Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 455: BẪY TRONG BẪY

Ngốc Phát Thừa Kế hơi hơi do dự một chút, vẫn cắn răng đáp lại, theo Tả Kế Thiên và Đinh Hào xuống chỉnh đốn binh mã, tuy rằng hiện tại hắn vẫn hơi rơi vào trong sương mù, nhưng hắn rõ ràng đạo lý, nếu lên thuyền rồi đừng tiếp tục xuống biển.

Trịnh Phàm lại nhìn về phía người mù, nói:

- Ngươi nói, ta có nên cầm một cái ghế tựa mang ra đây nằm không?

Người mù nói bổ sung:

- Cần bổ sung thêm một cái quạt lông ngỗng.

- Hừm, còn phải thêm một bình trà ngon, ngươi ở bên cạnh kéo nhị hồ, ta lại hừ hừ lên một đoạn khúc.

Ánh mắt Trịnh Phàm sáng lên, nói:

- Chú ý!

- Có điều, chủ thượng, mũi tên không có mắt!

- A, ngươi nói rất đúng.

- Chủ thượng anh minh.

Cảnh tối lửa tắt đèn, lại ở tiền tuyến, không phải lúc tinh tướng.

- Ôi ôi ôi ô! ! ! ! ! ! ! !

Một tiếng hét dài vang lên, tiếp theo, bốn mặt trên sườn núi đều có tiếng hô ứng.

Đây là một đạo quân lệnh, lập tức mảnh đuốc bên trên sườn núi bắt đầu nhanh chóng di động về phía dưới.

- Cũng thú vị, dã nhân có không ít người, dưới hoàn cảnh cực đoan thế này, xem ra là một nhóm người có chút khí lực, tại sao hơn một trăm năm nay, vẫn bị quân nhân Tấn Quốc chém đầu làm quân công vậy?

Người mù nghe vậy, cười giải thích:

- Chủ thượng, ban đầu từ sớm nhất, kỳ thực dã nhân mới là chủ nhân chân chính của Tấn địa, Ngu thị phụng mệnh Thiên tử Đại Hạ khai thác Tam Tấn, xem như mạnh mẽ đuổi dã nhân ra khỏi Tam Tấn, dã nhân chỉ có thể chạy đến Thiên Đoạn sơn mạch và cánh đồng tuyết phương Bắc. Hiện tại tuy nói bọn họ là dã nhân, nhưng trước kia, kỳ thực bọn họ cũng từng sáng tạo ra nền văn minh của mình, có điều bị Tấn nhân mạnh mẽ cắt đứt rồi.

Người mù Bắc dừng một chút, tiếp tục nói:

- Người bình thường khả năng thường nghĩ, sau khi người thành công ngã chổng vó, muốn “Đông sơn tái khởi”, tựa hồ dễ dàng hơn một chút, nhưng thường thường không có chuyện như vậy, kỳ thực ngược lại càng khó hơn. Bởi vì tâm thái của ngươi không đúng, đã không cách nào chân trần vùng lên lấy lại đất tổ rồi.

Người mù Bắc nghiền ngẫm nói tiếp:

- Dã nhân gần như gặp phải tình huống này, từng làng xóm, từng thủ lĩnh, ai ai đều cạy mình truyền thừa quý tộc này nọ, đều không phục lẫn nhau, cho nên bị chia thành bè mảng. Cộng thêm việc, tuy gọi bọn hắn là dã nhân, nhưng trên thực tế nội bộ của bọn hắn bị chia thành mấy chục “Dân tộc” cụ thể, Tấn nhân muốn trừng trị bọn họ, cũng đơn giản.

Trịnh Phàm bừng tỉnh nói:

- Hóa ra còn có những nguyên nhân này, ta còn tưởng rằng bọn họ chỉ vẻn vẹn thiếu giáp trụ trang bị đây.

- Bọn họ còn tốt chán, quân giới trang bị giáp trụ, ngược lại còn tốt hơn một chút, dù sao cũng là dã nhân chín, tóm lại không thể ăn tươi nuốt sống. Có điều cục diện trước mắt, thanh niên trai tráng ba làng xóm này đều xuất hiện, có thể làm được thế này đã ghê gớm lắm rồi, ba làng xóm này trong những năm nay theo mậu dịch phát triển đã từng bước rút đi khí tức bộ lạc nguyên thủy, kỳ thực càng giống ba thành chủ hơn, đã hiểu biết một chút đạo lý “Môi hở răng lạnh”.

Trịnh Phàm cười nói:

- Trong này tên Hùng Liệt này, hẳn chiếm cứ không ít nhân tố chứ?

- Tự nhiên, Hùng Liệt này cũng coi là một nhân vật, cũng có chút đầu óc. Có điều chủ thượng, theo thuộc hạ thấy, dã nhân không dám hạ tử thủ đối với người Yến, bọn họ rõ ràng người Yến không dễ trêu, nhưng lúc trước chủ thượng đưa ra ba yêu cầu đối với họ, Ngốc Phát Thừa Kế có thể tiếp thu, bởi vì Ngốc Phát Thừa Kế không có đường lui, nhưng nhóm thủ lĩnh dã nhân không muốn vậy. Bọn họ đại khái muốn thông qua trận đánh này, coi như lần này chủ thượng bị bắt làm tù binh, bọn họ có thể linh hoạt, đưa thêm một chút quà tặng lại đây, chữa trị quan hệ, tiếp tục làm ăn với nhau.

Trịnh Phàm nói:

- Ngươi quá lý tính, ta vẫn thích cảm tính một chút hơn.

- Chủ thượng nói phải, người bên giường há để người khác ngủ yên, Đại Thành quốc và Đại Yến này ngủ quá nặng, không đẩy được, nhưng dã nhân nơi này, đừng nghĩ muốn ngủ ngon.

Quan trọng nhất chính là, phương thức tích lũy ban đầu tốt nhất không phải vùi đầu làm ruộng, mà là cướp đoạt, bên cạnh ngươi thế nào cũng phải có đối tượng, ngươi có thể đánh, ngươi có thể bắt nạt chứ?

Dã nhân đã lao xuống, từ bốn phương tám hướng hội tụ về phía doanh trại, may Trịnh Phàm có thói quen đánh trận tốt, thói quen này bắt nguồn từ việc Trịnh Phàm không tự tin đối với khả năng chỉ huy quân sự của mình.

Hắn không hiểu được cái gì thiên mã hành không dụng binh kỳ, nhưng ít ra vẫn hiểu được bất cứ lúc nào, càng phạm ít sai lầm càng tốt.

Xây dựng một khối doanh trại này, hắn rất tâm đắc, rốt cuộc việc này kỳ thực không khó, chủ yếu dựa vào hai chữ “Coi trọng”.

Hố đào dưới hàng rào trại sâu bao nhiêu, chiến hào đào trước trại bao nhiêu trượng, trong hầm nhọn chôn bao nhiêu tấm trúc nhọn, khoảng cách bài bố giữa đường hầm cửa trại và chướng ngại vật phía sau là bao nhiêu, chỉ cần chủ tướng coi trọng, lần lượt dò xét, đám binh sĩ không lười, đều có thể bố trí thoả đáng.

Trước mắt, phòng ngự ngoại vi tòa quân trại này để dám dã nhân kia ăn đắng, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, cộng thêm quân coi giữ tiến hàng bắn tên ngăn cản, khiến dã nhân rất khó xuyên phá lớp phòng ngự kia.

Mà dã nhân không có tính tổ chức, thường thường một chỗ đã hình thành đột phá, mà những phương hướng khác chưa nhận được tin tức tới chỗ đó tụ tập, mà tiếp tục gặm xương cứng.

Một đội đã đột phá vào cũng không đi tiếp ứng đội bạn, trái lại một mạch bó vào bên trong, rất nhanh lại bị đánh ngược trở về.

Cánh này chứng minh sự hiệu quả của quân trại so với tưởng tượng tốt hơn không ít, kéo dài đẩy đủ thời gian.

- Thu về!

- Thu!

Sau khi đợi dã nhân bắt đầu thanh trừ cản trở bên ngoài và hàng rào, Tả Kế Thiên cùng Đinh Hào gần như đồng thời hạ lệnh binh sĩ bên người lùi lại, trực tiếp từ bỏ ngoại vi, ngược lại lấy quân trướng Trịnh Phàm làm khu vực hạch tâm, tiến hành ngăn chặn.

Người bắn nỏ ở bên trong, Trọng Giáp giả ở bên ngoài, Ngốc Phát Thừa Kế tự mình tạo một tiểu đội do chính hắn chỉ huy, dẫn tộc nhân dưới trướng tiến hành phản kích đối với một nhóm mấy chục dã nhân xông tới đây, trực tiếp chém lùi đám dã nhân kia, sau đó lập tức trở về phòng thủ.

- Ngốc Phát Thừa Kế này, ngược lại không tệ.

Trịnh Phàm bình luận.

- Có kiêu hùng chi tư, từ xưa tới nay, bên trong dân gian đều ẩn dấu nhân vật hào kiệt, chỉ xem gió đông có trợ hắn thừa cơ xông lên mà thôi.

Người mù Bắc nói.

Trịnh Phàm gật gù, ước lượng trường đao trong tay mấy lần, ánh mắt nhìn khắp bốn phía, dã nhân từ mấy phương hướng lại đây đều bị đánh lui, rốt cuộc cuối cùng bọn họ đã tỉnh táo lại, đình chỉ nhiệt huyết, bắt đầu tiến hành vây kín trước, sau đó mới tiến hành toàn phương vây công.

Trang phục trên người những dã nhân này rất quái dị, có dã nhân mặc đồ không khác gì Tấn nhân, có dã nhân chỉ mặc một áo da thú trên người, cho người ta cảm giác hỗn tạp văn minh.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!