Loại quy hoạch này, hiện tại xem ra không có tác dụng gì, thậm chí trong tương lai, khả năng cũng không có tác dụng gì, nhưng rất thích hợp đề phòng trước, hơn nữa là đề phòng có chủ đích.
Ví dụ như Lang tể tử này, sớm được người mù Bắc nói, sau này hắn muốn trở thành Đại Hãn mới của Man tộc, thay thế Vương đình Man tộc, phụng mệnh Ma Vương, trấn thủ hoang mạc!
Mặc dù biết đây là thổi kẹo cao su, nhưng mỗi lần lang tể tử nghe được “Dự ngôn” này, trong lòng vẫn rất hài lòng.
- Làm sao rồi?
Trịnh Phàm uể oải hỏi.
- Chủ thượng, ta, ta muốn tòng quân.
- Tòng quân?
- Đúng vậy, chủ thượng!
- Cầm được đao chưa?
- Có thể!
- Nhưng ngươi vẫn quá nhỏ!
Nếu thêm mấy năm nữa, cho dù làm tiểu binh, kỳ thực cũng đủ, nhưng hiện tại tuổi tác của lang tể tử quá nhỏ.
Trịnh Phàm ghi nhờ tình cũ, lúc trước nhóm Man binh đầu tiên, bây giờ đã không còn bao nhiêu, tiểu tử này, kỳ thực nhớ nhung nhánh Hình Đồ bộ lạc cuối cùng kia.
- Chủ thượng, ta có thể đi theo Tam gia luyện tập.
Cái đầu Tiết Tam không cao, bản lĩnh lại rất cao, lang tể tử muốn đi theo Tiết Tam học tập.
Trịnh Phàm vung vung tay, nói:
- Không được.
- Chủ thượng, ta…
- Tam chỉ đào tạo chính là thích khách và thám báo, đều là nhân vật cần lẩn trốn trong bóng tối, sau này ngươi muốn trở thành Đại Hãn lãnh đạo Man tộc, ngươi luyện tập chỗ Tam nhi, dễ dàng khiến cách cục của ngươi thu nhỏ!
- Chủ thượng, thế nhưng ta, ta nghĩ. . .
- Lớp học sắp mở, ngươi đi đọc sách đi.
- Ta không muốn đọc sách, đọc sách vô dụng, người Yến đọc sách không giỏi bằng Càn nhân đọc sách, nhưng người Yến có thể treo Man tộc chúng ta lên đánh, cũng có thể treo Càn nhân lên đánh!
Đây là một ví dụ có sẵn, Càn nhân văn giáo, đệ nhất đương đại, nhưng trăm năm qua, vẫn là một quả hồng nhũn bị người ta tùy ý nhào nặn.
Sáu vạn Trấn Bắc quân trực tiếp đánh thẳng tới dưới đô thành Thượng Kinh, tuy nói nơi này có Tĩnh Nam Hầu mê hoặc, nhưng làm sao, quần sịp Càn nhân vẫn bị kéo xuống đấy thôi!
- Dã man, chỉ có thể hoành hành nhất thời, văn hóa, lại có thể kéo dài nhiều đời, hiện tại ngươi có cơ hội, nếu đọc nhiều sách, người Yến không có văn hóa như Càn nhân, nhưng thế gia môn phiệt người Yến, làm sao không có văn hóa thật?
Trịnh Phàm nhìn lang tể tử, nói:
- Khiêm tốn một chút, học nhiều một chút, đừng để lúc lớn tuổi lại hối hận lúc trước không học tập thật tốt!
Người trẻ ngông cuồng vô tri, đợi khi đến tuổi trung niên, sau khi thấy được xã hội tàn khốc, mới hối hận khi còn bé không học tập thật tốt, đây là chuyện chỗ nào cũng có, thời nào cũng có.
Lang tể tử hơi bất mãn, nhưng lại không dám nghịch ý của Trịnh Phàm, chỉ được cúi đầu:
- Vâng, chủ thượng.
- Đi xuống đi, trước cố gắng học tập sau này có thể sử dụng!
Lang tể tử xuống, lúc trước A Minh dựa vào nơi đó không vào, lúc này mỉm cười đi tới, nói:
- Chủ thượng, ngươi cảm thấy lúc ngươi và lang tể tử nói chuyện, trong đầu nghĩ đến cái gì sao?
Trịnh Phàm nhìn A Minh, nói thẳng:
- Lý Thành Lương và vị nghĩa tử của hắn.
- Chủ thượng không hổ là tác giả, tài trí nhanh nhẹn.
- Cố ý đến nịnh hót?
Trịnh Phàm hỏi.
- Không phải.
- Ta đã nói rồi, trình độ của ngươi vẫn chưa đủ.
- Chủ thượng không cần có lo lắng quá, sau đó nếu lang tể tử thật sự theo “Dự ngôn” của chúng ta trường thành, không biết tạo ra ảnh hưởng thế nào đối với thế giới này?
- Không tự trách mình vô dụng, mà sợ kẻ địch học tập, thật không có tiền đồ.
Trịnh Phàm đưa tay xoa xoa mi tâm của chính mình, nói tiếp:
- Các ngươi không nên để ý cái này mới đúng.
- Ta thay chủ thượng ngài quan tâm trước.
- Loại nuôi nấng này, vẫn là chuyên vô cùng thú vị, có điều ta cảm thấy mình là một con chim cút, lo lắng chuyện xa như vậy, càng thú vị, nói đi đến đây có chuyện gì?
A Minh cười hì hì nói:
- Chỉ đi ngang qua, đến nhìn nhìn một chút.
- Ngươi nhàn rỗi không có việc gì sao?
- Chờ xem, chủ thượng, đây không phải ngày đầu tiên ta đi ngang qua, ngài muốn nghỉ ngơi, tốt nhất nên nằm trong phòng.
- Ngươi nói hay thật!
. . .
Yến kinh.
Bên trong Ngự Thư phòng của Hoàng cung.
Ngày này hàng năm, đều tổ chức yến hội của Hoàng gia, cài này vẻn vẹn thuộc về Hoàng gia, mà không phải dân gian.
Mà ngày này sẽ không trắng trợn chúc mừng, chỉ chú ý mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm.
Phong tục này bắt nguồn từ mấy trăm năm trước, hàng năm vào lúc này, băng tuyết bắt đầu tan rã, mang ý nghĩa một vòng chiến sự mới với Man tộc sắp sửa mở ra, sau khi song phương trải qua ngủ đông, lại sắp bắt đầu chiến nhau.
Sau khi bộ tộc Cơ thị liên hoan, thành niên nam tính hơn nửa được điều chuyển đến tiền tuyến.
Có điều qua trăm năm này, từ từ thái bình, ngược lại từ từ diễn biến thành ngày này Hoàng thất tùy tiện ăn một bữa, bởi nguyên nhân lịch sử của nó, cho nên sẽ không chúc mừng quá phô trương.
Cơ Nhuận Hào ngồi thủ tọa, Nhị hoàng tử Cơ Nhuận Hào ngồi phụ trên thủ tọa, tiếp theo chính là Tứ hoàng tử Cơ Thành Phong, Ngũ hoàng tử Cơ Thành Mân, Lục hoàng tử Cơ Thành Quyết, còn Thất hoàng tử Cơ Thành Tố cũng thoát ly vú em, một người quy củ ngồi phía sau các ca ca, yên tĩnh ăn cơm.
Chỉ thiếu hụt một vị Đại hoàng tử, đang thủ biên tại Bắc Phong quận.
Ngoài ra còn một Tam hoàng tử Cơ Thành Việt, đang bị giam cầm giữa đình hồ.
Ngũ hoàng tử Cơ Thành Mân kết thúc thời gian bị trừng phạt, đã đi ra rồi.
Thiên gia vô tình, rơi vào người phụ thân Cơ Nhuận Hào này, cũng đừng đòi hỏi chuyện phụ tử thân mật.
Từ Nhị hoàng tử đến Thất hoàng tử, chư vị hoàng tử đều nơm nớp lo sợ ăn cơm.
Món ăn đều được định lượng, tuyệt đối không cho phép bỏ lại, thậm chí đáy bát cũng phải cạo cho sạch sẽ.
Cơ Nhuận Hào đã ăn xong, đang dùng bánh màn thầu vét đáy bát, vừa tiếp tục đưa vào trong miệng nhai vừa yên lặng nhìn các con của mình.
Ánh mắt của Hoàng Đế, giống như áp lực tinh thần, để phần lớn hoàng tử ăn cơm đều cảm thấy không thở nổi, ngược lại có một tên ngoại lệ, ăn phần của mình xong, còn đi giúp Tiểu Thất chia sẻ một phần.
- Thành Quyết, ngươi rất đói?
Ánh mắt của Yến Hoàng rơi trên người Tiểu lục tử.
Lục hoàng tử cười gật đầu, nói:
- Phụ hoàng, trong bụng nhi thần đang rất cần mỡ đây.
Phủ đệ hoàng tử đều cung cấp đồ ăn, nhưng không tính phong phú, mà bên trong mỗi tòa phủ đệ của hoàng tử lại nuôi không ít nhân viên “Biên chế”, việc này khiến cho cuộc sống của mọi người, lập tức trở nên hơi căng thẳng.
- Do Trẫm không đúng, làm Hoàng nhi đói bụng rồi.
- Thật ra không phải đói bụng, từng bữa cũng có thể ăn no, đặt tại gia đình bình thường, tự nhiên có phúc khí không bình thường, cho nên tình cờ có thể ăn tiệc, tự nhiên phải tranh thủ rồi.
- Ngụy Trung Hà.
- Có nô tài.
- Sau này, cho phủ đệ Lục hoàng tử thêm một bàn tiệc.
- Nô tài tuân chỉ.
Lục hoàng tử lập tức đứng dậy rời bàn quỳ xuống.
- Tạ phụ hoàng.
Yến Hoàng vung vung tay, nói:
- Được rồi, ăn không nổi đừng cố, cứng rắn chống đỡ xuống, chỉ lãng phí lương thực.
- Nhi thần tuân chỉ.
- Nhi thần tuân chỉ.
- Nhi thần tuân chỉ.
Chư vị hoàng tử đồng loạt đứng dậy khấu tạ.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)