Lớn như Hách Liên gia, nhỏ như Ngốc Phát bộ tộc, kỳ thực vốn xuất thân từ dã nhân, có điều đã bị đồng hóa vào Tấn mấy trăm năm, tự nhiên không coi mình là dã nhân, mà cho mình là Tấn nhân.
Hách Liên gia xem như bộ tộc sống tốt nhất, từ rất sớm đã tiến thành “Tẩy trắng” cho xuất thân của mình.
Bọn họ học Hoàng tộc Sở Quốc, bắt đầu biên truyện cổ tích cho Tổ tiên mình.
Nói chung, ngươi có thể nói tổ tiên do Phượng Hoàng sinh, Thần Ngưu sinh, Thần Ưng sinh, không quan tâm là Thần Thú nào sinh, miễn đừng đề cập ta xuất thân từ dã nhân.
Ngốc Phát Thừa Kế mở miệng nói:
- Nói vậy mọi người cũng nhận được tin tức, mười ngày trước Ngu Hóa Thành Ngu thị cũng là đệ đệ Kiếm Thánh, phản lại Hoàng Đế, muốn truy sát Hoàng Đế, kết quả Hoàng Đế được người Yến cứu, sau đó vị Tĩnh Nam hầu Yến quốc kia suất quân san bằng kinh đô.
- Sớm biết.
Hùng Liệt hét lên.
Ngốc Phát Thừa Kế đè ép ép tay, nói:
- Tấn Hoàng làm sao, kỳ thực không liên quan gì nhiều đến chúng ta, nhưng từ đầu đến cuối, Tư Đồ gia không nói một lời, đây rốt cuộc có ý gì, các ngươi biết không?
- Có ý gì?
Hùng Liệt tiếp tục ồn ào.
Kỳ thực tên dã nhân này, thoạt nhìn thô man, trên thực tế vô cùng cẩn thận, chuyện làm ăn trong bốn, năm làng xóm dã nhân đều do hắn quản lý và phụ trách.
Lúc này, đại chưởng quỹ cửa hàng Ninh thị, gọi là Ninh Thúy Thúy mở miệng nói:
- Ý chính là, tuy Tư Đồ gia kiến quốc xưng đế, nhưng bọn họ tựa hồ không có dự định khai chiến với người Yến.
Hùng Liệt cười ha ha, bưng chén rượu lên uống một hớp rượu, khinh thường nói:
- Đây là do Tư Đồ gia túng!
Chu Chính Văn nói:
- Vấn đề ở ngay đây, Tư Đồ gia có thể túng, có thể lùi, có thể tạm thời tránh mũi nhọn của người Yến, nhưng chúng ta đây?
Mọi người đang ngồi, đều trầm mặc.
Đúng vậy, người Yến bỗng nhiên đánh vào Tam Tấn chi địa, để bọn họ những tên địa đầu xà này trực tiếp hoảng hồn, rơi vào hoàn cảnh hoang mang lo sợ, tuy Thịnh Lạc thành nghèo khổ, nhưng còn bá tính bình dân, bọn họ từng người từng người được ăn miệng đầy dầu mỡ.
Cho nên, bọn họ theo bản năng muốn bảo vệ vị thế của mình, bảo vệ cục diện hiện tại của Thịnh Lạc thành, cộng thêm cảm giác sợ sệt người Yến, để khi bọn họ biết Tư Đồ gia kiến quốc Đại Thành quốc, cấp tốc làm ra hưởng ứng, đồng thời khống chế lại Thịnh Lạc thành, phái người đến chỗ Tư Đồ gia biểu kiến.
Tư Đồ gia phản ứng cũng rất nhanh, lập tức đóng dấu chồng tỉ ấn Hoàng Đế Đại Thành quốc xuống đến rồi, mọi người đều được phong tướng quân.
Sau đó, Tư Đồ gia không có bất kỳ động tĩnh gì nữa.
Đợi người Yến đánh vào kinh đô, giết Ngu Hóa Thành, Tư Đồ gia tiếp tục sống chết mặc bây, lúc này rất nhiều cường hào đại tộc mới phản ứng lại... Có gì sai sai!
Bọn họ ở đây nhảy nhót liên hoan, cho rằng đại quân Tư Đồ gia lập tức sẽ vào, Tam Tấn rốt cuộc sau thăng trầm, lại có thể liều mạng, tranh một chuyến đây.
Nhưng hiện nay ngươi ta câu dẫn ngươi một trận, đặt ngươi ngồi trên đầu tường, kết quả phát hiện người ta đang chơi đùa ngươi đây!
Cho nên bọn hắn không biết nên làm thế nào cho phải?
- Trước mặt chúng ta, kỳ thực chỉ còn hai con đường, một cái là di chuyển đến địa bàn Tư Đồ gia.
Chu Chính Văn nói.
- Rời khỏi Thịnh Lạc thành, chúng ta có thể làm gì chứ?
Ninh Thúy Thúy lập tức hô.
Ở đây, bọn họ là địa đầu xà, nhưng rời khỏi nơi này, bọn họ chỉ là một nhánh lưu dân có quy mô khá lớn mà thôi.
Chu Chính Văn gật gù, lại nói:
- Con đường thứ hai, chính là chúng ta chủ động phái người đi Yến Quốc bên kia, có thể thả thấp tư thái xuống, đầu tiên có một câu trả lời thỏa đáng cho người Yến, lại để người Yến phái một vị quan thành thủ đến đây. Như vậy người Yến được mặt mũi, chúng ta được lớp vải lót, mọi người đều hoan hỉ. Kỳ thực không quản thế nào, bất luận trước đây có lão gia chủ, hay Tư Đồ gia đến hoặc người Yến đến đây, nếu bọn họ muốn quản lý tốt nơi này, nhất định phải dựa vào chúng ta.
- Chu tiên sinh nói có lý, nói có lý, có điều cũng phải nhìn xem tư thế của người Yến thế nào, nếu người ta hòa khí, người Yến cũng không có ý định đến thật, vậy chúng ta cho người Yến bộ mặt thì sao?
Ngốc Phát Thừa Kế nói.
- Chưa chắc người Yến sẽ bỏ mặc chúng ta nơi này không quản đây, hắc.
Hùng Liệt nói, lập tức, hắn lại nở nụ cười, nói:
- Lúc trước các ngươi tụ tập cùng một chỗ nói, muốn đánh ra cờ xí phản Yến, nương nhờ vào Tư Đồ gia, hiện tại các ngươi ở đây lại nói không dựa dẫm Tư Đồ gia được, người Yến có thể sắp tới rồi. Ta nói, các ngươi có một chút bản lĩnh gì hay không?
Ngốc Phát Thừa Kế hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi cũng không phải sợ, ngược lại nếu binh mã người Yến đến thật rồi, ngươi có thể mang theo người của ngươi và đội buôn lập tức trốn vào trong núi, còn chúng ta đây thì sao?
Hùng Liệt không để ý lắm lau lau khoé miệng, nói:
- Thánh tộc chúng ta trời sinh thích sống trong núi, 800 năm trước, nơi này chính là địa bàn của Thánh tộc chúng ta! Có điều, các ngươi cũng đừng sợ, đừng hiện tại cảm thấy trốn vào trong núi chạy nạn dày vò thế nào, ở lâu kỳ thực cũng quen thôi.
Man tộc tự xưng mình là người Man, bởi vì trong mắt người Man, một chữ “Man” này, vốn mang theo một loại khẳng định sức mạnh.
Mà dã nhân sẽ không tự xưng mình là dã nhân, trái lại xưng mình là Thánh tộc, tuy rằng bọn họ biết toàn bộ phương Đông thậm chí bao gồm phương Tây, đều gọi bọn họ là dã nhân.
Sau khỉ sỉ nhục Ngốc Phát Thừa Kế một trận, Hùng Liệt đứng lên nói:
- Các ngươi tiếp tục thương nghị đi, ta đi về trước.
Hắn là người có đường lui, hơn nữa hắn cũng là người có niềm tin, làng xóm dã nhân trong Thịnh Lạc thành có một nơi để hàng, bên trong có mấy trăm cường giả, những thế lực khác cũng không dám trêu chọc hắn, rốt cuộc mọi người đều vì cầu tài, đắc tội hắn rồi, tương đương với đắc tội một khu vực làng xóm dã nhân phụ cận trong dãy núi, như vậy làm thế nào làm ăn nữa?
Hùng Liệt rời khỏi tửu lâu trực tiếp trở về địa bàn của mình, bên trong trồng không không ít sản vật núi rừng, còn có rất nhiều lồng nuôi Yêu thú, những Yêu thú này không có lực sát thương gì, đặt ở đời sau, cảm giác chúng rất giống thú nuôi như chó mèo.
Sau khi Hùng Liệt tiến vào, nhìn thấy một nam nhân trẻ tuổi đang vui đùa với một đầu Thanh Ưng mà mình thích nhất.
Đây cũng là một loại Yêu thú, lông chim màu xanh, đây là hóa thân của “Thanh Điểu” trong truyền thuyết, được thuần hóa, thông nhân tính.
Con Thanh Ưng này có phẩm tướng vô cùng tốt, đây cũng là thứ Hùng Liệt thích, người bình thường đều không được chạm, nhưng người nam tử trẻ tuổi này lại cầm một thanh trúc nhỏ tùy ý chọc chọc lay lay.
Hùng Liệt lại không tức giận chút nào, trái lại chủ động quỳ xuống một chân, nói:
- Trịnh đại nhân, lão nô đã trở về.
Trịnh Phàm xoay người, nhìn Hùng Liệt quỳ trên mặt đất, nói:
- Ta đã nói với ngươi mấy lần, không cần khách khí như vậy, tất cả đều là người mình.
- Lễ nghĩa không thể bỏ!
- A, ngươi ít nhất phải chờ sau khi ta thật sự thâu tóm được Thịnh Lạc thành mới chăm chú hành lễ như vậy mới được, hiện tại hẳn để ta và ngươi diễn một hồi chiêu hiền đãi sĩ, uống máu ăn thề cũng được, ngươi cứ nhảy bước như vậy, không tốt!
". . ." Hùng Liệt.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)