Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 438: ĐỊA BÀN

Con người cần hi vọng, trước đây thế gia môn phiệt nắm giữ con đường thăng tiến, phổ thông bá tính muốn nổi bật hơn người quá khó!

Nếu ngựa đạp môn phiệt, tự nhiên có một chút khí tượng mới đi ra, Trịnh Phàm ngược lại thích hợp trở thành một điển hình để bồi dưỡng.

Kỳ thực, lúc trước Càn Quốc cũng có một điển hình, đó chính là Thứ Diện tướng công, từ một tù nhân sung vào biên quân, sau đó từng bước một đi tới vị trí dưới một người trên vạn người, có thể nói hắn như liều thuốc trợ tim đối với võ tướng Càn Quốc, có điều tất cả đều như tiệc vui chóng tàn mà thôi.

- Theo theo Bản Hầu sẽ không làm gì, vẫn ở Lịch Thiên thành cách Thịnh Lạc thành các ngươi xa xôi, ngược lại Khúc Hạ thành của Lý Báo gần với ngươi hơn một chút, mà ngươi và Trấn Bắc quân cũng có chút ngọn nguồn, ngươi tự biết phải làm gì đi!

- Mạt tướng rõ ràng.

- Nơi này cũng không chuyện gì, ngày mai Bản Hầu dự định rút quân, Thái hậu và một ít họ hàng tôn thất Tấn Quốc, Bản Hầu cũng mang theo, chỗ ngươi cũng mau chóng chuẩn bị đi.

- Vâng.

- Được rồi, đi làm đi.

- Mạt tướng xin cáo lui.

Chờ sau khi Trịnh Phàm rời đi, một bóng người xinh đẹp từ bên trong đi ra, cầm trong tay một khối vải ướt, gỡ ấm trên bếp than xuống, bắt đầu pha trà.

Tay Điền Vô Kính nhẹ nhàng vỗ vỗ trên trán, nói:

- Hình như ta không gọi nàng tới.

- Gia, thiếp thân có thể không đến sao? Ngài nhìn lại mình một chút, hiện tại đã biến mình thành bộ dáng gì, tỏ rõ có thể đánh thắng trận, lại một mực đánh một trận với Kiếm Thánh Tấn Quốc kia, ngài cần chút danh tiếng đấy sao?

Kiếm Thánh đại bại trước mặt Tĩnh Nam hầu, đối với người tập võ mà nói, quả nhiên là vinh quang tuyệt đối.

Trước mặt Đỗ Quyên, Điền Vô Kính xác thực không khắt khe gì, ánh mắt của hắn đang rơi xuống chỗ phần bụng hơi nhô lên của Đỗ Quyên, trong lòng giọng nói mang tới một chút ôn nhu.

- Nếu ta ra tay, các tướng sĩ sẽ giảm thương vong.

Nếu Kiếm Thánh ở kinh kỳ hoặc trong Hoàng cung, hắn một người dựa vào một thanh kiếm, giết tầm hai ba trăm kỵ không thành vấn đề.

- Vâng vâng vâng, ngài là Hầu gia, ngài là đại soái, ngài đau lòng binh sĩ của mình, nhưng ngài cũng phải đau lòng thiếp thân chứ.

Đỗ Quyên đem chén trà đưa đến trước mặt Điền Vô Kính, lại nó:

- Chàng, Nhậm Quyên vốn không có nhiều binh mã, lại điều mất một ngàn của hắn, ngài đây muốn gõ hắn?

- Động tâm tư không nên động, tự nhiên cần phải gõ một cái.

- Chàng, Nhậm Quyên là một kẻ trung tâm.

Điền Vô Kính nhấp ngụm trà, nghe vậy, ngẩng đầu lên nhìn về phía Đỗ Quyên, nói:

- Ngươi muốn làm Hoàng hậu không?

- Chàng, thiếp thân không muốn gì cả, thiếp thân chỉ muốn chàng có thể bình an.

- Muốn làm, cũng không được.

Điền Vô Kính lung lay chén trà trong tay.

- Ai dám tin tưởng một người, ngay cả cả nhà đều có thể giết, sau đó có thể theo hưởng phú quý.

...

Hôm nay là lập xuân, nhưng đối với bắc Bắc địa như Thịnh Lạc thành mà nói, bóng dáng của mùa xuân còn không nhìn thấy, phần cuối của mùa đông vẫn còn day dứt không đi.

Thịnh Lạc thành tọa lạc ở phương bắc Tấn Quốc, hầu như phía dưới Thiên Đoạn sơn mạch, dã nhân còn có thể nhảy nhót thường thường gây họa loạn cho Tấn Quốc, Thịnh Lạc thành từng giữ vài trò như lô cốt tuyến đầu của Tấn Quốc.

Có điều, đây đã là chuyện từ lâu, hiện nay Thiên Đoạn sơn mạch từ tây đoạn tới đây, dã nhân đã không ra thể thống gì, chỉ có đông đoạn cánh đồng tuyết phương bắc, vẫn phải chịu áp lực của dã nhân, một đoạn khu vực kia do Tư Đồ gia phụ trách.

Thịnh Lạc thành trong mắt người Tấn, chính là một địa phương nghèo đói.

Một là địa lý quá mức hẻo lánh, hai là quá mức dựa vào bắc, khí hậu quanh năm lạnh giá đối với phần lớn bách tính Yến Tấn hai nước, đều có vẻ cực đoan một chút.

Nhưng Thịnh Lạc thành không phải không náo nhiệt, trước kia nơi này là chiến trường, gần trăm năm qua, theo dã nhân không ngừng sự suy thoái, nơi này trái lại biến thành một trạm trung chuyển, thời điểm trước không đánh trận, nói nơi nay xe ngựa đi như nước chảy hơi khuếch đại, nhưng tuyệt đối không có một chút cô quạnh nào.

Trước mặt, trong một quán rượu lầu hai Thịnh Lạc thành, có năm người ngồi trên ghế lô.

Người ngồi thủ tọa chính là đại tộc trưởng Thịnh Lạc thành... Ngốc Phát Thừa Kế.

Bên tay trái hắn là một văn nhân, tuổi chừng ba mươi, tuy mặc trang phục văn nhân, nhưng trên mặt lại dãi dầu sương gió, có dấu hiệu già sớm.

Hắn họ Chu tên Chính Văn, từng là mưu thần của Hách Liên gia, được Hách Liên gia sắp xếp ở đây quản lý chuyện làm ăn từ bảy năm trước.

Ngồi bên tay phải của Ngốc Phát Thừa Kế, là một tên to con khoác áo lông da, trên đầu có rất nhiều bím tóc nhỏ, rủ xuống, lộ da thịt bên ngoài, trên người đầy hình xăm, đây là trang phục tiêu chuẩn của dã nhân, hắn tên là Hùng Liệt.

Chiến tranh là phương thức dung hợp tàn khốc nhất, đoạn khu vực này trong Thiên Đoạn sơn mạch, có không ít làng xóm dã nhân đổi họ, dần dần "Tấn hóa", bọn họ đã sớm hạ sơn làm ăn.

Ngồi ở đối diện, còn có một nam một nữ, nam nhân khoác đấu bồng, nữ nhân trẻ tuổi mặt đẹp, hai người đều là đại chưởng quỹ hai cửa hàng lớn trên địa bàn.

Có thể nói năm người đang ngổi ở đây, xem như năm người máu mặt nhất của Thịnh Lạc thành.

Sau khi uống rượu, Ngốc Phát Thừa Kế mở ra máy hát:

- A, vốn tưởng rằng có thể tiếp tục xem trò vui, ai biết được người Yến lại đánh như vậy.

Chu Chính Văn gật đầu phụ họa nói:

- Xác thực, vốn tưởng rằng người Yến muốn đánh Càn Quốc, lão gia chủ và Văn Nhân gia chủ liên thủ, muốn nhân cơ hội cắt khối thịt của người Yến xuống, ai biết được trái lại… Ai…

Điền Vô Kính dùng hai mươi vạn Thiết kỵ mượn đường vào Tấn, một lần hủy diệt hai gia tộc lớn, tựa như một cơn cuồng phong, trực tiếp bao phủ hơn nửa đại địa Tam Tấn.

Người ta phảng phất còn chưa phục hồi tinh thần lại, đột nhiên vừa ngẩng đầu, tự nhiên thời thế biến đổi!

Nguyên bản Chu Chính Văn có Hách Liên gia làm chỗ dựa phía sau, trong tòa Thịnh Lạc thành này, có thể nói là nhân vật có một không hai, mọi thế lực khắp Thịnh Lạc thành trước mặt hắn, đều phải đè thấp làm thiếp.

Bây giờ Hách Liên gia hủy diệt, Chu Chính Văn hắn trong chớp mắt biến thành đệ đệ, có điều cũng may hắn đã xây dựng một ít thế lực tại Thịnh Lạc thành, mà tiếp thu một phần nạn dân của Hách Liên gia, thực lực có chỗ bổ sung, nếu không phải vậy, chỉ sợ không có tư cách ngồi trên cái bàn này.

- Có chuyện gì nói thẳng.

Hùng Liệt vừa gặm đùi dê vừa thúc giục.

Ngốc Phát Thừa Kế không chú ý tên dã nhân vô lễ này, trên thực tế, đặt cách đây mấy trăm năm trước, bọn họ khả năng chung một tổ tông.

Bất luận Yến Quốc, Sở Quốc hoặc Tấn Quốc, trên sách sử ghi chép ban đầu, đều phụng mệnh Thiên tử Đại Hạ suất quân tới phong quốc chống đỡ người Man, dã nhân, Sơn Việt tập kích.

Mà nguyên bản dã nhân, cũng không phải trời sinh yêu thích leo núi, sống trong núi, mà về mặt ý nghĩa bọn họ mới là chủ nhân thật sự của Tam Tấn.

Có điều, thời gian mấy trăm năm trước, Ngu thị mạnh mẽ đánh vào Thiên Đoạn sơn mạch.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!