quân.

Thái hậu mở miệng, có thể cảm được, nàng rất muốn duy trì một loại tư thái uy nghiêm, nhưng hết cách rồi, ngay cả thanh âm của nàng còn nghe rất lanh lảnh, không cách nào cảm giác nàng chính là Thái hậu theo tư duy quán tính.

- Có mạt tướng.

- Con trai của ta, thế nào?

- Bẩm Thái hậu, Tấn Hoàng Bệ Hạ vẫn mạnh khỏe!

Thái hậu nghe vậy, thở một hơi dài nhẹ nhõm, lập tức lại hỏi:

- Ngu Hóa Thành tên nghịch tặc kia thế nào?

- Nhảy nhót không được bao lâu nữa!

- Đúng, đúng rồi, Thiên binh thượng quốc đến, tự nhiên những tên phản nghịch này không nhấc lên chút bọt nước gì, thực sự khổ cực Trịnh tướng quân rồi!

- Thái hậu nói quá lời, đây là trách nhiệm của mạt tướng.

- Ai gia, hơi mệt rồi!

Trịnh Phàm nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn thẳng vị Thái hậu xinh đẹp này.

Ánh mắt hai người vừa đối mắt, trong lòng Thái hậu bỗng nhiên lộp bộp một hồi, nàng từ trong mắt nam tử này, nhìn thấy một loại ý vị một người đàn ông đánh giá một người phụ nữ, không hề che giấu chút nào.

Hai chữ “Làm càn”, ngẹn ở trong miệng, nhưng không nói ra.

- Thái hậu, lần này giúp quý quốc bình định, tướng sĩ quân ta tử vong rất lớn, dù sao những tướng sĩ này cũng vì hòa bình và ổn định của Đại Tấn mà chết. Mạt tướng cả gan, hi vọng Thái hậu có thể ban tặng một ít trợ cấp, an lòng các huynh đệ dưới trướng.

Nửa Tấn Quốc đã bị người Yến các ngươi chiếm rồi, các ngươi lại dám dày mặt đòi tiền ta?

Thái hậu khắc chế lửa giận trong nội tâm mình, Trịnh Phàm quan sát quả phụ Thái hậu xinh đẹp đang nổi giận.

Chà chà… Càng nhìn càng có mùi vị.

Nói thật, đời này có thể lấy tư thế này, thoải mái bình phẩm đánh giá thưởng thức một Thái hậu của một quốc gia, nói thật không bõ công sống lại một lần!

Ta nhìn nhìn… Ta lại nhìn nhìn… Ta cứ nhìn nhìn!

- Trịnh tướng quân, trợ cấp, tất nhiên có, nhưng hiện tại trong cung xuất hiện cục diện hỗn loạn, hẳn Trịnh tướng quân cũng nhìn thấy, có thể chờ mọi chuyện lắng lại, chờ sau khi Hoàng Đế trở lại, để hắn tự mình khao quân có được hay không?

Tấn Hoàng còn muốn về nơi này?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Thái hậu, ngài lại không thật rồi.

Trịnh Phàm đứng thẳng người lên, đồng thời đi mấy bước về phía Thái hậu.

Thái hậu bản năng muốn đứng lên, vẫn cứ khắc chế, nàng không dám tin tưởng nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Trịnh tướng quân, đây có ý gì?

- Ý gì? Thái hậu hiểu được, Yến quân ta vì Tấn Quốc ngươi, mất nhiều tính mạng binh sĩ mới đổi lấy Bệ Hạ và Thái hậu an khang, đây là tiền mà binh mã dưới trường ta bán mạng, cũng là tiền mà Bệ Hạ và Thái hậu hai người mua mạng.

Trịnh Phàm dừng một chút, lại nói tiếp:

- Cả đời này của ta, chưa từng nghe nói tiền bán mạng có thể kéo dài mới trả!

- Ai gia cần thời gian, trong cung cũng cần thời gian, lại nói, hiện nay trong cung điện cũng không có…

- A, ngày mùa, điền hộ giúp địa chủ gặt lúa mạch, cũng phải lo hai bữa cơm và tiền công đây, làm sao, Hoàng tộc Tấn Quốc, ngay cả quy củ tầm thường của địa chủ cũng không chú sao?

- Làm càn, làn càn!

Tay Thái hậu chỉ Trịnh Phàm, tức đến khuôn mặt ửng hồng.

Trịnh Phàm nắm lấy tay của Thái hậu, cả người Thái hậu đứng lăng tại chỗ.

Ách... Tay còn rất trắng mịn… A… Nhưng so với tay Tứ Nương vẫn kém hơn nhiều.

- Thái hậu, đừng ở nơi này trước mặt bản tướng lên mặt. Chuyện lần này, rốt cuộc vì sao phát sinh, ta không tin Thái hậu không biết. Con trai của Thái hậu nhận Đại Yến ta che chở, lại ăn cây táo rào cây sung đòi sinh sự, cuối cùng mua dây buộc mình, nhưng Đại Yến ta vẫn rộng lượng, không kể hiềm khích lúc trước, đem mẹ con các ngươi về bảo vệ.

Trịnh Phàm nhìn Thái hậu nói tiếp:

- Nói thật với ngài, những binh sĩ dưới trướng bản tướng vẫn đang chờ tiền thưởng đây, ngài cần phối hợp một chút, cho dù không muốn phối hợp cũng phải phối hợp. Thái Miếu, cung kho, ngự viên, những chỗ này ta sẽ tự đi, nhưng chờ sau khi kinh đô hết loạn, kính xin Thái hậu đứng ra liên lạc với những gia đình giàu có trong kinh đô, bảo họ có Yến quân ta bảo mệnh cho bọn họ, bọn họ tự nhiên phải giao ra chút tiền thù lao.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!