Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 449: CHƠI ĐÙA

Nói cách khác, rốt cuộc có mùi Tông sư trong tiểu thuyết võ hiệp rồi!

Bên ngoài bình phong, Trịnh Phàm nhìn thấy bóng dáng của Tứ Nương, yêu kiều thướt tha, nàng hẳn thay đổi quần áo.

Trịnh Phàm cười cợt, thuận tay tóm lấy viên đá ngâm trong bồn nước tắm.

Có một số việc, rốt cuộc không thích hợp cho trẻ em dưới 18+.

Viên đá đặt trong bàn tay, ước lượng mấy lần, Trịnh Phàm nhìn một chút nghiêng góc tới ngoài cửa sổ kia.

- Thất bại nhi tử, ngươi trước tiên đi ra ngoài chơi một chút.

Nói xong, Trịnh Phàm cầm viên đá, trực tiếp ném về chỗ kẽ hở trên cửa sổ.

Ai ngờ tảng đá này lại trên không trung mạnh mẽ đổi quỹ tích thành chữ U, lại vòng trở về.

Trịnh Phàm chỉ kịp phát ra một tiếng:

Đậu má!

Sau đó, viên đá trực tiếp nện trên đầu Trịnh Phàm.

Ầm!

...

Rất thất vọng… Rất ưu thương… Cũng rất bất đắc dĩ!

Trịnh Phàm mắt tối sầm lại, lúc mở mắt ra, Trịnh Phàm phát hiện bản đang đứng trên một đường phố, ngựa xe ngựa đi như trẩy hội.

Hắn cúi đầu nhìn thấy một em bé cầm một chuỗi kẹo hồ lô trong tay, toét miệng cười … Nghịch tử!

Lần này Ma Hoàn học khôn hơn trước, hoặc lần trước gặp mặt bởi Trịnh Phàm trải qua hoàn cảnh Điền Vô Kính tự diệt cả nhà sinh ra mộng cảnh, mà lần này chính hắn tạo ra “Mộng cảnh”.

Nói chung, con đường này, hiện ra khí tức cổ đại, không phải tình cảnh hiện đại, chí ít, không để Trịnh Phàm lập tức điên.

Tiểu nam đồng đưa tay, cầm lấy tay Trịnh Phàm, kéo về phía trước, hắn muốn để Trịnh Phàm chơi cùng hắn, dạo phố cùng hắn.

Bởi tay của nó đã nắm kẹo hồ lô, cho nên vô cùng dính.

Trịnh Phàm thở dài, hắn rõ ràng, nguyên bản thứ đang chờ đợi hắn là gì.

- Nhi tử, chờ một chút!

Trịnh Phàm ngồi chồm hỗm xuống, nhìn tiểu nam đồng.

Tiểu nam đồng rất mờ mịt nhìn Trịnh Phàm, nó rất bình tĩnh, trông cũng rất đáng yêu.

Nhưng Trịnh Phàm rõ ràng nhìn thấy, tựa hồ bởi vì thái độ của Trịnh Phàm, dẫn đến trong con ngươi sáng ngời của Ma Hoàn, bắt đầu có một ánh sáng khát máu lộng lẫy đang không ngừng khuếch tán ra.

Ma Hoàn… Muốn nổi khùng rồi!

- Hí!

Trịnh Phàm lập tức đưa tay ôm lấy tiểu nam đồng.

- Ôi ôi ôi, chúng ta đến cưỡi ngựa ngựa, cưỡi ngựa ngựa, đến!

May mắn, nguy cơ, vào lúc này đã được trừ khử.

Nam đồng lần nữa nở nụ cười, đặc biệt sau khi ngồi trên vai Trịnh Phàm, càng không ngừng vui vẻ, vung vẩy bàn tay nhỏ bé.

Có câu nói hay: Ngươi muốn cái gì, ngươi cũng phải đồng thời trả giá gì đó.

Người ta đến cái tuổi của Trịnh Phàm, coi như trên có già dưới có trẻ, trở thành một cái trụ cột, chống đỡ gia đình.

Cho phía dưới ăn, phụng dưỡng phía trên, nơm nớp lo sợ sinh sống.

Trịnh Phàm không giống, khi gặp phải chuyện, thất bại nhi tử lên trước, thất bại nhi tử không được, vậy thì cha… Xong!

Sa Thác Khuyết Thạch nằm chỗ ấy, ngược lại yên tĩnh, nhưng Trịnh Phàm cũng không dám không hiếu kính vào ngày lễ ngày Tết, thường thường cũng phải mất chút công phu chạy đến chỗ hắn, cùng hắn uống chút rượu nói chuyện phiếm.

Cho tới thất bại nhi tử bên này…

Ngày thường ngược lại cũng xem như an ổn, nhưng ngươi mới vừa thăng cấp, đã muốn đi ngủ với nữ nhân, quên hắn sạch sành sanh, nha không, nói nó như viên đá thật, ném ra ngoài cửa sổ!

Không được... Nhi tử không đáp ứng!

Con ruột con ruột, không phải để ngươi lấy lý do đại nghĩa diệt thân cố ý tránh, đó chính là lý do ngoài miệng… Quá dối trá!

Mọi chuyện đầu tiên không thể cho hắn chỗ tốt đầu tiên, vậy còn gọi cái gì là con ruột!

Huống chi, thất bại nhi tử từng bán mạng cứu ngươi bao nhiêu lần!

Nghĩ thông suốt những thứ này, Trịnh Phàm cũng lặng lẽ, nhận mệnh rồi.

Mỹ nhân giường ấm, đêm nay không hưởng thụ được, chỉ có thể trước tiên cùng nhi tử, trong mộng hưởng thụ một chút tình cảm cha con.

Đi đi đi… Mặt nạ, mua một cái!

Xiếc ảo thuật, nhìn một chút!

Thấy tiệm bán rán, nếm thử một chút!

Đời trước Trịnh Phàm không kết hôn, tự nhiên chưa từng nuôi hài tử, đời này ngược lại trực tiếp lên xe, mừng được quý tử.

Hắc, đừng nói, ban đầu còn có chút hững hờ, nhưng chậm rãi, tự nhiên có cảm giác thân tình hòa vào trong đó.

Rốt cuộc, trên quan hệ có thiên ti vạn lũ gút mắc, hổ thẹn, có cảm động, có thứ không muốn, tuy rằng không có quan hệ huyết mạch ràng buộc, nhưng trên linh hồn cấu kết càng mật thiết.

Một con đường, tựa hồ mãi mãi đi không hết, luôn có trò chơi mới mở, luôn có đồ ăn mê người.

Trịnh Phàm cũng không cảm thấy mệt, tiểu gia hỏa trên bờ vai cũng không cảm thấy mệt!

Thập Thế Oán Anh, hắn rất hưởng thụ thời khắc này, hưởng thụ trong giấc mộng này.

Cũng không biết đi dạo bao lâu, chơi đùa bao lâu!

Mơ mộng mà, có thời điểm chính là như vậy, ngắn ngủi như thời gian qua nhanh, dài lâu đến mức không biết năm tháng!

Lặng yên không một tiếng động, tiếng huyên nào bên tai dần dần yên tĩnh lại, Trịnh Phàm lại ngẩng đầu về phía trước, phát hiện mình đi tới bên một dòng sông nhỏ, hoa rụng rực rỡ trên bờ sông, khí tượng phù hợp với một ngày chiều xuân.

Ngồi xuống, Trịnh Phàm không kìm lòng được nằm xuống, thời tiết Bắc địa lạnh lẽ, hắn thật nhớ nhung mùa xuân rồi!

Tiểu nam đồng cười ha hả, đi ra ngoài, bắt đầu bắt châu chấu, bắt đầu đuổi hồ điệp, bắt đầu tự mình vui vẻ chạy, bắt đầu hát một ít làn điệu ca dao.

Trịnh Phàm nghiêng thân thể, như tư thế Phật Di Lặc nằm, ánh mắt vẫn rơi trên người tiểu nam đồng.

Đột nhiên, trong đầu Trịnh Phàm tưởng tượng ra Ma Hoàn thực sự là hài tử trong hiện thực, nó có thể đi nhà trẻ, có thể đeo bọc sách đi học, có thể từng ngày trưởng thành. . .

Theo những hình ảnh này lại đây, không phải ấm áp, mà là một loại nghẹt thở.

Có vài thứ, Trịnh Phàm vẫn lảng tránh, cố ý không nghĩ theo hướng suy nghĩ kia.

Tuy rằng vẫn từng lời từng lời kêu "Nhi tử" "Nhi tử", tuy rằng thường nói tác phẩm là “Đứa con tinh thần” của tác giả…

Nhưng nói thẳng ra, lúc nhào nặn, xây dựng nhân vật Ma Hoàn này, Trịnh Phàm đem tất cả nguyên tố kiềm chế, âm u, vặn vẹo, phối hợp với họa phong cuồng loạn, muốn hiện ra bầu không khí cô độc tuyệt vọng, lấy phương thức này đáp lại độc giả yêu thích tranh châm biếm.

Đúng khi đối xử với con trai, nghĩ đi nghĩ lại, Trịnh Phàm bỗng nhiên ngây người rồi.

Quay đầu lại, hắn chợt phát hiện tiểu nam đồng đứng ở bên người, bởi vì hắn nằm nghiêng, cho nên đối phương từ trên cao xuống nhìn.

Hai cha con đưa mắt nhìn nhau, sau đó hai người đều nở nụ cười.

- Chơi đùa mệt chưa?

Trịnh Phàm hỏi.

Tiểu nam đồng lắc lắc đầu.

- Vậy lại chơi đùa thêm một chút?

Tiểu nam đồng lại lắc đầu.

Đột nhiên, tất cả bốn phía bắt đầu tối trở lại, Trịnh Phàm phát hiện bản thân lại trở về thực tại.

Ánh đèn chập chờn, hiện ra một chủng loại giống như căn phòng trong phim ma.

Phản ứng đầu tiên tiên của Trịnh Phàm là Ma Hoàn chơi đùa xong rồi, thả mình trở về, nhưng hắn nhìn ngắm bốn phía, lại phát hiện không có bóng dáng của Tứ Nương, lúc này Trịnh Phàm hiểu ra.

Chính hắn vẫn còn trong mộng.

Trịnh Phàm bắt đầu tìm kiếm trong phòng, đi vào phòng trong, nhìn thấy trên giường, có tiểu nam đồng đang ngồi.

Trên người tiểu nam đồng mặc một bộ yếm đỏ, trên mi tâm có một nốt ruồi son, nhìn thấy Trịnh Phàm đi vào, hắn chủ động mở hai tay ra.

Trịnh Phàm đi tới, đưa tay ôm lấy hắn, sau đó đặt trong chăn, đắp chăn lên.

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!