- Ngươi muốn bao nhiêu?
Tiết Tam nhấc lên bàn tay mình, nói:
- 500 người.
A Minh bên cạnh nở nụ cười “Ha ha” nói:
- Ngươi muốn cướp người sao?
- Ai cần ngươi lo!
Lúc này, người mù Bắc nhìn về phía Trịnh Phàm, ra hiệu Trịnh Phàm ra quyết định.
Các Ma Vương nghị sự, thế nào cũng phải cho Trịnh Phàm chút cảm giác tồn tại, bằng không chủ thượng cảm giác không cho hắn mặt mũi?
Có điều bên này không chỉ vì cho chủ thượng một điểm cảm giác tồn tại, mà Trịnh Phàm rốt cuộc xuất chinh lâu như vậy, trải qua không ít chiến sự bên người Lý Phú Thắng và Điền Vô Kính.
Nói không êm tai, coi như một con lợn được đãi ngộ như vậy, cũng nên hừ hừ vài câu ba mươi sáu kế rồi.
- Tam nhi, một trăm, một trăm thôi.
Trịnh Phàm mở miệng nói.
- Man binh, Tấn quân, Yến quân, Ngốc Phát tộc, thậm chí trong một ngàn Tĩnh Nam quân kia, ngươi coi trọng ai, cứ việc lấy, dù sao ta cũng tính một lượt, quân chính quy ngụy quân tôi tớ cái gì, cũng gần năm ngàn rồi, cho ngươi tùy ý chọn. Chờ sau này, chờ nội tình chúng ta dày hơn một chút, ngươi có thể mở rộng tiếp, trước tiên cứ thế đi.
- Đúng, chủ thượng anh minh.
Tiết Tam đáp lại.
Trịnh Phàm nhìn về phía người mù, ngón tay gõ gõ trên khay trà, nói:
- Tiếp tục.
Người mù gật gật đầu, nói:
- A Minh, ngươi phụ trách lại mở mấy toà xưởng nhỏ chuyên sản xuất xà phòng, nước hoa các loại, trước đây thường giao cho Lục hoàng tử, có điều hiện tại sản nghiệp của Lục hoàng tử đã bị sung lên quốc khố, ta cũng không bận tâm cái gì độc quyền mua bán, chúng ta sẽ tiếp tục làm.
A Minh mở miệng nói:
- Triều đình sẽ không trách tội?
- Trời cao Hoàng Đế xa, không nói sau khi Yến Quốc đặt xuống nửa lãnh thổ Tấn Quốc, cương vực mở rộng quá nhanh, tiền lương trả cho trú quân cũng là một gánh nặng, chúng ta bên này tự chủ kinh tế, chỉ cần Yến Hoàng bên kia không tự mình lên tiếng trách tội, coi như Hộ bộ bên kia muốn nói cái gì, có Tĩnh Nam Hầu ở đây bảo kê, không phải lo!
- Được!
A Minh đồng ý rồi.
- A Trình, ngươi phụ trách luyện binh đi.
Lương Trình gật đầu.
Trước mắt bộ đội đang thập cẩm, nguyên bản đội ngũ một ngàn người như quả bóng bay, chớp mắt biến thành năm ngàn người như thổi thành quả khí cầu, nếu không quản lý tốt, ngược lại sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Có điều, giao cho Lương Trình mà nói, vấn đề hẳn không lớn.
Trịnh Phàm vẫn cảm thấy, Lương Trình cảm giác không bằng Tĩnh Nam Hầu, nguyên nhân căn bản vẫn do không gian phát huy của hai người không giống nhau, nếu thực sự dưới trình độ ngang nhau, vẫn đúng là chưa biết ai thắng ai thua.
- Còn ta, mấy chục người Ôn gia kia, đầu tiên cho vào nha môn, làm công việc thống kê biên dân trước, sau đến dân cư Thịnh Lạc thành, cuối cùng lại đến làng xóm dã nhân bên trong Thiên Đoạn sơn mạch.
Đây là một công việc quan trọng, chẳng khác gì quản lý và đăng ký hộ khẩu cho người dân.
- Tứ Nương, phương diện tiền lương, do ngươi quản lý.
- Được.
Tứ Nương nhận công việc này.
- Chủ thượng, thuộc hạ đã an bài xong, xin chỉ thị tiếp theo.
Bảy vị Ma Vương, trừ bỏ Ma Hoàn không thích hợp làm việc bên ngoài, mỗi người đã có việc của mình.
- Được rồi, trước hết như vậy đi, có điều ta chỉ có một yêu cầu, trong sân sau này, trước tiên xây một bể tắm nước nóng.
Ta muốn tắm, muốn tắm rất lâu rồi!
- Đúng.
Người mù rất thoải mái đồng ý.
- Hừm, như thế đi, nha, đúng rồi, ta mới lên cấp Thất phẩm, ta cũng không giấu giấu diếm diếm, tại sao các ngươi không được nâng cao thực lực, ta cũng không rõ ràng.
Đây đã là một loại thái độ rất rất công bẳng rồi!
Người mù Bắc cười cợt nói:
- Chủ thượng, cái này không vội, ngài nghỉ ngơi trước, ngày sau hãy nói.
Chư vị Ma Vương còn lại, trừ bỏ Tứ Nương, đều đồng thời mở miệng nói:
- Chủ thượng nghỉ ngơi trước, ngày sau hãy nói.
- Ha, ta ngược lại rất kỳ quái, trước đây các ngươi so với ai khác đều gấp, tại sao lần này từng người từng người đều ăn chay rồi?
Người mù Bắc đáp lại:
- Chủ thượng, mọi chuyện đều cần có thời gian, từng bước từng bước đến, từng bước từng bước làm, trước đây do chúng ta quá nôn nóng rồi, bọn thuộc hạ cảm thấy, chủ thượng vẫn nghỉ ngơi trước, củng cố cảnh giới một hồi… Sắc trời không còn sớm, ngày sau chúng ta bàn tiếp đi!
…
Không phải Trịnh Phàm ngu dốt, mà thân là người trong cuộc, khả năng thật không có cách nào đầu tiên rõ ràng điểm kia.
Bởi vì ngươi thật rất khó tưởng tượng, nhiều Ma Vương như vậy, trò chuyện chính sự, tập thể đối lái xe đi trên ngươi.
Cái bánh xe này nghiền ép một lần lại một lần trên mặt ngươi, mà ngươi vẫn còn đần độn hô to: Không thể tăng tốc, cần duy trì khoảng cách an toàn.
Tứ Nương ngược lại rõ ràng đám người này đang làm gì, không thèm để ý bọn họ.
Nhưng trong lòng, ngược lại chậm rãi bắt đầu "Tự lái”.
Nếu lão nương có thể thành công, chẳng lẽ các ngươi còn có thể học lão nương ta?
Ô ha ha ha. . . Ngẫm lại đều cảm thấy bánh xe đang trượt rồi!
Trịnh Phàm đang chuẩn bị đứng dậy rời đi, lại ngồi trở xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ sọ não, nói:
- Những chuyện khác, có thể bàn lại vào ngày sau, có điều lúc trước các ngươi đàm luận, ta còn một chuyện muốn bổ sung, đây là chuyện ta vừa nghĩ tới, hơi xấu hổ, cũng biết mọi người mệt mỏi, nhưng nếu đã hàn huyên, tán gẫu thì cố gắng giải quyết xong đi. Ban đầu nên tạo ra hệ thống toàn diện, về sau đỡ phải giải quyết nhiều phiền phức không đáng có.
Đêm hôm qua, Trịnh Phàm quả thực mới nghĩ tới, cho nên lúc trước không lưu ý đến, mà hắn cảm thấy trong lòng người mù Bắc bọn họ nắm chắc, nhưng vừa nhìn người mù Bắc an bài từng việc từng việc xong xuôi, phát hiện người mù Bắc không nhắc đến một điểm kia, trong lòng Trịnh Phàm cảm thấy không đúng.
Chư vị Ma Vương đều nghiêm nghị thấy ý kiến này đúng, bao quát Tứ Nương ở bên trong, đều cúi đầu nói:
- Xin chủ thượng nói rõ.
- Hừm, ta nói đây, nói không êm tai, chính là không quản lý việc nhà không biết củi gạo quý. Ta cũng biết nuôi quân không dễ, phát triển thành trì cũng không dễ dàng. Khi ta muốn xây dựng hệ thống này, chỗ nào chỗ nào cũng cần tiền, coi như tiền hàng từ Trừ Châu thành được vận chuyện tới đây, coi như tính cả tiền hàng chúng ta lén lút lấy và công khai lấy ở kinh đô Tấn Quốc cộng lại, nhưng nói thật, tiền bạc thứ này, vĩnh viễn không có thời điểm ngại nhiều. Sau đây có một số việc, trước đây ở Hổ Đầu thành, ta từng tán gẫu qua với người mù Bắc.
Trịnh Phàm nhìn về phía người mù.
Người mù hơi nhíu mày, lập tức hiểu ra, nói:
- Dân sinh?
- Đúng vậy, dân sinh?
Trịnh Phàm ngồi dậy, trong tay nâng một cái phích nước nóng, vừa xoa xoa vừa tiếp tục nói:
- Các ngươi có thể nói ta có chút giống nhân ái, ta cũng không phủ nhận ta không nhân ái, ta không giống các ngươi, có thời điểm, dưới hoàn cảnh đặc biệt, lòng dạ ta sẽ yếu mềm một chút.
- Đây chính là chỗ chủ thượng để chúng ta tín phục kính nể!
Tiết Tam lập tức giành trước bắt đầu nịnh hót.
Thời điểm chủ thượng vừa lên cấp, nịnh nọt một tiếng, cần vang dội rộng rãi một chút.
Phiền Lực "Ha ha" cười ngây ngô, thấy Tiết Tam khởi động, theo bản năng cảm giác bản thân vào lúc này cũng nên nói gì, nói:
- Xàm!
". . ." Trịnh Phàm.
". . ." Chư vị Ma Vương.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)