Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 440: BƯỚC ĐẦU

Lúc này, người mù Bắc từ phía sau Trịnh Phàm đi ra, nhìn Hùng Liệt, hỏi:

- Thái độ mấy nhà kia thế nào?

- Bẩm Bắc tiên sinh, hiện tại mấy nhà kia đang sợ nhóm người Yến ngươi, đã chuẩn bị phái người đi tới chỗ các ngươi cầu hòa, nhưng ta nhìn thấy ý của bọn hắn thế này: người Yến có thể phái một quan chức lại đây trên danh nghĩa thống trị nơi này, nhưng người quản lý chân chính vẫn là bọn hắn.

Người mù nghe vậy, gật gù, nói:

- Hợp tình hợp lý.

Muốn để người ta từ bỏ lợi ích của mình, thực sự quá khó khăn, cũng không hiện thực.

- Bọn họ nghĩ tốt vậy.

Trịnh Phàm cầm que trúc trong tay ném xuống mặt đất, bung chén trà bên cạnh, uống một hớp, tiếp tục nói:

- Tiểu hài tử mới làm lựa chọn cho ta một lớp vải lót mặt mũi.

Người mù Bắc lập tức nịnh nọt qua loa:

- Chủ thượng nói rất có lý!

Lúc này, Hùng Liệt mở miệng nói:

- Trịnh đại nhân, Bắc tiên sinh, Lục hoàng tử vừa gửi thư tới.

- Hắn viết gì trong thư?

Trịnh Phàm hỏi.

Không ai biết, chuyện làm ăn của Tiểu lục tử trước đây lớn bao nhiêu, cho dù Yến Hoàng hạ một đạo ý chỉ xuống, toàn bộ chuyện làm ăn bên ngoài đều nộp lên cho Hộ bộ, nhưng sức ảnh hưởng của nhân vật này, không nói mất là mất luôn.

Ví dụ như Hùng Liệt này, lúc trước chính là một nô lệ dã nhân, hắn bị bán đến Yến Quốc, được Lục hoàng tử thu mua, sau một phen cải tạo, Lục hoàng tử lại để cho hắn trở về Tấn Quốc, trở lại đúng Thịnh Lạc thành, giúp đỡ hắn vừa liên hệ hàng xóm dã nhân sơn mạch phụ cận và tạo dựng cơ sở tại Thịnh Lạc thành, mấy năm qua đi, hắn tự nhiên lăn lộn trở thành một nhân vật có sức ảnh hưởng cực lớn tại Thịnh Lạc thành.

Trước khi Trịnh Phàm thụ phong Thịnh Lạc thành, trong thư Tiểu lục tử đã nhắc tới Hùng Liệt, nói có thể dùng!

Nhưng phải có tiền đề trước, muốn dùng ổn thỏa, ngươi phải mang binh mã đến dọa hắn sợ, lấy tiền đề này để hắn cam tâm tình nguyện báo ân.

Lần này đến, Trịnh Phàm mang hơn hai ngàn quân chính quy, ngoài ra có thêm hai ngàn ngụy quân Tấn Quốc tại ngoại ô Thịnh Lạc thành.

Nói thật, nếu không cân nhắc tổn thất, muốn công thành cũng được, tuy nói các đại cửa hàng và một ít cường hào đại tộc trong Thịnh Lạc thành cũng có thể lôi ra mấy ngàn nhân mã, nhưng bọn họ vốn chia năm xẻ bảy, làm sao có thể làm được?

Có điều nếu có thể, tốt nhất không nên công thành, mắt thấy muốn vươn mình, Trịnh Phàm cũng không hi vọng bản thân hao tổn quá nhiều tiền vốn.

- Trịnh đại nhân, trong thư chủ nhân nói tới hai việc, một là, cần phải nghe Trịnh đại nhân làm việc.

- Còn một cái khác?

- Chủ nhân nói cảm tạ Trịnh đại nhân hơn tháng trước đưa cho hắn mấy xe bột ngô đến Yến kinh cho hắn, chủ nhân nói hắn đã ăn bánh cao lương một tháng rồi!

Trịnh Phàm ngồi xuống trên ghế dựa, hắn ngược lại rất yêu thích kiểu dáng loại ghế này của dã nhân, rất rộng, rất lớn, cũng rất rắn chắc, tuy rằng không có chi tiết nhỏ, nhưng có thể ngồi có thể dựa, thoải mái!

Người mù yên lặng mà bóc quả quýt, đồng thời mặt nhìn Hùng Liệt nói:

- Ăn quýt?

- Không ăn, không ăn, Bắc tiên sinh ngài ăn.

- Há, không ăn còn đứng nơi này làm cái gì.

- Đúng vậy, nô tài xin cáo lui, nô tài xin cáo lui.

Sau khi Hùng Liệt hành lễ, đi xuống.

Chờ hắn đi rồi, người mù lột quả quýt, đưa về phía Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

- Ta vẫn quen Tứ Nương đút cho ta ăn.

- A, việc này, thuộc hạ không thay thế được.

- Hừm, ngươi không nên miễn cưỡng.

Người mù Bắc cười:

- Ha ha, chủ thượng, tối mai, tòa thành này thuộc về ngài.

- Ta không lo lắng cái này.

Một đám nhìn như liên hợp lại, nhưng từng người từng người có ý đồ xấu, Trịnh Thủ bị cũng coi như người từng trải, nếu ngay cả bọn họ còn không trừng trị được, vậy thì lăn lộn cái gì nữa.

Đừng nhìn Ngốc Phát gia thế nào, mỗi đại cửa hàng thế nào, trước mặt quân chính quy, tất cả chỉ là cọp giấy.

- Chủ thượng đang suy nghĩ gì?

- Người mù, ta cảm giác cảnh giới của ta, hơi buông lỏng rồi.

Người mù nghe vậy, rõ ràng trong viền mắt đen sì sì, phảng phất có tia sáng lấp lóe.

Thực lực của Trịnh Phàm tăng lên, dây dưa hết thảy Ma Vương, giống như cha mẹ nhìn hài tử từ mẫu giáo lên tiểu học lại từ tiểu học lên trung học cơ sở.

Ngươi rất muốn để hắn trực tiếp tốt nghiệp đại học, sau đó cút khỏi nhà ra ngoài tự lập, nhưng ngươi vẫn chưa thể thúc hắn!

- Khả năng còn thiếu chút hỏa hầu.

- Chủ thượng khổ cực rồi!

- Lại khách khí, đúng rồi, ngươi xem nơi này một chút, có không ít Yêu thú, cảm giác không khác gì trước đây đi sở thú.

- Đúng vậy, chủ thượng, lợi nhuận cái này… Rất lớn!

Lợi nhuận ngành nghề thú cưng có thể nói tương đối khủng bố, đặc biệt là bệnh viện thú cưng, chữa bệnh so với người còn đắt hơn.

- Ngươi lưu thế là tốt rồi!

- Chủ thượng, thuộc hạ cảm thấy thế này, Thịnh Lạc thành nơi này phát triển nông nghiệp không lời bởi khí hậu nơi này không thích hợp, ngược lại phương diện thương mậu, có thể bỏ thêm một chút công sức. Trước mắt Yến Quốc đang nghỉ ngơi lấy sức, trong thời gian ngắn không có khả năng khai chiến, Càn Quốc bên kia cũng an phận, đang tích trữ sức mạnh làm cải cách.

Người mù Bắc dừng một chút, tiếp tục phân tích:

- Chuyện làm ăn và bố cục các cửa hàng khác, bởi một trận đại chiến Tấn Quốc lan đến, bị dằn vặt và hao tổn không ít, chúng ta có Thịnh Lạc thành làm chỗ dựa, đây chính là cơ hội cho chúng ta chuyển mình. Quan trọng nhất chính là, tuy sản nghiệp của Lục hoàng tử bị hộp hết lên cho Hộ bộ Yến Quốc, nhưng sản nghiệp là sản nghiệp, nhân tài là nhân tài, thuộc hạ phải không tin Lục hoàng tử không tích trữ một nhóm đại chưởng quỹ có thể sử dụng lại. Hơn nữa Hộ bộ bên kia cũng không thể nào giữ người của Lục hoàng tử không thả, bằng không cái này khác gì với cho đi tù cả đám chứ?

Trịnh Phàm chốt một câu:

- Ngươi còn tàn nhẫn hơn cả ta!

Hắn tự nhận bóc lột Tiểu lục tử thậm tệ, nhưng vẫn cảm thấy có Tâm hơn người mù Bắc nhiều.

- Không cần là không cần, ngược lại đã thiếu của Lục hoàng tử không ít ân nghĩa, lại nói, nếu như ta không tiếp tục muốn cầu cạnh hắn, khả năng trong lòng Lục hoàng tử ngược lại không cảm thấy hoang mang, ăn bánh cao lương không còn ngon nữa.

- Hừm, có lẽ chúng ta vì hắn suy nghĩ.

- Đúng vậy, chủ thượng.

- Ngươi vừa nói như thế, trong lòng ta thoải mái hơn nhiều.

Người mù Bắc nói:

- Chủ thượng, thuộc hạ cần đi xử lý công việc tiếp ứng vào thành một hồi trước.

- Được rồi, ngươi đi làm đi.

Sau khi người mù Bắc đi, Trịnh Phàm lại tới một bên lồng, mở lồng ra, con Thanh Ưng này được Hùng Liệt dạy dỗ tốt có linh tính, biết điều ngoan ngoãn đứng trên vai Trịnh Phàm, ngẩng đầu ưỡn ngực.

- Ha ha, thú vị!

Lúc này trong đầu Trịnh Thủ bị xuất hiện hình ảnh bản thân mặc giáp trụ, ngồi trên chiến mã, trước mặt hắn là hình ảnh Bắc Cực.

Đáng tiếc Thanh Ưng món đồ này quá đắt, cũng không dễ nuôi, xác thực có thể lấy nó làm công cụ truyền tin trong quân đội, nhưng không cách nào nhân rộng.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.

Trịnh Phàm đem Thanh Ưng nhốt về lồng, đi ra tiểu viện.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!