Đương nhiên, Trịnh Phàm chỉ là một người môi giới, sau này hắn nhất định đem chuyện nào giao phó cho cấp dưới giải quyết.
Hơn nữa, Trịnh Phàm tin tưởng lần trước có kinh nghiệm ở Trừ Châu thành, đám người Tứ Nương và người mù Bắc có thể làm công tác tư tàng thuận buồm xuôi gió.
Hắn không tin, Điền Vô Kính giỏi giang thế nào, có thể mang thêm chức danh Kế toán trưởng cao cấp sao?
- Hầu gia, ngài đi vào trước nghỉ ngơi đi, mạt tướng sai người đi mời đại phu tốt nhất nơi này.
Nhậm Quyên nhắc nhở.
Tĩnh Nam Hầu không lên tiếng.
Nhậm Quyên yên lặng ra hiệu đội ngũ tiếp tục tiến lên, đến phía Chính Hợp điện.
Ngay lúc đội ngũ lần nữa tiến lên, Trịnh Phàm không nhịn được nói với Nhậm Quyên:
- Nhậm đại nhân, để Hầu gia đi Chính Hợp điện nghỉ ngơi, hình như không thích hợp?
Chính Hợp điện trong Hoàng cung Tấn Quốc, diện tích không lớn lắm, cũng không phải nơi hầu triều, nhưng trước đây là nơi Tấn Hoàng và các vị đại thần thân cận thường xuyên lui tới, nó cũng kiêm luôn chức năng của Ngự Thư phòng.
Nhậm Quyên nghe vậy, lập tức trừng mắt về phía Trịnh Phàm.
- Nhậm Quyên.
Tĩnh Nam Hầu mở miệng rồi.
- Hầu gia?
- Tuy Bản Hầu vừa đánh với Kiếm Thánh Tấn Quốc một trận, nhưng hiện tại vẫn đủ lực vặn đầu ngươi.
- Hầu gia, ngài muốn đầu mạt tướng, mạt tướng có thể tự mình cắt đưa đến cho ngài! Tất cả do mạt tướng sơ sẩy.
Tĩnh Nam Hầu nhắm chặt mắt lại, cũng không biết thương thế phát tác, hay không muốn nói chuyện nữa.
Nhậm Quyên chỉ có thể phất tay, ra hiệu đội ngũ sửa lại phương hướng, đi về phía Tây Thiên điện.
Trịnh Phàm tiếp tục đi theo, sau khi Tĩnh Nam Hầu dàn xếp, phất tay nói:
- Các ngươi đi làm đi, Bản Hầu có thể tự điều trị.
Lúc này mọi người mới dồn dập thối lui.
Chờ đi ra bên ngoài, Nhậm Quyên nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Vừa nãy bản tướng sơ sẩy, cảm ơn Trịnh Thủ bị nhắc nhở.
Trịnh Phàm lập tức chắp tay hành lễ đáp lại nói:
- Nhậm đại nhân chém giết một đêm, dĩ nhiên uể oải, tinh lực không đủ cho nên suy nghĩ không chu đáo, vẫn có thể thông cảm được.
- Ha ha, kỳ thực đây vốn không phải việc ghê gớm gì, không phải sao?
Trịnh Phàm nghe ra nghĩa bóng trong lời của Nhậm Quyên.
Người có thể làm đến chức Tổng binh, tuy có thể có một chút tính cách đặc thù, nhưng chắc chắn không phải người ngu.
Chính Hợp điện là địa phương chỉ có Hoàng Đế Tấn Quốc mới có thể sử dụng, mang ý nghĩa tượng trưng Hoàng quyền cực lớn, sau khi Tĩnh Nam Hầu tiến vào, một khi chuyện này truyền đến Yến kinh, có người nhất định sẽ cầm cái này đi bẩm báo.
Nếu như trước đây, Tĩnh Nam Hầu đi vào cũng không sao, Trịnh Phàm cảm thấy coi như Yến Hoàng biết rồi, có thể gày sau cười hỏi Tĩnh Nam Hầu: Ngươi thử ngồi Long ỷ này của ta, xem cái của Tấn Hoàng với cái của ta, rốt cuộc cái nào thoải mái hơn?
Đây vốn không tính là chuyện gì.
Bởi quan hệ giữa hai vị Hầu gia và Yến Hoàng, đúng là loại người ngoài khó có thể lý giải được.
Nhưng ngày hôm qua Tĩnh Nam Hầu từng ám chỉ mình, thân thể của Yến Hoàng, khả năng gặp sự cố.
Một khi suy đoán này là thật…
Như vậy một người có quyền lực ngang ngửa Hoàng Đế đang độ tuổi xuân và một Hoàng Đế gặp sự cố.
Đây tuyệt đối là hai người hoàn toàn khác nhau.
Có điều ngược lại Nhậm Quyên không phải cố ý lừa Tĩnh Nam Hầu, mà bất luận ở Tĩnh Nam quân hay Trấn Bắc quân, coi như hai vị Hầu gia "Một lòng vì công", nhưng người dưới trường hắn, các Tổng binh, các tham tướng, ai không muốn trung tâm với chủ của mình.
- Ha ha, nguyên bản bản tướng còn tưởng rằng Hầu gia thưởng thức Trịnh Thủ bị như vậy, Trịnh Thủ bị hẳn là người mình mới đúng.
Trịnh Phàm lập tức hồi đáp:
- Đại nhân, chính là bởi là người mình, cho nên mạt tướng không thể không mở miệng nhắc nhở.
- Có ý gì?
Dưới Nhậm Quyên ra lệnh, các giáp sĩ xung quanh đã tản ra ngoài, không cần lo lắng có người nghe trộm.
- Đại nhân làm như vậy, rốt cuộc có mục đích gì? Là thăm dò tâm ý của Hầu gia, hay muốn chứng minh tâm ý của ngài với Hầu gia?
- Nói tiếp.
Nhậm Quyên nhìn Trịnh Phàm.
- Hầu gia là hạng người gì, đại nhân hẳn rõ ràng, dùng công trung thể quốc, trụ cột đất nước để hình dung Hầu gia cũng không quá đáng!... Hầu gia sẽ không phản!
- Cái này?
- Đại nhân ngài vừa nãy thăm dò, Hầu gia sẽ giết người thật đấy!
- A, bản tướng không sợ chết.
Trịnh Phàm nhìn Nhậm Quyên nói:
- Nhưng chết như vậy không đáng.
- Hả? Không đáng? Vậy ngươi nói, thế nào mới xem như đáng?
- Đại nhân, phần này công lao quá lớn, ngài hà tất muốn ăn một mình? Hơn nữa, ngài một người, ăn được sao?
- Vậy phải làm thế nào?
Trịnh Phàm e hèm nói:
- Đại nhân chớ vội, mà nghe mạt tướng nói xong, ngài một người làm việc này, Hầu gia vì quốc gia cân nhắc, nhất định sẽ giết ngươi, răn đe. Rốt cuộc tuy đại nhân ngài thân là Tổng binh, nhưng Đại Yến vẫn chưa đến mức độ mà thiếu một Tổng binh ngài mà bị ảnh hưởng.
". . ." Nhậm Quyên.
- Đại nhân, những ý niệm này, những ý này, ngày nên chôn dấu trong lòng đi, không nên tùy tiện biểu lộ ra, đây là đại sự, không phải chuyện dựng vợ gả chồng. Trong khoảng thời gian sau đó, đại nhân có thể liên hệ các Tổng binh, tham tướng khác của Tĩnh Nam quân ta, nhất định phải liên hệ người tin cẩn, sau để bọn họ liên hệ thành thủ, Thủ bị và giáo úy trung kiên của bọn họ.
Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:
- Chờ sau khi hoàn thành liên hệ, lại chọn một cơ hội thích hợp, một thời cơ thích hợp, một địa phương thích hợp.
Nhậm Quyên nôn nóng hỏi:
- Ngươi mau nói, sau khi liên hệ xong thì làm gì?
Trịnh Phàm hít sâu một hơi, nói:
- Tất cả cùng nhau tiến lên, đem một bộ Long bào trực tiếp khoác trên người Hầu gia, sau đó đại nhân và rất nhiều Tổng binh, tướng quân kích còn lại, đồng thời thời quỳ xuống kêu to: Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
…
Kỳ thực, Trịnh Phàm đối với việc Nhậm Quyên nghe xong những kiến nghị của hắn, ảnh hưởng thế nào đến tương lai, hắn đúng là không để ý.
Cho nên nói với Nhậm Quyên những lời này, chỉ là muốn biểu hiệu hắn và bọn họ có chung thái độ.
Sau khi trở lại Tẩm cung, Trịnh Phàm lập tức gọi đám người mù Bắc, đem nhiệm vụ của Tĩnh Nam Hầu giao cho mình, phân công lại.
Sau đó, hắn tìm một gian phòng trống rỗng bên trong Thiên điện cạnh Tẩm cung, bắt đầu nghỉ ngơi.
Ngủ một giấc, khi tỉnh lại, đã tới gần hoàng hôn rồi.
Khi tỉnh lại, chậm rãi xoay người, bóng dáng của Tiết Tam từ trên xà nhà nhảy xuống, nói:
- Chủ thượng tỉnh rồi?
Trịnh Phàm gật gù, nhìn sắc trời bên ngoài một chút, nói:
- Ngủ hơi lâu rồi.
- Chủ thượng mệt mỏi.
- Ha ha.
Kỳ thực, Trịnh Phàm rõ ràng hắn đang lười biếng, nhưng không đáng kể, ai bảo thủ hạ của hắn có năng lực đây.
Khi người lười biếng ngủ, bên người còn có thủ hạ còn bảo vệ ngươi.
Ai, ngươi muốn nói nam chinh bắc chiến, tháng ngày xác thực không thoải mái, nhưng muốn nói hắn chịu nhiều thống khổ, khó tránh khỏi nói hơi quá rồi.
Sau khi Trịnh Phàm đứng lên, vừa mới chuẩn bị tìm chút gì ăn, đã thấy A Minh đi tới, đem một phần tài liệu tới.
- Nhanh như vậy sao?
Trịnh Phàm hơi bất ngờ, sau khi mở ra quyển sách này, hiện ra tài sản xét nhà đạt được.
Đúng là bách túc chi trùng tử nhi bất cương, đừng xem Hoàng thất Tấn Quốc đã phế từ nhiều năm như vậy, chỉ cần dùng đao cạo một thoáng, có thể thổi ra một tầng dầu mỡ dày đặc.
Trong này, hai phần mười của hắn… Phát tài… Phát tài.
(Chú thích: Côn trùng trăm chân, đến chết vẫn còn giãy dụa)
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)