Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 435: DỌN DẸP

Nhậm Quyên lĩnh binh đi rồi, còn cố ý phân hai trăm binh sĩ cho Trịnh Phàm, nói cách khác hiện tại Trịnh Phàm đã có năm trăm kỵ binh thủ vệ Hoàng cung này, hoặc nói toàn bộ Hoàng cung Tấn Quốc.

Đổi thành trước đây, đây tuyệt đối là một chuyện cười, nhưng phải biết hiện tại với năm trăm kỵ binh Tĩnh Nam quân trong tay, Trịnh Phàm dám đi chọi cứng với một ngàn kỵ binh chính quy của Tấn Quốc.

Trước mắt, tại kinh đô này đừng nói một ngàn quân kỵ binh chính quy, coi như muốn lôi ra một ngàn binh mã kiến chế, thậm chí một ngàn người ô hợp cũng khó.

Sau khi chậm rãi xoay người, Trịnh Phàm lại quay trở về Tẩm cung.

Bên trong, Thái hậu Tấn Quốc còn ngồi ở trên ghế, hình như đang ngây người tại chỗ.

Lúc nhìn thấy Trịnh Phàm quay lại, cả người Thái hậu lại chấn động một hồi:

- Ô, đây không phải Thái hậu sao, không phải đúng dịp sao, chúng ta lại gặp mặt rồi!

". . ." Thái hậu.

. .

Kinh đô Tấn Quốc vô cùng rối loạn, sau khi trời sáng đã bình phục trở lại, nói một cách chính xác, trừ bỏ Ngu Hóa Thành suất lĩnh gần hai ngàn Tấn binh dự định "Làm hết sức mình nghe Thiên mệnh" ngăn cơn sóng dữ, tạo thành một ít phiền phức cho Yến quân bên ngoài, sau khi Ngu Hóa Thành bị Lương Trình một đao chém đầu xuống, Yến quân chỉ còn lại công tác quét sạch tàn binh, ổn định lại cục diện.

Một đại quốc gia từng tồn tại ngang hàng Yến Quốc, một chữ “Tấn” này, sau khi trải qua biến thiên của lịch sử, đã bị triệt để đạp xuống vũng bùn lầy lội.

Sau đêm nay, cho dù Tấn Hoàng vẫn còn, cho dù Thái hậu vẫn còn, nhưng hai chữ “Đại Tấn” này, đã bị triệt để rút đi sắc thái.

Cái này không giống thời khắc Vương triều hủy diệt, hiện ra không biết bao nhiêu trung tâm báo quốc, bao nhiêu người trung thành với tiền triều, không tiếc kéo cờ tạo phản lần lượt phản kháng, bởi vì Hoàng thất Tấn Quốc trong mấy chục năm trước, kỳ thực đã sớm bị Tam đại gia tộc dùng đủ loại thủ đoạn khoét rỗng, chỉ duy trì vẻ bề ngoài, trước mắt cái vẻ bề ngoài này, không cần thiết tồn tại nữa rồi.

Trịnh Phàm cùng Thái hậu, ngồi non nửa đêm.

Mãi cho đến khi phía chân trời sáng trắng, Trịnh Phàm mới chậm rãi xoay người, nhìn Thái hậu vẫn không ngủ này, không khỏi hơi ngạc nhiên nói:

- Thái hậu, ngài không ngủ sao?

Thái hậu nghe như vậy, trợn một mắt giận dữ nhìn Trịnh Phàm.

Trông vậy, hai người trải qua quan hệ tối qua, ngược lại hòa hợp không ít, ngày thường Thái hậu còn phải bưng hình tượng không giận tự uy, nhưng trước tên lưu manh xấu xa vô lại như Trịnh Phàm, nàng biết những thứ này đều vô dụng, mang mặt nạ quá lâu, tối hôm qua bị phá tan thành từng mảnh, ngược lại có thể mang bộ mặt thật gặp người rồi!

- Được rồi, trong phòng có ống nhổ không? Cái đồ vật có xuỵt xuỵt mỗi đêm?

Ngón tay Trịnh Phàm vẽ linh tinh một hồi.

Thấy Thái hậu không nói lời nào, Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Bồn cầu? Cái bô? Thùng phân? Thùng dạ hương?

Thái hậu vẫn không nói.

- Người nước Tấn các ngươi rốt cuộc gọi món đồ kia là gì? Quên đi, tự ngươi làm đi.

Lúc này Tứ Nương đi tới.

- Chủ thượng.

- Bọn họ vẫn khỏe chứ?

Trịnh Phàm tiến lên một bước cầm lấy tay Tứ Nương hỏi.

Thái hậu nhìn Trịnh Phàm cầm lấy một cái tay trắng mịn của một tên binh sĩ, lông mày cau lại, nhưng rất nhanh lại thoải mái rồi.

Cái này giống như cha ngươi hút thuốc ông nội ngươi hút thuốc, hoặc cha ngươi uống rượu ông nội ngươi uống rượu, ngươi sẽ không cảm thấy hút thuốc uống rượu xem như một việc ghê gớm gì.

- A Trình vì giết Ngu Hóa Thành bị thương nhẹ, những người còn lại đều không sao.

- Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Tứ Nương đưa ánh mắt nhìn về phía Thái hậu, sau khi dáng dấp Thái hậu ra sao, Tứ Nương che miệng cười nói:

- Ha ha, chủ thượng, nô gia đây chuẩn bị có thêm một muội muội sao?

- Trịnh tướng quân, Hầu gia bị đưa vào cung rồi.

Một tên giáp sĩ ở bên ngoài bẩm báo.

Bị đưa vào cung?

Trịnh Phàm lập tức lĩnh hội ý tứ trong đó, nói với Tứ Nương:

- Ngươi trông nàng!

Lập tức, Trịnh Phàm nhìn Thái hậu nói:

- Nàng là nữ nhân, ngươi không cần xấu hổ?

Thái hậu hơi kinh ngạc nhìn Tứ Nương: Nữ nhân?

Bên ngoài, có Tĩnh Nam quân vây quanh, bên trong, có Tứ Nương, Trịnh Phàm tin vị Thái hậu này không xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.

Nói xong, Trịnh Phàm vội vã rời khỏi Tẩm cung, vừa xoay người lên ngựa vừa hỏi tên giáp sĩ vừa này bẩm báo:

- Hầu gia ở đâu?

- Mới từ cửa nam vào cung.

- Biết rồi.

Trịnh Phàm giục ngựa đi về phía cửa cung, Tẩm cung của Thái hậu xem như bộ phận cuối cùng của Hoàng cung Tấn Quốc, mình đi từ nơi này đến đại môn, có lẽ có thể gặp được trên đường.

Kỳ thực, Hoàng cung Tấn Quốc không lớn lắm, nghiên cứu nguyên nhân khả năng bởi bên ngoài Hoàng cung biến thành nơi sinh sống của dân cư, cho nên cắt bớt rất nhiều diện tích của Hoàng cung, khiến Hoàng cung này gần như Cố cung hậu thế.

Trên quảng trường nhỏ trước Chính Hợp điện, Trịnh Phàm thấy đội ngũ hộ tống Tĩnh Nam Hầu, Nhậm Quyên tự mình đi đầu, bốn phía có mấy trăm giáp sĩ, ngay chính giữa là một con Tỳ Hưu, mà có thể nhìn thấy rõ một người tựa trên lưng Tỳ Hưu.

- Hầu gia!!!

Trịnh Phàm đương nhiên rõ ràng tối hôm qua Tĩnh Nam Hầu một người lưu lại ở ngoại ô làm gì, hơn nữa bên trong toàn bộ quá trình tấn công, vẫn không có bất kỳ tin tức nào của Kiếm Thánh Tấn Quốc, cái này đủ để chứng minh Kiếm Thánh đi tìm Hầu gia rồi.

- Hầu gia, Hầu gia!

Trịnh Phàm tung người xuống ngựa chạy về phía bên kia, vừa mới chuẩn bị làm bộ động tác "Ngã chổng vó" tiếp "Bò lên" cộng thêm "Ngã chổng vó" lại nối tiếp "Bò lên" lại "Nghẹn ngào".

Ai biết Tĩnh Nam Hầu trên người Tỳ Hưu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Trịnh Phàm chạy tới.

Ồ?

Hả?

Trịnh Phàm theo bản năng hãm tốc độ lại.

Không hấp hối?

Không thoi thóp?

Không thổ huyết?

Tĩnh Nam Hầu mở miệng nói:

- Ngươi vội vã đến khóc tang cho Bản Hầu vậy sao?

- Không phải, cái này…

Trịnh Phàm hơi lúng túng.

Lúc nghe được tin tức, hắn thật sự cho rằng Tĩnh Nam Hầu bị Kiếm Thánh đánh trọng thương, thậm chí gần như sắp chết rồi.

Điểm khác biệt lớn nhất của Võ phu và Kiếm khách, Võ phu có thể “Quẩy tung nóc” trong biển binh, nhưng Kiếm khách lại thuộc dạng đơn đấu vô địch.

Nhìn Tĩnh Nam Hầu thế này, há không phải nói hắn thắng Kiếm Thánh?

Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm không biết nên làm gì hình dung Tĩnh Nam Hầu thế nào, bản lĩnh đánh trận siêu quần không nói, thực lực cá nhân cũng cường hãn như thế, nếu như không bị dính chỗ bẩn tự diệt cả nhà kia…

- Nhậm Quyên.

- Hầu gia, có mạt tướng!

- Mọi chuyện tiếp theo, ngươi hiệp trợ Trịnh Thủ bị làm.

Sau đó, tự nhiên là một màn vơ vét của cải rồi!

Yến Quốc không dự định phái binh đóng tại kinh đô Tấn Quốc, bởi vì Yến Quốc vẫn chưa tiêu hóa hết phần đất mới kia, không cần thiết ham nhiều nhai không nát, đồng thời Yến Quốc và Tư Đồ gia cũng cần một vùng đệm nhỏ ở giữa, mà Yến Quốc chỉ cần bảo lưu Tín Túc thành là được.

Nhưng những tiền hàng nơi này, khẳng định không thể bỏ qua, Trịnh Phàm cần tiền, Tĩnh Nam Hầu cũng cần, một khi đã động binh đao, trước chiến tranh cổ vũ, chiến hậu ban thưởng, so với việc duy trì thời bình, tiền bạc có thể nói tiêu như nước chảy.

- Mạt tướng tuân lệnh!

Chuyện xui xẻo này, cứ như vậy rơi xuống trên người Trịnh Phàm rồi.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!