Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 446: TẤN CẤP

Một cảm xúc tự hào bỗng nhiên bốc lên trong lòng Trịnh Phàm, chớp mắt lan khắp toàn thân.

Cùng lúc đó, khí huyết trong cơ thể phảng phất cũng chịu dẫn dắt, giống như dung nham tích trữ đã lâu, vào đúng lúc này đột nhiên phóng thích.

Oanh!

Một đạo hắc quang nhu hòa từ trên người Trịnh Phàm lưu chuyển lên, Trịnh Phàm khoan khoái gần như muốn hét lớn một tiếng.

Vào đúng lúc này, hắn lên cấp rồi!

Cùng thời khắc đó, Lương Trình trước mặt, người mù Bắc bên cạnh, A Minh, Phiền Lực, Tiết Tam ở phụ cận, trong mắt tất cả mọi người đều thả ra một tia sáng chói!

Tứ Nương đứng xa xa, liếm liếm môi đỏ mê người của mình.

. . .

Trong Thịnh Lạc thành, một tòa phủ đệ lớn nhất từng là một Thiên tướng quân phủ mà Hách Liên gia từng ủy nhiệm, chức vụ này tương đương với tham tướng Yến Quốc, có điều vị tướng quân này trước khí Hách Liên gia chuẩn bị khai chiến với Yến Quốc, đã mang theo phần lớn binh mã đi về phía tây, bây giờ không trở về, cũng không còn tin tức.

Đánh giá hẳn không còn, rốt cuộc mười ngày huyết chiến kia, Tấn nhân chết quá nhiều, chiến tuyến lại kéo dài ngàn dặm, muốn tìm xác đi chôn cũng không được, cũng không biết bao nhiêu thi thể làm thức ăn cho kền kền.

Phủ đệ người chết không rõ, nhưng Trịnh Phàm và rất nhiều Ma Vương dưới trướng không hề để ý đến cái này.

Lùi 10 ngàn bước nói, phía bên hắn lại có cương thi, quỷ hút máu và Ma đồng, cho dù vị trí có phong thủy tốt cũng toi công.

Vừa mới thu dọn xong thính đường, Trịnh Phàm nghiêng người dựa vào trên đệm thủ tọa, từ trên cao thoáng nhìn xuống.

Phía dưới sáu vị Ma Vương ngồi vây quanh một vòng, ngoài ra không có bất kỳ người ngoài nào, ngay cả chuyện bưng trà dâng nước, cũng do bọn họ tự mình làm.

Không phải nói trên thế giới này không có người đáng tin, mà chuyện đàm luận kế tiếp, nếu không có người ngoài tới, có thể ung dung thoải mái hơn một tí.

Trịnh Phàm xoa xoa mi tâm, đưa tay lại nâng bình trà lên, trực tiếp đổ vào miệng uống một hớp.

Địa bàn có, tuy rằng không lớn, tuy rằng không giàu có, cũng không khí thế, chỉ là một chỗ xó xỉnh.

Nhưng nói chung xem như mở đầu, tiếp theo bọn hắn có thể mỗi người quản lý chức vụ của mình, cho nên không cần cái lễ khánh thành, hay lễ “Chia của” gì đấy.

Để Trịnh Phàm có chút bất ngờ chính là, chư vị Ma Vương, tựa hồ cũng kiềm chế sức lực “Liếm” mình, rõ ràng đều là người đói bụng lâu, bỗng nhiên bị sắp xếp lên bàn ăn lại hoàn toàn yên lặng, rụt rẽ nhã nhặn hẳn lên.

Có kinh nghiệm lần trước, Trịnh Phàm cảm thấy chí ít trên những chuyện này, mọi người có thể thẳng thắn, lần trước hắn dùng một chén trà kính chư vị Ma Vương, sau đó mọi người cùng nhau thăng cấp.

Lần này, Trịnh Phàm không giở trò xấu, nếu có thể bình thường vững vàng, đem thực lực của mọi người thuận thế nhấc lên một ít, cớ sao không làm?

Thậm chí, trong đáy lòng Trịnh Phàm đã thôi miên bản thân, nhiều lần nói "Ta tín nhiệm ai" "Ta xem trọng ai" "Ta tin tưởng ai", nhưng tựa hồ không có tác dụng gì.

Phảng phất có một ngưỡng cửa vô hình, khiến tiến trình khôi phục thực lực của các Ma Vương, cách trở rồi.

Ma Vương đang ngồi, kỳ thực cũng nhận ra được điểm này, sau khi đi vào Thịnh Lạc thành, bọn họ kỳ thực cũng chờ đợi một ngày, nhưng bọn họ đều không có phản ứng gì.

Dựa theo lời giải thích lần trước, chủ thượng hẳn sẽ không nước đục thả câu, cho nên đám người bọn hắn đều cân nhắc, vấn đề khả năng không xuất hiện trên nhân thân, mà xuất hiện ở trên người.

Cũng không thể để việc mọi người khôi phục thực lực tách rời với việc chủ thượng lên cấp chứ?

Nhưng cũng may, chư vị Ma Vương còn có thể tiếp tục kiên trì chờ đợi một hồi, bởi vì tối hôm qua chủ thượng không ngủ.

Ban đêm vào thành, quét dọn trong thành, đóng giữ, chỉnh đốn binh mã, quét tước gian nhà, tuy lúc nói rất thuận lợi, bất luận trong Thịnh Lạc thành hay trong Yến quân, đều rất phối hợp, tốc độ cũng rất nhanh, nhưng muốn hoàn toàn dọn dẹp thu thập, cũng cần có những bước đi nhất định.

Cho nên, đêm nay phải phụ thuộc vào Tứ Nương rồi!

Kết quả cụ thể làm sao, sáng sớm ngày mai có thể rõ ràng.

Nếu ngày mai Tứ Nương "Thần công tăng mạnh", mọi người cũng đồng thời dùng sức là được, chí ít mục tiêu ở ngay trước mắt, con đường cũng quang minh sáng rõ.

Nếu Tứ Nương cũng không thể. . .

Vậy chỉ có thể đi tìm xem, rốt cuộc phân đoạn nào xảy ra vấn đề.

Có điều, một chuyện quy một chuyện, chuyện thực lực tăng lên, có thể nhìn theo một chiều gió, cho nên chuyện cần làm trong đêm nay, vẫn phải làm đi.

Chủ đề lần này chính là quy hoạch phát triển Thịnh Lạc thành trong tương lai năm năm tới.

Người mù chủ trì hội nghị.

- A Lực.

- Có ta.

Phiền Lực sờ sờ sau não, tựa hồ cảm thấy người đầu tiên nói là mình, cho nên hơi xấu hổ.

- Trước tiên nói một chút về hạng mục do ngươi phụ trách.

- Ta là người đầu tiên nói.

Phiền Lực có chút thụ sủng nhược kinh, còn có chút cảm động.

- Hừm, trước tiên giải quyết người vô dụng nhất, kế tiếp từ từ nói chính sự.

". . ." Phiền Lực.

Cũng may Phiền Lực dễ tính, bằng không sớm cầm lấy búa bên người đánh chết người mù này rồi.

- A Lực, ngươi phụ trách công việc kiến tạo, thành trì cần gia cố rộng thêm, sông đào bảo vệ thành cần đào thêm một lần nữa, ngoài ra còn có hạng mục kiến tạo doanh trại, đều do ngươi quản hết.

- Được rồi!

Đầu óc tên Phiền Lực này, ngươi nói hắn thông minh, hắn thường thường không thông mình, ngươi muốn nói hắn ngu, có thời điểm ngươi có thể "Sợ hãi cả kinh" đối với độ ngu của hắn!

Loại người như vậy, vẫn ném lên trên công trường là đảm bảo nhất!

Rốt cuộc hắn là người ăn nhiều nhất, hắn không xuất lực ai xuất lực, cũng không thể lấy lý do chà đạp lương thực được.

Mặt khác, Phiền Lực kỳ thực rất am hiểu nghề mộc, nhưng phương hướng am hiểu kỳ thực hơi khác Tiết Tam, Tiết Tam am hiểu tạo vật lẻ tẻ, Phiền Lực am hiểu đồ vật lớn hơn, trước đây trong nội dung truyện tranh châm biếm, hắn còn có một lãnh địa tư nhân của mình, một tòa cung điện dùng xương người tạo thành.

- Cần đảm bảo chất lượng hoàn thành, hiểu chưa?

- Cần tiết kiệm sao?

- Hừm, cải tạo ngon là được, ngươi làm thêm một nhà xưởng rèn, chuyên rèn đúc binh khí.

Sắp xếp đối với Phiền Lực, không ai ý kiến, cứ như vậy vui vẻ thông qua.

Sau đó, người mù Bắc nhìn về phía Tiết Tam, nói:

- Tam nhi, ngươi tự mình huấn luyện một nhóm thám báo và thám tử, nhớ kỹ đây là thám báo và thám tử, không phải thích khách!

Thám báo và thám tử, sau này cần sử dụng rất nhiều khi đánh trận, đây cũng là sở trường của Tiết Tam.

Còn việc không muốn cố ý huấn luyện về phương diện thích khách, bởi nó cần thời gian dài và tiêu hao lớn, thứ hai chí ít hiện này, cơ hội dùng đến cũng không nhiều.

Nếu thực sự muốn dùng, trực tiếp dùng Tiết Tam đã tốt rồi.

- Đưa ta bao nhiêu người?

Tiết Tam lập tức hỏi.

Hắn không giống Phiền Lực, Phiền Lực làm những chuyện này, phát động dân phu là được, ngược lại trong tay các Ma Vương không thiếu tiền hàng, có tiền trong tay, muốn bắt tay vào làm, cũng không khó.

Tiết Tam lại rõ ràng, người của hắn, khẳng định phải lấy từ trong quân.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!