Trên bãi, có một đội buôn ngoại lai, người cầm đầu là một người phụ nữ, nhìn dáng vẻ tầm ba mươi tuổi.
Nữ nhân Yến Tấn, dường như rất ít học uyển tước như nữ tử Càn, không phải các nàng không muốn, mà cuộc sống và hoàn cảnh bức bách, nữ nhân trước mắt này cũng như vậy, tay nắm một thanh trường đao, mang theo mười mấy người đối đầu với đám người Hùng Liệt bên này.
Trịnh Phàm dựa vào một bên rào chắn, lấy từ trong túi ra một gói đậu rang, lấy một viên một viên thả vảo trong miệng.
Hùng Liệt thấy Trịnh Phàm đi ra, sợ hết hồn.
Phải biết lúc này Thịnh Lạc thành vẫn thuộc về “Bên địch”, Trịnh Phàm làm sao có thể xuất đầu lộ diện, vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, không biết làm thế nào cho phải?
Trịnh Phàm thấy Hùng Liệt chủ động đi tới, cười hỏi:
- Chuyện gì?
- Đại nhân, nữ nhân này là người Ngốc Phát gia, vẫn phụ trách chạy hàng, gần nhất nửa năm, thương lộ đoạn tuyệt, không dễ đi, nàng dẫn người đến đòi tiền.
Làm ăn, ngươi nợ ta nàng nợ hắn, đây là trạng thái bình thường, đặt đời sau cơ bản đến cuối năm, chính là ngày đòi nợ, Trương Tam tìm Lý Tứ đòi nợ, Lý Tứ nói tới chờ Vương Ngũ trả lại hắn khoản nợ mới có thể đem tiền trả Trương Tam.
- Ngươi trả chưa?
Trịnh Phàm nhìn Hùng Liệt hỏi.
- Ngươi trả chưa.
Hùng Liệt trả lời ngay:
- Đại nhân, vào lúc này, nô tài làm sao có thể làm ra chuyện rắc rối.
Ngược lại hôm nay cho, ngày mai nói không chừng có thể đòi số tiền này lại.
Trịnh Phàm vỗ tay một cái, hỏi:
- Cho bao nhiêu?
- Cho toàn bộ.
Hùng Liệt trả lời xong, lập tức tự sửng sốt, hắn biết mình ngu rồi.
Nếu hắn vẫn hoãn trả nợ, trái lại người ta tập mãi thành thói quen.
Lúc này hắn lại hướng người ta chủ động giải quyết nợ nần, hơn nữa khả năng người Yến sắp tới, bọn hắn đều hoảng loạn không biết nên làm thế nào.
Người làm như vậy làm sao không khiến người ta không nghi ngờ?
- Rõ ràng giải quyết hết nợ, nàng lấy lý do gì đến gây sự?
Trịnh Phàm hỏi.
- Nàng nói chúng ta chuẩn bị rút về trong ngọn núi, không chuẩn bị làm ăn với Hóa Bang nàng nữa, đòi ta nàng một câu trả lời hợp lý.
- A, khá gượng ép.
- Đại nhân, chuyện này nô tài sẽ xử lý ổn thỏa.
- Đừng miễn cưỡng, nếu người ta đã tới cửa, vậy thì mời vào chiêu đãi.
- Đúng vậy, đại nhân.
Nói xong, Hùng Liệt lại liếm môi một cái, nói:
- Nô tài, có tội.
- Lần sau làm việc, cần động não thêm.
- Nô tài lĩnh giáo.
- Hừm, đi thôi, đem người mang vào.
Trịnh Phàm nói xong, rất bình tĩnh xoay người trở về sân.
Hùng Liệt nhìn bóng lưng của Trịnh Phàm, trong lòng không khỏi cảm khái, người có thể được chủ nhân hắn coi trọng và giúp đỡ đến vậy, xác thực bất phàm, chỉ tính loại khí phách và can đảm này thôi, không phải người bình thường có thể so sánh.
Hắn không nhìn thấy màn tiếp theo, sau khi Trịnh Phàm trở về sâu, hắn trực tiếp hô trong lòng:
- Người mù, người mù!
Người mù Bắc ở ngay bên trong một cái phòng gần sân, cách đây không xa.
Rất nhanh, người mù Bắc đáp lại:
- Chủ thượng, sao rồi?
- Người Ngốc Phát gia có khả năng nhìn ra đầu mối gì rồi.
- Chủ thượng chớ hoảng sợ, nhìn ra thì nhìn ra, bọn họ có bao nhiêu người đến?
Người mù Bắc vẫn giữ được bình tĩnh.
- Mười mấy người, một nữ nhân đi đầu tìm cớ.
- Vậy chủ thượng đã gặp chưa?
- Ta để Hùng Liệt mời nàng đi vào rồi!
- Chủ thượng anh minh.
- Trước tiên gặp gỡ, nói chuyện.
- Hẳn như vậy.
Trịnh Phàm kỳ thực không hoảng loạn gì, nơi này chính là sào huyệt của Hùng Liệt ở Thịnh Lạc thành, trong ngoài có vài trăm dã nhân hộ vệ, coi như những thế lực Thịnh Lạc thành khác muốn đánh vào, cũng phải tiêu tốn không ít công sức.
Đồng thời phía bên hắn chỉ cần "Một nhánh Xuyên Vân Tiễn", đám người A Minh đang mai phục bên ngoài, ngay lập tức sẽ xuất binh công thành.
Cho nên đặt bản thân vào thế hơi nguy hiểm trước, chỉ muốn đem mọi chuyện bố cục thỏa đáng một chút.
Nước đi mạnh mẽ tấn công, không phải tác phong thời kỳ này của Trịnh Thủ bị, trừ phi hắn có của cải tương tự Trấn Bắc Hầu phủ, vậy thì có thể học Lý Phú Thắng một ít, gào hống một tiếng: Đánh trận, quan trọng nhất chính là binh cường mã tráng!
Trong giây lát, người phụ nữ kia được Hùng Liệt mời vào.
Trịnh Phàm nghiêng dựa vào ghế, trên người che kín một tấm thảm da thú, người mù đứng sau lưng Trịnh Phàm.
Nữ nhân nhìn Hùng Liệt một chút, lại nhìn về phía Trịnh Phàm.
Lập tức, nàng quỳ xuống trước mặt Trịnh Phàm, nói:
- Dân nữ tham kiến đại nhân!
- Ngươi biết ta là ai?
Trịnh Phàm hỏi.
- Đại nhân khẳng định là quý nhân Yến Quốc phái đến.
- Ngươi là người Ngốc Phát gia?
- Bẩm đại nhân, dân nữ gọi là Ngốc Phát Tố.
- Khặc. . .
Trịnh Phàm không nhịn được khặc lên.
- Đại nhân, Ngốc Phát bộ tộc, đồng ý quy thuận Yến Quốc, trở thành con dân trung thành dưới trướng Đại Yến, là chó săn của đại nhân, bình định tất cả những người không phục!
- Bẩm đại nhân, ban ngày dân nữ vốn định tìm lý do vào trong này tìm một chút, nếu không được, buổi tối sẽ lẻn vào tự mình mày mò.
- Ngươi khá trung thực!
- Bẩm đại nhân, trước mặt đại nhân dân nữ không dám ẩn dấu gì, ngài chỉ cần nói một câu, gia chủ Ngốc Phát gia Ngốc Phát Thừa Kế sẽ đến đây tuyên thệ trung thành.
Trịnh Phàm hiếu kỳ hỏi:
- Tại sao các ngươi biết được ta ở đây?
- Đại nhân, nhân vật lớn trong Thịnh Lạc thành, có người nào không phái người liên hệ Đại Yến đây?
Nội ngoại Thịnh Lạc thành, có người phương nào không thông Yến Quốc?
- Có điều Hùng Liệt bên này biểu hiện quá mức dị thường, để gia chủ chắc chắc Hùng Liệt nơi này, khẳng định đã thông nối với quý nhân Yến Quốc rồi!
Đều muốn thông Yến, bởi vì người Yến thật đáng sợ, đồng thời Tư Đồ gia vẫn không tử tế thả bồ câu, trấn an bọn hắn.
Có điều, muốn thông Yến, muốn làm tên khốn kiếp, cũng cần có quan hệ, cũng cần thư giới thiệu.
Con mắt Trịnh Phàm hơi đóng lại, bắt đầu tính toán.
Kỳ thực, ý tưởng ban đầu của hắn chính là muốn triệt để dọn sạch sẽ Thịnh Lạc thành, bởi đây khả năng là căn cứ địa đầu tiên của hắn, cũng là sào huyệt của hắn, khẳng định cần dọn dẹp sạch sẽ mời khách.
Nhưng nếu loại địa đầu xà như Ngốc Phát gia chịu cống hiến?
Ngốc Phát Tố lập tức tiếp tục nói:
- Đại nhân, trong tộc Ngốc Phát gia có gần nghìn cường giả, họ sắp trở thành hộ vệ trung thành nhất bên ngài!
Một ngàn người?
Người mù không lên tiếng, lúc này cần chủ thượng hắn ra quyết định.
Ngốc Phát Tố vẫn quỳ trên mặt đất, biểu hiện rất nghiêm túc, nàng rất hồi hộp, hơn nữa loại căng thẳng này rất kỳ quái, rõ ràng trước mắt Thịnh Lạc thành vẫn trong tay bên nàng, ít nhất một nửa thuộc về các nàng.
Nhưng mà, mặc dù như thế, nàng vẫn run lẩy bẩy trước nam tử Yến Quốc này.
Đây chính là cái gọi là quốc thế, ngươi mạnh, ngươi có thể ngạo nghễ.
Một trận đại chiến xuống, Yến Quốc một quốc gia một mình đấu hai đại quốc phương Đông, một mặt đánh tới Thượng Kinh Càn Quốc, một mặt chiếm nửa diện tích Tấn Quốc, phía tây vẫn còn dư lực phòng bị Man tộc, để bọn hắn không dám đông tiến một bước.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)