Trịnh Phàm cuối cùng vỗ vỗ tay Tứ Nương, nhấc trường đao đặt một bên, vặn vẹo cổ mấy lần, đáng tiếc không phát ra âm thanh "Vang lên giòn giã".
- Tam nhi, đi thôi.
- Vâng, chủ thượng.
…
Sau khi Trịnh Phàm cưỡi ngựa ra khỏi thành, đến thẳng tiến vào quân trại bên ngoài.
Đám Trịnh Phàm cưỡi ngựa ra khỏi thành, sau khi ăn xong bữa sáng, bắt đầu nghỉ ngơi.
Cái này khá giống học sinh trước khi vào trường thi, rất nhiều người đến nhân cơ hội này đi giải quyết vấn đề sinh lý một hồi, bằng không lúc lên trận không ai cho phép ngươi hô một tiếng tạm dừng đi toilet.
Sau khi đợi Trịnh Phàm đến đây, đại môn quân trại được mở từ bên trong.
Trịnh Phàm tung người xuống ngựa, quân sĩ bên người đi tới.
Trong quân trại, lưu lại một ngàn Tĩnh Nam quân giữ nhà, nhân mã còn lại, thêm tộc binh Ngốc Phát bộ tộc, tổng cộng bốn ngàn người, toàn bộ đi vào núi.
Trịnh Phàm nhìn thấy Lương Trình đứng chung một chỗ với Hùng Liệt, lúc Hùng Liệt nhìn Trịnh Phàm, trong mắt thấm đẫm nước mắt oan ức.
Lúc Lục hoàng tử đề cử Hùng Liệt người này, đã từng nói thẳng, không phải tộc ta tất sinh dị tâm, dặn mình lúc dùng hắn cần chú ý một chút.
Rốt cuộc lúc Lục hoàng tử thu nhận giúp đỡ hắn, Hùng Liệt hắn chỉ là một nô lệ dã nhân chán nản, mấy năm qua sống dễ chịu, khó trách khỏi việc xuất hiện những tâm tư khác.
Có điều, chơi đùa tâm cơ chơi đùa tính toán, muốn chiếm tiện nghi trước mặt chư vị Ma Vương, thật đúng khó hơn lên trời.
- Đại nhân, đại nhân, ngươi phải làm chủ cho nô tài, người làm phải làm chủ cho nô tài!
Hùng Liệt trực tiếp nhào dưới chân Trịnh Phàm, ôm ủng Trịnh Phàm bắt đầu khóc lóc nói.
- Lão Hùng, khổ cực ngươi, thật khổ cực ngươi rồi.
- Đại nhân, đại nhân. . .
- Ta biết, ta biết, yên tâm, ta sẽ vì ngươi lấy lại công đạo!
- Đa tạ Đại nhân!
Trịnh Phàm xoay người, rút đao chỉ lên trời, nói:
- Bản quan tới nơi này không lâu, nhưng lúc ở Yến Quốc, từng nghe nói hào kiệt Tam Tấn, toàn lấy việc săn giết thủ cấp dã nhân làm vinh! Hôm nay, dã nhân ma cũ bắt nạt ma mới, cho rằng Tấn Quốc không còn, Tam Tấn chi địa hết hào kiệt rồi! Cho rằng người Yến đến rồi, người Yến không làm gì được bọn họ rồi! Cho rằng người Man đến rồi, người Man rời khỏi hoang mạc, không biết làm sao đánh trận rồi!
Trịnh Phàm nhìn các binh sĩ dưới trường, hô to:
- Hôm nay, ta sẽ dạy đám dã nhân trong ngọn núi này, đại gia ngươi... Vĩnh viễn là đại gia ngươi!
Đây chính là đặc thù của bộ đội đa nguyên hóa, cũng là chỗ mệt người nhất, lúc tuyên thệ, ngươi cần phải chăm sóc mọi phương diện của bọn hắn, giống Chủ Tịch Nước chủ trì chúc Tết nhân dân cả nước, phải đọc đủ ý đủ lời không thể thiếu bất cứ cái nào.
Có điều loại ngôn từ này, quả thật có thể kích thích ra sĩ khí.
Mấy ngàn binh sĩ bốn phía đều rất phấn khích, một tên Man tộc cộc lốc đi lên, đồng thời hô to:
- Uy vũ!
- Uy vũ!
- Uy vũ!
Cho dù hai ngàn bại binh Tấn quân vừa mới thu nạp, vào lúc này sĩ khí cũng không tệ.
So với người Yến, đó đối thủ ngang hàng, thua cũng là thua, nhưng đối với dã nhân, người Tấn đã chém giết dã nhân mấy trăm năm, giết dã nhân đã là niềm tự hào của bọn họ.
Còn Ngốc Phát gia, Ngốc Phát Thừa Kế cũng dẫn tộc binh dưới trướng đồng thời hô to, thường thường hắn còn liếc mắt nhìn Hùng Liệt bên cạnh Trịnh Phàm, trên khóe miệng không tự chủ lộ ra một vệt trào phúng.
Mà trên mặt người mù Bắc cũng xuất hiện nụ cười nhạt.
Nếu lúc này có thể kéo hai mặt người này lên màn ảnh nhỏ mà nói, có thể lấy tiêu đề là “Nụ cười của hai lão âm nhân”.
- Xuất phát!
Dưới mệnh lệnh của Trịnh Phàm, bộ đội bắt đầu xuất phát.
Lúc hành quân, Trịnh Phàm chủ động dựa sát vào người Lương Trình, Lương Trình cũng để ý, nhích lại gần về phía chủ thượng.
- Không thành vấn đề chứ?
Trịnh Phàm hỏi.
Rốt cuộc Thịnh Lạc thành mới tới tay một tuần, Liên quân “Nhiều nước” như vậy cùng xuất chinh, rất dễ xuất hiện bất ngờ.
- Không có chuyện gì chủ thượng, lấy chiến đại luyện, không thể tốt hơn!
- Ừm!
Trên phương diện quân sự, Trịnh Phàm tin tưởng Lương Trình vô điều kiện.
Lần này xuất chinh, trừ bỏ Tứ Nương bên ngoài, những Ma Vương còn lại đều đi theo.
Phía sau, người mù, A Minh cùng với Tiết Tam cưỡi ngựa nói chuyện, Phiền Lực một người, bước đi, ở phía cuối cùng của đội ngũ.
- Ma Hoàn tăng lên, Tứ Nương cũng khôi phục rồi.
Tiết Tam nói.
A Minh nói:
- Vấn đề ngươi học Ma Hoàn hay muốn học Tứ Nương đây? Riêng Ma Hoàn thì không học nổi rồi, còn học Tứ Nương, ngươi nghĩ chủ thượng hắn đồng ý sao?
- Bọn họ có thể tăng lên, chúng ta cũng có thể!
Tiết Tam rất chắc chắc nói.
- Chỉ có điều chúng ta còn chưa tìm được phương pháp thôi.
- Tứ Nương ngược lại nói cho chúng ta phương pháp của nàng, nếu hiện tại nàng thành công, hiển nhiên phương pháp kia đúng.
Người mù Bắc mở miệng nói.
- Phương pháp gì?
- Càng thâm nhập một chút!
Tiết Tam cau mày, A Minh cũng cau mày.
Người mù Bắc lại nói:
- Thế này đi, buổi tối chờ chúng ta đóng cửa trại, Tam nhi, ngươi che mặt, đi quân trướng ám sát chủ thượng, ta lại ra tay đẩy lùi ngươi, cứu chủ thượng, nhưng ngươi cầm tạo một lỗ thủng vừa đủ trên người ta, để ta xuất ra ít máu, có lẽ chủ thượng cảm động, ta đại khái có thể tăng cấp rồi!
Hiện tại, chỉ dựa vào đầu môi liếm, vẫn chưa đủ, cần thâm nhập thêm một chút.
Tiết Tam lườm người mù Bắc một cái, tức giận nói:
- Ngươi có biết Ma Hoàn vẫn đi sát bên người chủ thượng, dưới tình huống cùng cấp ta phỏng chừng không đánh lại Ma Hoàn, bây giờ người ta còn cao hơn ta một đẳng cấp, ngươi để ta che mặt đi ám sát, không sợ Ma Hoàn trực tiếp đánh nổ ta sao?
A Minh hơi kinh nghi nói:
- Tam nhi ngươi quan tâm chính là cái này.
- Ta quan tâm cái gì.
- Lẽ nào không nên quan tâm người mù nói, để ngươi che mặt đi ám sát chủ thượng sao?
- Hả?
- Ngươi, che mặt không che mặt, có khác gì nhau không?
". . ." Tiết Tam.
…
Thiên Đoạn sơn mạch rất dài, nó gần như kéo dài hết bảy tám phần mười phương bắc của Tấn Quốc, đồng thời nó cũng rất lớn, tầng núi trùng điệp, không có nhiều đỉnh núi cao chót vót hẳn, ngược lại hiện ra cảm giác giống Đông Hải bao la.
Đại quân đi được một ngày rồi, dưới sự chỉ huy của Hùng Liệt, đến một khu vực bằng phẳng giữa khe núi.
Lần này phải chinh phạt ba làng xóm dã nhân, mà nơi gần nhất cách nơi này khoảng hai mươi dặm, đó là một toà trại, bên trong có mấy ngàn nhân khẩu, nhưng số nam đinh có thể chiến đấu được rơi vào tâm hai ngàn.
Trong quân trướng, Trịnh Phàm gặm chân chim trĩ nướng.
Đại quân vào núi, người có bản lãnh tất nhiên sẽ thuận tay săn bắt, coi như quân lương đủ, kiếm thêm chút thịt thú rừng ăn ngon cũng đẹp.
Bất luận Man binh hay binh Tấn nhân đều rất am hiểu săn bắn, sau khi đóng doanh trại xong, không biết tóm được bao nhiêu con mỗi, sau khi quay trở lại, đều tranh nhau muốn biếu cho Trịnh Phàm.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)