Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 433: TẨM CUNG NHÀN THÚ

Nói xong, Trịnh Phàm vẫn còn bổ sung thêm:

- Mà nói hơi thô tục một chút, nếu không đủ tiền hàng, ta còn chưa thỏa mãn, ta sẽ hạ lệnh để các huynh đệ dưới trướng khai đao ba ngày, mặc bọn họ tự đi lĩnh thù lao!

Thái hậu đã gặp khuất nhục thế nào bao giờ, coi như Ngu Hóa Thành phản bội, nhưng ở trước mặt nàng, hắn vẫn bảo lưu chút thể diện cho nàng.

Có thể nói, từ khi sống đến này, Trịnh Phàm là người thô lỗ, ngang ngược nhất mà Thái hậu tận mắt nhìn thấy!

- Các ngươi dám động Thái Miếu, ai gia thà chết cũng không đồng ý!

Nói xong, Thái hậu tránh thoát khỏi tay Trịnh Phàm, đồng thời, một tay khác lấy ra một cái kéo, kè sát cổ mình.

- Người Yến các ngươi dám khinh người quá đáng như vậy, ai gia sẽ chết cho các ngươi xem!

- Chà chà, Thái hậu, ngài nên kéo cây kéo kia xuống thêm mấy tấc nữa, đúng, đúng, chỗ ấy, đâm vào chỗ đấy, máu mới phun ra được, hơn nữa không được ngừng, mới có thể trải nghiệm được cảm giác thân thể co giật trước khi chết muốn nói chuyện cũng không nói được.

". . ." Thái hậu.

- Yến cẩu, ngươi tưởng ai gia không dám chết sao?

- Chết thì chết chứ, nhưng Thái hậu ngài đẹp như vậy, coi như chết rồi, ta cũng không nỡ thể xác xinh đẹp này đâu, khà khà khà.

Trịnh Phàm tận lực để tiếng cười của mình đầy đủ thấp hèn.

Tiếp theo, Trịnh Phàm lại nói:

- Còn con của ngài, ta sẽ nghĩ biện pháp cắt rơi “Cái ấy” của hắn, ngược lại Tấn nhân các ngươi không thiếu gì gay lọ, bê đê, tin tướng Tấn Hoàng Bệ Hạ sẽ không để ý, ngược lại sẽ cảm kích ta giúp hắn sống thật với chính mình… Khà khà…

- Ngươi. . . Ngươi. . . Ngươi ngươi. . .

Thái hậu không dám tin tưởng nhìn Trịnh Phàm, nàng không ngờ tới, trên thế gian này có người vô liêm sỉ đến vậy.

- Thái hậu, muốn tự sát, ngài nhanh lên đi, ta đây, cũng tranh thủ thời gian phát tiết một chút!

Trịnh Phàm không cảm giác mình bẩn bao nhiêu, thắng làm vua thua làm giặc, đặc biệt là Đế Vương gia, vốn có số mệnh như vậy!

Hưởng thụ tháng ngày vinh hoa phú quý, phải chuẩn bị tốt tâm lý sau này giang sơn không vững, bị người ta dày xéo!

Đặc biệt, nếu không phải do Tấn Hoàng tên ngu ngốc kia, binh sĩ dưới trướng mình cũng không tổn hại như vậy, đồng thời bản thân hắn đã đến Thịnh Lạc thành rồi!

Tất cả do hai mẹ con các ngươi kiếm chuyện, ta chỉ muốn thu hồi chút vốn mà thôi!

Rốt cuộc, Thái hậu để cây kéo trong tay xuống.

Trịnh Phàm đi lên trước, đưa tay giật cây kéo từ trong tay Thái hậu, đồng thời đưa tay nhấc cằm Thái hậu lên, hàm răng Thái hậu cắn chặt môi, trong có vẻ tức thẹn.

- Chà chà, chà chà chà!

Trịnh Phàm cười cợt, đầu ngón tay dưới môi đỏ của Thái hậu kích thích mấy lần, sau khi biết nhiệt độ và độ ẩm, lại chưa hết thòm thèm buông ra.

Thân hình Thái hậu hơi lảo đảo lùi lại mấy bước, vừa mới chuẩn bị muốn chết lại từ bỏ, lúc này nàng mất hết dũng khí chết đi, thậm chí dưới mức độ nào đó bị Trịnh Phàm mạo phạm, độ chấp nhận còn cao hơn một chút.

Trịnh Phàm đi tới một bên giường lớn, ngồi xuống.

Cưỡi ngựa lâu như vậy, thật mệt mỏi, công việc hiện tại của hắn, kỳ thực chỉ khống chế Thái hậu lại là được, xét nhà vơ vét của, còn phải chờ những người khác quét sạch kinh đô xuống, mới làm được.

Chỉ là, lúc vừa ngồi xuống, nghe được âm thanh bên dưới, Trịnh Phàm lập tức nhận biết có điểm không đúng, khả năng dưới giường ô ngầm.

Trịnh Phàm lập tức đứng dậy, trực tiếp xốc lên mấy tầng phía dưới, cũng không biết cái mềm đệm này làm bằng vật liệu gì, quả nhiên thấy bên dưới có ô ngầm.

- Đừng! Đừng!

Thái hậu thấy thế lập tức đánh về phía Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đẩy ngã Thái hậu xuống đất, sau đó chà xát tay.

Nói như vậy, thứ có thể ẩn giấu ở nơi như thế này, khẳng định là đại bảo bối!

Trịnh Phàm thật chờ mong, thật chờ mong!

Trịnh Phàm rút cây chủ thủy cắm trong ủng ra, cạy ra ô ngầm, bên trong có một cái hộp gỗ.

Hả?

- Đừng, đừng!

Thái hậu lần thứ hai đánh tới, lại bị Trịnh Phàm trở tay đặt ở trên giường.

- Đừng, đừng mà!

Thái hậu bị bàn tay của Trịnh Phàm đè lên phía sau lưng, nhưng tay vẫn muốn chộp về phía hộp này, muốn ngăn cản Trịnh Phàm chạm vào cái hộp kia.

- Thái hậu, ngài sốt sắng như vậy, vậy khẳng định đây là đại bảo bối, ha ha!

Một cái tay khác của Trịnh Phàm mở hộp, sau đó Thái hậu nhắm chặt mắt lại, hàm răng cắn phá môi, tràn ra từng tia từng tia máu tươi.

Trịnh Phàm cũng sững sờ tại chỗ.

Mẹ nó… Trong hộp này đúng là một bảo bối… Một cái... Giác tiên sinh!

(Chú giải: Giác tiên sinh là một trong những vật giải quyết sinh lý của phụ nữ thời cổ đại, gần tương tự với Sex Toy bây giờ…)

Trịnh Phàm đưa tay cầm món đồ này lên, còn cẩn thận quan sát tỉ mỉ một hồi, đừng nói bất luận loại đồ chơi nào muốn làm đến mức tận cùng về sau, đúng là có thể đem lại cho người ta một loại cảm giác nghệ thuật.

- A ~.

Thái hậu Tấn Quốc bên cạnh phát ra một tiếng thét kinh hãi, gần như muốn xấu hổ ngất đi, lần này không cần Trịnh Phàm đưa tay đè ép, bản thân nàng đem mặt chôn vào trong chăn, không dám ngẩng đầu.

- Ha ha!

Trịnh Phàm cười cợt.

Món đồ này, hắn biết.

Đừng tưởng rằng chỉ có người hiện đại thời hậu thế mới chơi đùa, người cổ đại cũng sớm chơi đùa cái này, rốt cuộc, xã hội phát triển biến hóa thế nào, điều kiện bên ngoài biến hóa thế nào, nhưng nhu cầu bản năng vẫn luôn tồn tại!

Vật này gọi là giác tiên sinh, cũng gọi là "Quách" tiên sinh, trong thời kỳ khác nhau tự nhiên có cái tên khác nhau, ví dụ như "Cảnh Đông nhân sự" "Quảng Đông nhân sự".

Sau này thời hiện đại, các nhà khảo cổ khai quật được không ít loại đồ vật này, hầu hết thu được trong mộ thái giám, bởi người bình thường xấu hổ khi chôn thứ này cùng, mà thái giám bởi thiếu cái này, cho nên đối với thứ này, vẫn có một loại "Sùng bái" và “Mơ ước”.

Đương nhiên, thái giám khẳng định không dùng cái này cho mình, mà bọn họ dùng thứ này “Tư thông” tới cung nữ.

Món đồ này thường được chế tạo bằng gồm sứ, còn gỗ ngâm lâu dễ hỏng.

Đương nhiên, điều kiện khá hơn một chút, có thể lựa chọn bằng đồng, làm bằng bạc, bằng ngọc.

Có điều, Thái hậu Tấn Quốc đương nhiên phải chọn hàng cao cấp… Làm bằng ngà voi!

- Thái hậu, chuyện nam nữ tình dục là chuyện thường tình, không có gì quá mức, không cần thẹn thùng, tuy nói lúc trước ta mạo phạm bất kính, nhưng vẫn khinh thường chuyện đem việc này tuyên dương ra ngoài, Thái hậu có thể yên tâm.

Không biết tại sao, bởi câu hứa hẹn này, mà tâm tình Thái hậu ổn định lại, có lẽ bởi lúc trước Trịnh Phàm không làm bộ, trái lại dẫn đến nàng tin tưởng câu hứa hẹn này của Trịnh Phàm.

- Có điều, Thái hậu, ta kiến nghị, ngươi xem nơi này, nơi này, có thể gọi người thêm vào một ít hạt mụn nhỏ, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.

- A ~.

Thái hậu lần thứ hai giận dữ và xấu hổ, đem mặt dán vào chăn.

Lúc Trịnh Phàm nở nụ cười, cũng đem vật này nhét vào trong hộp, lại đưa vào bên trong ô ngầm, chen chắn kín lại.

Sau đó, đứng dậy đi tới phía trước bàn, nâng bình trà lên, bắt đầu rót nước ———— rửa tay.

Thái hậu nghe được tiếng nước, cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía bên này, thấy Trịnh Phàm rửa tay, mặt đã đỏ cũng không nhìn ra có phải đỏ hơn không, nhưng trong mắt xuất hiện một vệt tức giận thoáng qua.

Cái tên thô man này, lại ghét bỏ nàng. . .

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!