Lượng cơm canh vẫn thế, vẫn tuân theo quy củ cho tới nay, thời gian rất lâu tới nay, bao nhiêu lượng bao nhiêu món ăn vẫn thế, quy củ vẫn không đổi, nhưng con người thường thường sẽ thay đổi.
Năm đó người nhà họ Cơ, võ dũng thiện chiến, lượng cơm ăn tự nhiên rất lớn, trước mắt trừ bỏ Đại hoàng tử có thể ăn nhiều cơm và Lục hoàng tử thiếu mỡ có thể ăn bên ngoài, các hoàng tử còn lại, ngược lại không phải bàn rồi.
- Thành Lãng lưu lại, những người còn lại đều xuống đi.
- Nhi thần lĩnh mệnh.
- Nhi thần lĩnh mệnh.
- Nhi thần lĩnh mệnh.
Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử và Thất hoàng tử đều xuống, chỉ có Nhị hoàng tử Cơ Thành Lãng lưu lại, nhưng mà, còn có một người không biết điều cũng lưu lại.
Đó chính là Lục hoàng tử, hắn lại móc ra một cái túi áo trong lòng, bắt đầu cất thức ăn của chư vị huynh đệ còn lại vào.
Yến Hoàng thấy thế, mắt hơi híp lại, đem đôi đũa trong tay trực tiếp đập tới, Lục hoàng tử trực tiếp né tránh.
- Giả bộ đáng thương cho ai xem!
Thân thể Lục hoàng tử run lên, xoay người, nhìn về phía Yến Hoàng, nói:
- Đồ ăn ngon, phụ hoàng, bỏ đi thật lãng phí, ngược lại có thể ban thưởng cho hạ nhân, trong phủ nhi thần còn mấy miệng ăn, tự nhiên cầm về cho họ.
- Chẳng lẽ ngươi không có bổng lộc?
- Không phải, trong nhà nhi thần có nhiều tiểu thiếp, nhiều người cần ăn cơm, dạo này thiếu ăn, nhi tử đã cho các nàng canh cửa ở nhà rồi!
Yến Hoàng đưa tay, gõ gõ nhẹ nhàng trên bàn.
Ngụy Trung Hà lập tức khom người.
- Có nô tài.
- Phạt một đám tiểu thiếp của Lục hoàng tử vào quan nô, hắn không nuôi nổi, triều đình giúp hắn nuôi.
- Nô tài. . . Nô tài tuân chỉ.
Thân thể cả người Lục hoàng tử lung lay một hồi, cuối cùng vẫn quỳ xuống nói:
- Nhi thần, tạ chủ long ân.
...
Lục hoàng tử cõng một cái túi áo, thất thần chán nản rời khỏi Hoàng cung, hồn vía để trên mây, may có Trương công công nâng đỡ, dừng lại ở bên ngoài xe ngựa.
- Gia, gia?
Thời điểm Trương công công chờ đợi ngoài cửa cung, đã nhìn thấy thái giám truyền chỉ ra ngoài, tất nhiên rõ ràng xảy ra chuyện gì.
- Gia, cần nhịn, cần nhịn.
Lục hoàng tử mở ra tay.
- Há, tốt.
Trương công công lập tức cầm khăn lông nóng đưa lên.
Lục hoàng tử xoa xoa mặt, thả khăn xuống, thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhìn Trương công công, nói:
- Lão già, thân thể gặp sự cố rồi!
...
Thịnh Lạc thành.
Trên giường trong phòng ngủ.
Tứ Nương chủ động đem miệng tiến đến trước mặt Trịnh Phàm, Trịnh Phàm theo bản năng dời mặt đi, né một hồi về phía sau.
Tứ Nương phong tình vạn chủng liếc mắt Trịnh Phàm một cái, nói:
- Chủ thượng, ngươi còn ghét bỏ chính ngươi.
- Ha ha, ha ha ha, ha ha ha…
Lúc này Trịnh thành thủ chỉ có thể cười khúc khích.
- Chủ thượng lại nghỉ ngơi một lúc, nô gia đi rửa mặt.
Nói hết, Tứ Nương xuống giường, sau khi rửa mặt, thay quần áo xong, đi tới cửa, đẩy cửa ra.
Không khí sáng sớm tươi mát lập tức vọt tới, khiến người ta chợt cảm thấy tinh thần thoải mái.
Tứ Nương chống ra hai tay, từng sợi tơ từ trên người nàng vọt ra ngoài, tự động bện thành từng con từng đầu hồ điệp, uyển chuyển nhảy múa.
Phía trước dưới mái hiên, có một con “Dơi” đang treo ngược.
Tiết Tam đưa tay chỉ con mắt của mình, hô:
- Tứ Nương, ngươi từ trong mắt ta nhìn thấy cái gì?
Tứ Nương không thèm nói.
Tiết Tam tự ho tự đáp:
- Đố kị, nồng đậm đố kị!
Hồ điệp bắt đầu tiêu tan, hóa thành châm tuyến, lại thu vào trong ống tay áo của Tứ Nương, khí chất trên người Tứ Nương cũng phát sinh biến hóa không nhỏ, bắt đầu trở nên xuất trần.
- Sáng sớm, kêu to cái gì?
Tiết Tam từ trên mái hiên nhảy xuống, ba chân vững vàng rơi xuống đất, nói:
- Gọi chủ thượng, bên kia vào cuộc, đến chuẩn bị thu võng, hiện tại chủ thượng có thể rời giường không?
- Tại sao không thể rời?
Trịnh Phàm từ trong nhà đi ra.
- Ồ, chào buổi sáng chủ thượng.
Tiết Tam vung ống tay áo cúi chào.
- Vào cuộc? Tin tức trong ngọn núi.
- Bẩm chủ thượng, đến chót kỳ hạn, ba làng xóm dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch phụ thuộc vào chúng ta, không ai hạ sơn.
Trịnh Phàm gật gù nói:
- Đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
- Đã xong, chỉ còn chờ mỗi ngài.
- Được, đợi ta khoác áo giáp.
Lúc này Tứ Nương đã cầm giáp trụ tới, bắt đầu giúp Trịnh Phàm mặc.
Lúc trước bọn hắn đã dạo nhạc đối với làng xóm dã nhân bên trong một đoạn thuộc Thiên Đoạn sơn mạch này, yêu cầu bọn họ tiến cống, xuất binh, đưa con tin thậm chí còn phái Hùng Liệt đi thuyết khách, nhưng đã đến kỳ hạn, ba làng xóm dã nhân kia lại không phản ứng gì.
- Hùng Liệt trở về chưa?
Trịnh Phàm hỏi.
- Trở về rồi, tối hôm qua trở về, nói mình kém chút bị chụp ở trong làng, không trốn ra được.
- Còn nói gì nữa?
- Còn nói đám dã nhân này không biết Thiên uy của Đại Yến, làm Vương sư tức giận, cho nên hắn chuẩn bị làm người dẫn đường, mang chúng ta vào núi chinh phạt bọn họ, cho bọn họ một bài học.
Trịnh Phàm gật gù, nói:
- Hùng Liệt, có thể tin sao?
Tiết Tam gật gù, nói:
- Tất nhiên không thể tin, ta theo nhân mã của hắn đồng thời vào núi, con hàng này tiến vào làng xóm kia như về nhà, chính hắn và các thủ lĩnh dã nhân còn ngọt ngào bên nhau, lúc đi ra cũng do những thủ lĩnh kia tự mình đưa hắn về, hắn đến một vị trí ngoài thành, tự mình bôi bùn lên mặt, làm bộ mình khổ cực trốn ra được.
- Ngươi cực khổ rồi.
- Chủ thượng, nhìn ngài nói, đơn giản vào núi ngủ một giấc thôi, không tính gì.
- Ngốc Phát bộ tộc bên kia làm sao?
Tiết Tam trả lời:
- Ngốc Phát bộ tộc bên kia vẫn tính an ổn, chủ thượng, Ngốc Phát bộ tộc rốt cuộc không giống dã nhân trong núi, dã nhân muốn quyền tự chủ, thậm chí còn sau đó muốn cần toàn bộ lợi nhuận khi mua bán hàng hóa, Hùng Liệt cái tên này muốn hỗ trợ dã nhân trong núi, từ đó muốn ổn định địa vị của mình. Xét đến cùng, gốc rễ của bọn họ vẫn trong núi, Ngốc Phát bộ tộc lại ở trong Thịnh Lạc thành hoặc ngoại ô Thịnh Lạc thành.
Trịnh Phàm hỏi:
- Lương Trình chỗ ấy chuẩn bị kỹ càng chưa?
- Đại quân đã sắp xếp, bữa sáng vừa rồi còn mới phân lương khô đây.
- Được.
Chỗ tốt của thủ hạ có năng lực thể hiện ngay đây, mình như chưởng quỹ buông tay không làm gì, nhưng đám thủ hạ phía dưới lại giúp ngươi đào xong hố, sau khi chờ con mồi mắc câu, đầu tiên gọi ngươi đến xem, phảng phất con mồi này do ngươi tự mình bắt.
Quả thực so với diễn kịch lúc gọi 1234567 còn dễ dàng hơn.
- Chủ thượng, ta và ngươi cùng đi chứ?
Tứ Nương nói.
- Không cần.
Trịnh Phàm cười cợt, nắm tay Tứ Nương một thoáng, nói:
- Làm thế nào cũng phải cho bọn họ một cơ hội nhỏ nhoi.
Tiết Tam lập tức phụ họa nói:
- Không phải sao Tứ Nương, ngươi chính là hán tử no không biết bụng hán tử đói. Chính ngươi ăn xong bụng trò vo, bọn ta mấy người vẫn còn đói bụng đây.
- Ta thấy ngươi, ngừa đòn rồi!
Tứ Nương trừng Tiết Tam một mắt.
Tiết Tam cũng hơi sợ, sau khi nhảy ba bước, khoát tay nói:
- Đừng, đừng, đừng, vào lúc này ngươi lợi hại hơn ta, nhưng bắt nạt ta không tính có bản lĩnh.
Tiết Tam rõ ràng, lúc này mình không phải đối thủ của Tứ Nương.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)