Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 450: ĐẦU TIÊN

Do dự một chút, đây là mộng, đi ra cửa vẫn là mộng, Trịnh Phàm thẳng thắn cũng tiến vào trong chăn.

Hai cha con dựa vào nhau, nằm ở trên giường.

Nhiệt độ trong chăn rất hơi nóng, Trịnh Phàm cũng không ngu ngơ hỏi nhi tử có phải ngươi bị sốt nhẹ rồi không?

Mà tiếp tục giả vờ giả vịt kẹp chăn cho tiểu nam đồng.

Hai mắt tiểu nam đồng, trừng hai mắt nhìn về phía Trịnh Phàm, đưa tay kéo tóc Trịnh Phàm.

- Muốn nghe chuyện cổ tích?

Tiểu nam đồng hưng phấn gật gù.

- Tốt, cha kể cho ngươi một chuyện: Ngày xửa ngày xưa, trên núi có tòa miếu, trong miếu có lão hòa thượng còn có một tiểu hòa thượng, có một ngày, lão hòa thượng nói với tiểu hòa thượng, ta kể chuyện cổ tích cho ngươi, từ trước…

Bên ngoài chăn, bắt đầu kết sương rồi!

Trịnh Phàm cúi đầu, nhìn tiểu nam đồng, tiểu nam đồng biểu hiện xem ra nghe chuyện cổ tích này vô cùng mê say, nhưng thời khắc này, phảng phất có một cái miệng rộng khủng bố, sắp cắn xé xuống, muôn cắn nuốt tất cả.

Trịnh Phàm run lập cập, nói:

- Trước kia có người, cha hắn là tài xe lái xe vận tải, tính khí không tốt, mẹ hắn đây, lúc hắn còn nhỏ, đã rời khỏi nhà. Không phải chết rồi mà rời đi, ông nội bà nội hắn vẫn nói với hắn là mẹ hắn xấu, nói mẹ hắn chạy theo người khác, ham muốn tiền bạc của người ta. Kỳ thực, trong lòng hắn biết, cha hắn từng ở chung với hắn, xác thực không tốt lắm. Sau đó, lúc hắn còn chưa trưởng thành, cha hắn cũng đi rồi, lần này người chết rồi!

Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục kể:

- Nói thật, người này từ nhỏ đến lớn, cũng không bởi nhận nỗ khổ này, cũng không cảm thấy người khác có mẹ mà mình không có mẹ mà thấy khổ sở, ngược lại vẫn sinh sống bình thường, đến trường tan học, tuy trong nhà không tính có điều kiện tốt, nhưng không phải lo chuyện cơm áo.

Trịnh Phàm hồi tưởng lại, nói tiếp:

- Từ nhỏ hắn thích vẽ truyện tranh châm biếm, sau khi lên đại học, hắn tham do vào hội vẽ tranh châm biếm, sau đó từ từ phát triển…

Nói tới chỗ này, Trịnh Phàm lại cúi đầu liếc mắt nhìn tiểu nam đồng, phát hiện tiểu nam đồng cũng rất bình tĩnh nhìn Trịnh Phàm.

- Tẻ nhạt sao?

Trịnh Phàm hỏi.

Tiểu nam đồng lườm Trịnh Phàm một cái.

Tiếp theo, hắn trở mình, quay lưng về phía Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đưa tay, đặt trên đầu tiểu nam đồng, nói:

- Lần sau muốn chơi, sớm thông báo ta một tiếng, ta với ngươi trong mơ, ngươi muốn chơi thế nào cũng được, muốn chơi ấm áp thì chơi kiểu ấm áp, muốn chơi kiểu máu tanh thì chơi kiểu máu tanh, có được hay không?

- Gào!

Tiếng rít gào từ bốn phương tám hướng vọt tới, Trịnh Phàm vẫn bình tĩnh nằm ở trên giường.

Tiểu nam đồng bỗng nhiên đứng lên, mặt của hắn bắt đầu chuyển đổi cảm xúc, bắt đầu cấp tốc biến hóa các loại biểu tình.

Có ngại ngùng, có tính trẻ con, có vui vẻ, có âm trầm, có hung ác, có tàn nhẫn, như đèn chiếu không ngừng thay đổi tấm phim, không ngừng chuyển hóa.

- Muốn ta… Bảo ngừng?

Tiểu nam đồng gật gật đầu, biểu tình tiếp tục biến hóa.

- Làm thế nào?

Tiểu nam đồng không đáp lại, tiếp tục biến hóa biểu tình.

- Được rồi, một, hai, ba, dừng lại!

Biểu tình đọng lại, ngừng tại lại bằng một tấm "Tàn nhẫn" trên nét mặt.

Trịnh Phàm thở dài, nói:

- Ta đã nói rồi!

Hàm răng tiểu nam đồng bắt đầu va chạm, đầu lưỡi bắt đầu liếm môi, giống như chuẩn bị muốn ăn cái gì đó.

Trịnh Phàm nở nụ cười “Ha ha”, nói:

- Hận không thể ăn thịt ta?

Tiểu nam đồng gật gù.

- Ngươi ăn cái gì, ngược lại đây chỉ là giấc mơ.

Trịnh Phàm nhìn rất thoáng, cho đây chỉ là một cơn ác mộng thôi.

Tiểu nam đồng xoay người, đi mấy bước xuống cuối giường, đứng lại, lại chếch xoay người, mặt hướng Trịnh Phàm.

Lúc này, mắt của Trịnh Phàm trừng lớn, muốn giãy dụa lại phát hiện thân thể lập tức bị ràng buộc, như bị quỷ áp giường, bị bóng đè.

- Đừng, đừng, không thể cắn chỗ đó!

Tiểu nam đồng bỗng nhiên ngồi xổm.

- A a a a! ! ! ! ! ! !

Trịnh Phàm kêu lớn lên.

Nhưng sau khi kêu xong, Trịnh Phàm lại ngẩng cổ lên, cố gắng nhìn xuống phía dưới, phát hiện tiểu nam đồng chỉ ngồi xổm ở nơi đó, hắn vặn mặt, nhìn về phía Trịnh Phàm, trên mặt lộ ra nụ cười nghịch ngợm, lúc trước khuôn mặt “Tàn nhẫn”, đã biến mất không còn tăm hơi.

- Ha ha ha a. . .

Tiếng cười lanh lảnh của tiểu nam đồng tuyền đến.

- A. . . A. . . Ha ha ha. . .

Trịnh Phàm cũng nở nụ cười… Mẹ nó… Trong nụ cười có nước mắt!

...

Trong thính đường, chư vị Ma Vương đều không đi, bọn họ còn có một chút chuyện cụ thể vẫn chưa thương lượng xong.

Tiết Tam bỗng nhiên bỏ qua đề tài đang nói, nói với người mù Bắc:

- Người mù, ngươi quét thử xem, xem bọn họ tiến hành chưa?

- Ồ? Ngươi bảo ta đi dò xét cái kia?

- Ngược lại chủ thượng không biết, Tứ Nương cũng không nhất định có thể cảm ứng được.

Người mù nghiêm mặt nói:

- Nhưng Ma Hoàn có thể cảm ứng được tinh thần lực của ta, sau đó, ta chết chắc!

Thời điểm đều tranh nhau liếm liếm, ngươi đúng là không biết tiến bộ rồi.

Vạn nhất chủ thượng xuất hiện khúc mắt, nhưng người khác đều xẹt xẹt khôi phục, nhưng thực lực ngươi vẫn bất động tại chỗ.

Chuyện này đối với mỗi Ma Vương, quả thực là một loại cực hình.

Lương Trình rất bình tĩnh nói:

- Gấp cái gì, phải tin tưởng Tứ Nương, ngày mai, có thể có kết quả rồi.

Tiết Tam gật gù, lại nói:

- Nhớ lần trước, người đầu tiên lên cấp chính là nàng.

Lương Trình nghe vậy, mở miệng nói:

- Phải tin tưởng Tứ Nương, lần này Tứ Nương rõ ràng có chuẩn bị mà đến, hẳn sẽ không sau Ma Hoàn đi.

Vù!

Vứt dứt lời, một đạo khí tức mạnh mẽ thuộc về Ma Hoàn bỗng nhiên bắn ra!

Trong khoảnh khắc, lại cấp tốc tiêu tán thành vô hình.

Tiết Tam lập tức nhảy lên đến, mãnh mẽ nện đầu gối vào người Lương Trình, hô:

- Ngươi mau nói: Ta mãi mãi không cao lên đi!

...

Trịnh Phàm vẫn ngủ thẳng tới buổi chiều mới thức tỉnh.

Hắn đẩy cửa đi ra, sắc mặt trắng bệch, chảy mồ hôi, bước chân bất ổn, rõ ràng đây chính là một vị Thất phẩm Võ phu, lại phảng phất trong một đêm bị đào hết sức lực.

Tứ Nương phía sau có chút ai oán, bởi thân thể này, không phải do nàng đào.

Một đêm trường mộng, tiêu hao tinh lực, xác thực quá mức to lớn, sau khi rửa mặt, tùy tiện ăn chút gì, Trịnh Phàm nằm ở trên ghế dựa, bắt đầu tắm nắng.

Ngủ lại ngủ không được, mệt lại thực sự mệt đến lợi hại, cái cảm giác này, kỳ thực khó chịu, dày vò nhất.

Đây là lần đầu tiên, Trịnh Phàm trải nghiệm làm cha gian khổ như vậy.

Nuôi trẻ không dễ, thời điểm Trịnh Phàm ngủ gật chợp mắt, một đứa bé tới nhích lại gần.

Lang tể tử kỳ thực có tên tuổi, tên Man tộc quá khó đọc, cho nên được đặt tên là Trịnh Man.

Đi tới thế giới này, tự nhiên không thể tránh khỏi bị thế giới này ảnh hưởng, bảy đại Tổng binh dưới trướng Trấn Bắc Hầu phủ đều có họ "Lý", Trịnh Phàm bên này cũng từng bày ra họ “Trịnh”.

Kỳ thực, ban đầu cách dùng dòng họ sớm hơn cả dùng cờ xí phân chia dân tộc, cương vực, khái niệm người cùng họ tức người cùng một nhà cũng bắt đầu từ lâu.

Mà Trịnh Phàm bên này còn có một đặc điểm, đó chính là những quyền thần có dã tâm, từ lúc bắt đầu vẫn nơm nớp lo sợ cẩn thận chặt chẽ thậm chí không dám nhìn cao, Trịnh Phàm đã sớm làm ra quy hoạch cho họ.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!