Nếu Tư Đồ gia muốn thừa dịp người Yến đặt chân chưa chắc, muốn so tay với người Yến, bọn họ những hào tộc này không ngại rút củi đáy nồi, rốt cuộc Tư Đồ gia được công nhận là một nhà có thế lực mạnh nhất, đồng thời thời quanh năm đánh trận với dã nhân, cũng coi như binh cường mã tráng.
Nhưng một khi Tư Đồ gia không sẵn sàng đánh nhau, bọn họ những hào tộc địa phương này trong chớp mắt bị rút đi tất cả tinh khí thần, trước mặt gót sắt của người Yến, trực tiếp hóa thành những con chim cút.
- Như vậy đi, để Ngốc Phát Thừa Kế, đến bái phỏng ta.
Ngốc Phát Tố lập tức dập đầu.
- Dân nữ lập tức trở về bẩm báo gia chủ!
- Được, ngươi về đi, ta, ở đây chờ hắn.
- Dân nữ xin cáo lui.
Ngốc Phát Tố rời khỏi sân, Hùng Liệt hơi lo lắng nói:
- Đại nhân, vạn nhất…
- Vạn nhất vạn nhất đi, trừ phi Ngốc Phát Thừa Kế một nhà hắn quyết tâm muốn đưa cả tộc vào Thiên Đoạn sơn, bằng không sẽ làm ra lựa chọn sáng suốt, cuối cùng, coi như hắn trốn vào Thiên Đoạn sơn, thật sự cho rằng Đại Yến ta không làm gì được hắn sao?
Trịnh Phàm nói xong, ánh mắt rơi trên người Hùng Liệt.
- Có mấy lời, nếu nói ra có thể làm tổn thương tình cảm của ngươi, ta đây trước tiên nói lời xin lỗi với ngươi trước.
- Đại nhân ngài cứ việc nói, nô tài không dám oán hận.
- Hừm, nói thật, dã nhân so với người Man, kỳ thực không có khả năng so sánh, tuy rằng ta nghe nói trên cánh đồng tuyết đông bắc, bên trong dã nhân các ngươi đã xuất hiện một vị Vương, nhưng Đại Yến ta không để vào trong mắt.
Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:
- Bọn ta chém giết với Man tộc trăm năm, năm đó thời điểm Man tộc toàn thịnh, nhưng Đại Yến ta đã khi nào rơi vào thế hạ phong? Qua trăm năm này, Man tộc càng bị đánh cho sợ, đau, Bệ Hạ nhà ta ra một đạo chiếu thư, Man Vương hắn không dám đông tiến một bước. Cái này giống đạo lý chơi cờ, cùng là cao thủ chơi cờ, trình độ các ngươi kém đến không thể kém hơn, tự các ngươi cân nhắc một chút đi.
Hùng Liệt sợ hãi nói:
- Nô tài không dám dị tâm, nô tài thường thường giao du mấy làng xóm kia, nhưng không dám dị tâm chút nào, điểm này, nô tài có thể lấy đầu đảm bảo.
- Hùng Liệt.
- Có nô tài.
- Ta không cho rằng ngươi là một dã nhân, nói thật với ngươi, dưới ta, Man tộc nhiều nhất, người Yến ra dáng đường hoàng, trái lại không có bao nhiêu, ta người này không phân man di quý tiện, chỉ cần đồng ý làm việc cho ta, ta đều đối xử công bằng. Nhưng ta nói trước, ta không giống Tấn nhân, thường thường vào núi quét giết dã nhân.
Hùng Liệt dập đầu xuống nói:
- Nô tài thay rất nhiều hàng xóm dã nhân trong núi, khấu tạ đại ân đại đức của đại nhân!
- Ai, không vội, không vội, ta còn chưa nói hết lời, không muốn bị ta coi thành cái đinh trong mắt, vậy phải làm việc theo quy củ của ta.
- Ý của đại nhân?
- Tiến cống, rút dũng sĩ bộ lạc ra nhập vào trướng ta, người quan trọng đều vào Thịnh Lạc thành, ba hạng mục này, thiếu một cái cũng không được.
- Cái này…
Hùng Liệt.
- Làm sao, có phải hối hận rồi?
- Nô tài… Nô tài không dám!
- Được rồi, gọi người của ngươi chuẩn bị đi, vạn nhất đám Ngốc Phát Thừa Kế bỗng nhiên phát điên, ngươi thế nào cũng phải thay tay chống đỡ một chốc!
- Nô tài tuân lệnh!
Hùng Liệt lui ra, triệu tập thủ hạ!
Trịnh Phàm thì nhìn về phía người mù, chỉ chỉ tấm thảm da thú trên người, nói:
- Ta cảm thấy tấm thảm da này đổi thành da Tuyết Lang, càng có thể nổi bật khí chất lên.
- Chủ thượng nói rất có lý, da hổ quá thô, da cáo quá đĩ, da Tuyết Lang, cảm giác vừa vặn, ngày sau thuộc hạ sẽ lưu ý.
- Hừm, tốt.
- Chủ thượng đây dự định thu phục Ngốc Phát gia?
- Trước tiên phải xem hắn có hiểu chuyện không, kỳ thực ta vẫn coi trọng tộc binh của hắn, ai kêu ta binh thiếu đây, một ngàn Tĩnh Nam quân kia vẫn phải trả lại.
Nhân mã bộ hạ phức tạp như vậy, đầu tiên là Man binh, Hình Đồ binh, tiếp theo là bại binh Tấn nhân, rồi tộc binh địa phương, nhưng sự kiến sau đó không lâu, lại có thêm dã nhân.
Nói thật, phàm quân phiệt dùng loại thập cẩm này, cuối cùng đều chết rất thảm.
Cũng chỉ có Anh hùng ma huyễn trong phim ảnh phương Tây, mới có thể tập hợp binh chủng các tộc khác nhau dành thắng lợi.
Nhưng bản lĩnh luyện binh và công phu tẩy não của người mù Bắc, Trịnh Phàm vẫn tín nhiệm, rốt cuộc người trong nghề nó phải khác.
- Chủ thượng yên tâm, những chuyện này đều không phải việc khó, chờ sau khi sắp xếp tất cả, mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo.
- Hừm, ta cũng nghĩ như vậy.
Nói xong, Trịnh Phàm lại khoanh hai tay trước bụng, con mắt khép hờ.
- Ta ngủ một chút.
- Thuộc hạ truyền tin xuống trước, để đêm nay bọn họ sớm phát động.
- Ừm!
Người mù Bắc quan tâm hỏi:
- Chủ thượng, buổi tối ngài muốn ăn cái gì, thuộc hạ sai người đi chuẩn bị.
- Không vội, một chốc nữa, Ngốc Phát Thừa Kế sẽ không đến bái phỏng ta.
- Tốt nhất như vậy.
- Nếu hắn đến sớm, vậy sau này để hắn lên xuống đi.
...
- Quý nhân Yến Quốc, nói muốn ta đi bái phỏng hắn sao?
- Đúng vậy, tộc trưởng.
Ngốc Phát Tố quỳ gối trước mặt Ngốc Phát Thừa Kế bẩm báo.
- Tốt, ta biết rồi!
- Tộc trưởng, hiện tại ngài đi không?
- Không vội, nếu hắn bảo ta đi bái phỏng hắn, nào có chuyện tới bái phỏng không mang theo lễ ra mắt.
Nói xong, ánh mắt của Ngốc Phát Thừa Kế nhìn về phía ba đệ đệ của bản thân, ba đệ đệ của hắn đều là dũng sĩ trong tộc.
- Cửa thành phía tây và phía nam vốn trên tay chúng ta, phân phó xuống, đêm nay mở rộng cửa thành, đốt cây đuốc, chuyện này lão Tứ ngươi đi làm đi.
- Được.
- Lão nhị, lão tam, các ngươi gọi toàn bộ tộc nhân đến.
- Đại ca, chuẩn bị ra tay với nhà nào.
- Nhà ai? Trừ bỏ dã nhân một nhà kia, tất cả nhà còn lại, ta đều muốn ra tay.
Vị đệ đệ kia hỏi:
- Đại ca, nhất định phải làm như vậy sao?
Ngốc Phát Thừa Kế liếc mắt nhìn đám đệ đệ của mình, tức giận nổi giận mắng:
- Người ta dám đường hoàng tự cao tự đại đối với chúng ta, điều này có ý gì, mang ý nghĩa người ta có thực lực, coi như chúng ta liều chết tập hợp nhóm người kia chống lại người ta, người ta vẫn đủ sức quét sạch sành sanh tất cả chúng ta. Các ngươi nên vui mừng, vui mừng ta sớm phát hiện Hùng Liệt không đúng, so với những nhà khác, phát hiện sớm hơn một chút… Bằng không chính chúng ta bị những nhà khác làm thịt rồi!
Ngốc Phát Thừa Kế dừng một chút lấy sức, tiếp tục nói:
- Tặng lễ làm cẩu, hoặc không tặng, hoặc không liếm… Nếu đã muốn làm, như vậy phải đem lễ vật lớn nhất, phải biết làm con chó biết vẫy đuôi nhất!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)