Người mù Bắc ngồi đối diện Trịnh Phàm, gặm cánh gà, đồng thời nói:
- Chủ thượng, kỳ thực dã nhân này được phân chia làm dã nhân chín và dã nhân sống.
- Được phân theo tiêu chí được khai hóa hoặc chưa được khai hóa sao?
- Chủ thượng anh minh, đúng như vậy, phàm dã nhân được tiếp thu văn hóa Tấn địa ảnh hưởng, mà có mậu dịch vãng lai đối với Tấn địa, bên trong lòng làng xóm, sẽ có một ít người nói tiếng phổ thông, những người này đều được gọi là dã nhân chín. Lúc trước Hùng Liệt thông đồng với ba hàng xóm dã nhân này, cũng chính là ba làng xóm chúng ta cần chinh phạt lần này, thuộc về làng xóm dã nhân chín.
Người mù Bắc dừng một chút, tiếp tục phân tích:
- Bọn họ căn bản đều sống ở ngoại vi Thiên Đoạn sơn mạch, dựa vào Tam Tấn chi địa, bởi bọn họ hiểu quy củ, cho nên bất luận Hách Liên gia hay Tư Đồ gia đều mở ra một con đường đối với những dã nhân chín này, đại quân Tấn Quốc vào núi vây quét cũng bỏ qua cho bọn họ, đối đãi với bọn họ như làng xóm Tấn nhân bình thường.
Người mù Bắc nhìn Trịnh Phàm cười cười:
- Những làng xóm dã nhân chín này, ý vào quan hệ thương mậu, các phương diện lương thực, đồ sắt, công cụ các loại so với dã nhân sinh sống trong núi sâu, trải qua tốt hơn không chỉ một bậc, cho nên họ thường dựa vào cỗ ưu thế này, tiếp thành chiếm đoạt, bắt lấy loại dã nhân sống kia. Một phần bổ sung nhân khẩu của mình, đồng thời cũng tiến hành buôn bán nhân khẩu với bên ngoài, Tam Tấn vẫn có hoạt động buôn bán nô lệ, trong này riêng đám dã nhân chín còn cống hiến nhiều hơn cả Tấn nhân.
Trịnh Phàm cười cợt, giơ tay lên bắt đầu cọ tay, nói:
- Thật xa xỉ, còn buôn bán nhân khẩu.
- Có lẽ một bên Thiên Đoạn sơn mạch này, bởi nguyên nhân khí hậu, không thích hợp phát triển nông nghiệp, cho nên có quá nhiều nông nô cũng không có tác dụng gì.
- Hừm, chúng ta vẫn thu chứ, những nhà xưởng kia vừa vặn cũng cần nhân thủ.
Người mù Bắc gật gù:
- Thuộc hạ cũng cảm thấy như vậy, rất nhiều lúc, vàng bạc tiền hàng thứ này, ngược lại không có tác dụng gì.
Lúc này, một gã hộ vệ ngoài cửa đi vào, bẩm báo:
- Đại nhân, Ngốc Phát tộc trưởng cầu kiến.
- Để hắn đi vào.
Rất nhanh, Ngốc Phát Thừa Kế đi vào trong lều vải, trực tiếp quỳ xuống, nói:
- Ngốc Phát Thừa Kế thỉnh an Bắc tiên sinh.
- Đứng lên đi, Ngốc Phát tộc trưởng, ăn chưa?
- Đã dùng qua bữa tối, thưa đại nhân.
- Có chuyện gì?
- Đại nhân, ta nhìn thấy Lương tướng quân mang theo hơn ba ngàn quân sĩ lặng lẽ ra khỏi trại rồi.
- Hả?
Trịnh Phàm nghi ngờ một hồi.
Ngốc Phát Thừa Kế lập tức cúi đầu, thành tiếng nói:
- Kính xin đại nhân thứ tội, tiểu nhân không phải cố ý thấy rõ hướng đi của quân ta, mà…
- Cái này có gì đáng tội, ngươi chính là giáo úy trong quân ta, nếu ngươi thực sự mở mắt muốn làm người mù người điếc trong quân trại, đây mới là tội lỗi. Lại nói, ba ngàn người rời khỏi trại, người trong trại không phát hiện cũng khó.
Ngốc Phát Thừa Kế nói:
- Đúng vậy, đại nhân, tiểu nhân cả gan hỏi, Lương tướng quân chỉ huy đội nhân mã đi đâu?
- Cái này, không phải rất thuận tiện cho ngươi nói sao?
Trịnh Phàm nói.
Ngốc Phát Thừa Kế nghe vậy, cắn răng, nói:
- Đại nhân, ta không gặp Hùng Liệt, phải chăng Hùng Liệt nêu ý kiến nói hắn biết một cái tiểu đạo, có thể len lén quanh co tập kích tòa quân trại dã nhân trên tòa núi kia?
- A, ngươi biết rất nhiều, đoán đi?
- Bẩm đại nhân, không phải đoán, mà tối hôm qua Hùng Liệt từng ám chỉ đối với tiểu nhân.
Trịnh Phàm ra vẻ hiếu kỳ, nói:
- Ám chỉ, ám chỉ cái gì?
- Hắn nói người Yến muốn làm mưa làm gió hơn với tưởng tượng nhiều lắm, sau khi thống kê biên dân, người tộc trưởng như ngươi còn ý nghĩa gì nữa?
- Hắn nói không sai.
". . ." Ngốc Phát Thừa Kế.
Hiện tại Yến Quốc cũng đang tiến hành thống kê biên dân trên quy mô lớn, nguyên bản toàn quốc, năm phần mười nhân khẩu trở lên, đều “Không tồn tại”.
Nhân khẩu đều bị đại tộc địa phương ẩn nấp đi, điều này cũng dẫn đến thời điểm quan địa phương muốn làm chuyện gì, trưng tập lao dịch gì, đều phải ngồi xuống thương nghị đối với đại tộc môn phiệt địa phương.
Mà loại sắp xếp nhân khẩu và triệt để đo đặc đất đai này, có thể nói quật đi mệnh căn của cường hào địa phương.
- Ngốc Phát Thừa Kế.
- Có tiểu nhân.
- Sau này đừng tự xưng tiểu nhân, gọi mạt tướng.
- Có mạt tướng.
- Ngươi là một người thông minh, người thông minh thông minh ở chỗ là, hắn hiểu được cái gì là hạt vừng cái gì là hạt dưa, hiện tại ngươi có thể chủ động đến bẩm báo chuyện này, ta rất vui mừng.
Ngốc Phát Thừa Kế nhanh nhảu nói:
- Ngốc Phát Thừa Kế thề sống chết cống hiến cho đại nhân, cống hiến cho Đại Yến!
- Ừm!
- Thế nhưng đại nhân, Hùng Liệt người này có vấn đề, lần này Hùng Liệt tuyệt đối không cam tâm tình nguyện dẫn đường, thậm chí việc hắn bị làng xóm dã nhân bắt lại, mạt tướng cho rằng, đây là hắn ngụy trang. Cho nên mạt tướng khẩn cầu đại nhân hạ lệnh gọi Lương tướng quân trở về, bằng không có thể gặp dã nhân bên trong mai phục, Hùng Liệt người này hẳn đã câu thông đối với làng xóm dã nhân rồi!
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:
- Không kịp rồi!
- Cái này…
Ngốc Phát Thừa Kế không biết nên nói cái gì cho thỏa đáng, ban đầu hắn tưởng rằng mình trần thuật như vậy, hẳn nhận được sự coi trọng và khen ngợi, nhưng vị thành thủ và vị quân sư này, thái độ của họ cực kỳ ám muội, phảng phất không coi chuyện này là chuyện to tát gì.
Chẳng lẽ, bọn họ thật sự cho rằng Yến quân là tồn tại đánh đâu thắng đó?
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận thét to, như tiếng chim khóc nỉ non.
Trịnh Phàm và người mù liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cười cợt, đứng dậy đi ra quân trướng, Ngốc Phát Thừa Kế đi theo phía sau.
Quân trại được đóng tại một khe núi bằng phẳng, đứng ở chỗ này có thể nhìn thấy trên sườn núi bốn phía có mảnh đuốc liên miên, lại theo từng trận tiếng kêu gào này, trời biết xung quanh có bao nhiêu dã nhân đang mai phục?
Dã nhân muốn thừa dịp quân Yến rời doanh, lúc quân trại chống vắng, trực tiếp tấn công doanh trại rồi.
Mà lúc này trong doanh trại, chỉ còn lại một ít tộc binh Ngốc Phát bộ tộc và một ít Man binh, gộp lại chỉ hơn một ngàn người.
Ngốc Phát Thừa Kế nuốt ngụm nước bọt, hắn không ngờ tới dã nhân lại trực tiếp đến đột kích quân trại!
- Đại nhân, nhìn bên ngoài, ít nhất tất cả thanh nhiên dã nhân ba làng xóm này đều đến rồi, khả năng số lượng không dưới năm ngàn người!
Cái này vẫn là phỏng đoán cẩn thận, dã nhân hung hãn, tuy rằng sức chiến đấu và tố dưỡng chiến đấu không bằng Man binh, nhưng dưới điều kiện tự nhiên và điều kiện sinh tồn ác liệt, thường thường nữ tử cũng có thể cầm được đao cong và động cung, nếu thật sự tất cả nhân lực đi ra mà nói, lôi ra khoảng bảy ngàn dã nhân cũng được.
Trịnh Phàm rất bình tĩnh, phất tay một cái, Tả Kế Thiên và Đinh Hào đi tới khoác giáp trụ cho hắn.
- Tham kiến đại nhân!
- Tham kiến chủ nhân!
- Ngốc Phát tộc trưởng, ngươi giao tộc binh dưới trướng cho hai người này chỉ huy, tòa trại này coi như không tệ, trong một chốc một thoáng, dã nhân không đánh hạ được!
- Mạt tướng tuân lệnh!
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)