Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 437: MƯỢN BINH

Đồng thời nghĩ tới đây, phía dưới trong sổ sách vẫn còn một tầng ám trướng, chà chà, thơm!

Có điều Trịnh Phàm vẫn hỏi A Minh:

- Phu nhân Tĩnh Nam Hầu xuất thân từ Mật điệp tư, nếu nàng muốn kiểm toán lại thì sao?

A Minh cười cợt nói:

- Tứ Nương nói rồi, chủ thượng không cần lo lắng cái này, đây vốn là những tài sản lấy do binh hoang mã loạn vội vàng cướp đoạt lấy được, hơn nữa người trong cuộc còn không rõ mình bị mất bao nhiêu, số tiền này không phải muốn làm thì làm sao?

- Hừm, tốt.

Nếu Tứ Nương đã chắc chắn như vậy, Trịnh Phàm cũng không cần lo lắng nữa rồi.

Đúng lúc này, Lương Trình cưỡi ngựa lại đây, nhìn thấy Trịnh Phàm, bẩm báo:

- Chủ thượng, Tĩnh Nam Hầu tìm ngài.

- Biết rồi.

Trịnh Phàm một tay cầm quyển sổ kia một tay tiếp nhận dây cương Lương Trình đưa cho, xoay người lên ngựa, đi tới phía Tây Thiên điện.

Trước cửa Thiên điện không có đại đội binh mã đóng giữ, chỉ có năm giáp sĩ.

Hổ chết vẫn còn uy, huống chi Tĩnh Nam Hầu chỉ bị thương thôi, coi như hắn bị thương, cũng không phải bọn đạo chích tầm thường có thể làm hại.

Không cần thông bẩm, Trịnh Phàm chỉ nháy mắt giáp sĩ bên ngoài, đối phương tự động nhường đường, mà khi Trịnh Phàm đẩy cửa vào, đã thấy Tĩnh Nam Hầu ngồi trên đệm.

Tĩnh Nam Hầu không dùng tư thế đả tọa, ngồi rất tùy ý, trước mặt có một lò lửa nhỏ, trên bếp lò luộc nước nóng, bên cạnh còn có một bộ pha trà, hẳn vơ vét trong cung điện này.

- Hầu gia.

Trịnh Phàm hành lễ.

- Ừm.

Tĩnh Nam Hầu gật gù, ra hiệu Trịnh Phàm ngồi xuống nói chuyện.

Trịnh Phàm cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xếp bằng ngồi trên mặt đất.

- Chuyện làm đến đâu rồi?

Điền Vô Kính hỏi.

Lãnh đạo giao việc cho ngươi, phút cuối cùng hỏi ngươi làm mọi chuyện đến đâu rồi.

Nếu ngươi không biết ấp úng không trả lời rõ ràng, vậy thì đúng là ngồi không ăn bám, đặc biệt hiện tại vẫn là thời chiến, ở vị trí này không làm việc, dựa theo quân pháp đúng là chết chưa hết tội.

Cũng may, tuy Trịnh Phàm ngủ gần như toàn bộ ban ngày, nhưng bộ hạ dưới tay đã thống kê tất cả số liệu cho hắn rồi.

- Hầu gia, tất cả trong này.

Trịnh Phàm đem sổ sách hắn còn chưa xem xong, trực tiếp đưa cho Tĩnh Nam Hầu.

Tĩnh Nam Hầu nhận lấy, bắt đầu lật xem, từng kiện từng chương được phân loại rất tỷ mỉ.

- Lý Phú Thắng nói tiểu tử ngươi ở Trừ Châu làm không tệ, lần này Bản Hầu cố ý thử ngươi, không ngờ việc này ngươi làm không tệ.

- Hầu gia, đây là chức trách của mạt tướng.

- Làm tốt là làm tốt, ngươi không cần khiêm tốn, lại nói, ngươi cũng không phải người khiêm tốn gì.

Tĩnh Nam Hầu đem sách đặt một bên, nói:

- Lúc sáng sớm, lời nhắc nhở của ngươi, rất tốt.

- Hầu gia tốt với mạt tướng, mấy lần cứu mạng mạt tướng, đây là điều mạt tướng phải làm.

- Câu nói này, Bản Hầu cảm thấy thật!

- Mạt tướng nói câu nào với Hầu gia, đều phát ra từ phế phủ.

- Ngươi xem, lời này chính là giả.

- Hầu gia. . .

Tĩnh Nam Hầu cười nói:

- Ha ha, không làm khó ngươi, có điều Bản Hầu thật hiếu kỳ, biết đánh nhau, biết viết sách, biết nói chuyện, biết nịnh hót, còn có cái nhìn phân tích thế cuộc. Trịnh Thủ bị, Đại Yến ta làm sao xuất hiện nhân tài như ngươi đây?

Trịnh Phàm ra vẻ khiêm tốn nói:

- Hầu gia quá khen, so với Hầu gia, mạt tướng căn bản không tính là gì.

- Hai chúng ta nói chuyện, không cần nói như vậy.

- Do trong lòng mạt tướng cảm thấy thân cận với Hầu gia ngài, giống như kiểu vãn bối làm trưởng bối hài lòng, trước mặt trưởng bối nói vài câu ca hát chẳng hạn.

Tĩnh Nam Hầu nghi hoặc:

- Trưởng bối?

- Đúng.

- Trên đường hoạn lộ làm quan của ngươi, Bản Hầu kỳ thực không có cái gì dẫn dắt ngươi, tất cả mọi thứ hiện tại trong tay ngươi, vẫn dựa vào chính tay ngươi một đao một thương liều mạng kiếm ra, thậm chí Bản Hầu còn áp chế ngươi không ít.

Trịnh Phàm nói:

- Ân mấy lần cứu mạng, mạt tướng làm sao dám quên?

- Điều này không tính là ân đức gì, ngươi là binh của Bản Hầu, Bản Hầu cứu bộ hạ mình, chuyện đương nhiên.

- Hầu gia…

Ngươi chắn hết đường rồi, ta làm thế nào nịnh nọt nữa?

- Dưới trướng ngươi còn sót lại bao nhiêu ngươi?

Tĩnh Nam Hầu hỏi.

- Bẩm Hầu gia, mạt tướng chỉ còn khoảng một ngàn quân nữa.

Cũng may lần này đánh vào kinh đô, Tấn quân chống lại rất yếu ớt, thương vong không lớn, bằng không Trịnh Thủ bị không tập hợp ra nổi một ngàn quân.

- Đau lòng không?

Khóe miệng Điền Vô Kính mang theo nụ cười, hỏi dạo.

Trịnh Phàm gật gù, nói:

- Đau.

Hiện tại bệnh táo bón của Trịnh Phàm chính là, kỳ thực hai đại quân dã chiến của Đại Yến, một nhánh là Tĩnh Nam quân, một nhánh là Trấn Bắc quân, Trấn Bắc quân có còn em Bắc địa Bắc Phong quận làm lính bổ sung, Tĩnh Nam quân lại có Ngân Lãng quận làm nơi dựa vào.

Trịnh Phàm nói đều có quan hệ với hai đại quân dã chiến này, nhưng không hoàn toàn thuộc về danh sách của bọn họ, cho nên khả năng bổ sau binh lực, không cách nào trực tiếp thu được từ chỗ họ.

Nghiên cứu nguyên nhân, vẫn do nguyên nhân Trịnh Phàm hẳn lệ thuộc quân địa phương của Hứa Văn Tổ, nhưng Trịnh Phàm lại muốn tự mình kết bè kết đảng độc lập đi ra ngoài, chẳng khác gì đứt đoạn mất cuống rốn.

Điểm này, Điền Vô Kính làm người từng trải, làm sao không rõ ràng?

- Thịnh Lạc thành vẫn còn trong tay hào tộc địa phương, chờ một lúc nữa Bản Hầu gọi Nhậm Quyên tới, để hắn rút ngàn kỵ binh cho ngươi, giúp ngươi cướp Thịnh Lạc thành lại.

Một ngàn Tĩnh Nam quân?

Trịnh Phàm lập tức kích động nói:

- Mạt tướng đa tạ Hầu gia!

- Đừng cảm ơn vội, chỉ cho ngươi mượn ba tháng, sau ba tháng, phải trả lại nhánh nhân mã này.

- A?

Trịnh Phàm sửng sốt rồi.

Tuy rằng mượn ba tháng đã vô cùng tốt, nhưng nguyên bản hắn tưởng cho mình thật… Mừng hụt!

- Có muốn hay không?

- Ta muốn, Hầu gia, ta muốn, ta muốn!

Điền Vô Kính gật gù, lại nói:

- Vị trí Thịnh Lạc thành này, rất then chốt, sát bên Tư Đồ gia, đồng thời còn dựa vào Thiên Đoạn sơn mạch, chuyện đề phòng Tư Đồ gia, không cần ngươi làm, Bản Hầu sẽ đích thân nhìn chằm chằm. Nhưng có một việc, ngươi cần thay Bản Hầu làm tốt!

- Xin Hầu gia phân phó!

Điền Vô Kính nghiêm túc nói:

- Cần chú ý dã nhân, tuy nói dã nhân không sánh bằng người Man, nhưng sau này Đại Yến ta muốn thống nhất Tam Tấn, tự nhiên phải đối mặt với vấn đề dã nhân.

Trịnh Phàm nói:

- Xin Hầu gia yên tâm, mạt tướng nhất định không làm nhục mệnh!

- Hừm, năng lực làm việc của tiểu tử ngươi, Bản Hầu tin tưởng, đúng rồi, chỗ Nhậm Quyên còn thu được hơn hai ngàn tù binh Tấn quân, phẩm chất hơi tạp, có một phần của Văn Nhân gia, cũng có Hách Liên gia, còn có thân binh xuất thân từ kinh đô, ngươi…

- Mạt tướng muốn.

- Nhưng đừng cố nuốt, chỉ sợ tiêu chảy đấy!

Trịnh Phàm nghiêm nghị nói:

- Hầu gia, mạt tướng dụng binh, càng nhiều càng tốt.

- Ngữ khí thật cuồng vọng, ngươi dụng binh càng nhiều càng tốt, vậy Bản Hầu thế nào?

- Hầu gia thiện dụng tướng!

- A…

Điền Vô Kính cười lắc đầu một cái, nói:

- Công phu nịnh hót này của ngươi, rốt cuộc học từ đâu?

- Bẩm Hầu gia, trước khi nhập ngũ, mạt tướng đã mở tửu lâu buôn bán.

- Cũng được, ngày sau Trịnh Thủ bị ngươi phát tài, coi như “Điển hình tiên tiến” xuất thân từ dân gian, Đại Yến ta bị thế gia môn phiệt làm hại quá lâu, sau này cần nhiều người có năng lực như ngươi.

---------------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!