Dưới màn đêm, còn có thể nghe được không ít tiếng kêu gào của thủ lĩnh, ràng buộc thủ hạ của mình.
Nói thật, đây không gọi là quân đội, đây chẳng khác gì bầy dê rối bời đâm đầu theo sự chỉ huy của thủ lĩnh.
Sau lần này, cuối cùng Trịnh Phàm đã hiểu rõ ràng tại sao Tấn nhân có thể tạo nên ưu thế áp đảo đối với dã nhân, bởi vì cấp độ lý luận quân sự của song phương, gần như chênh lệnh một thời đại rồi.
- Chủ thượng không nhịn được rồi?
Người mù Bắc hỏi.
- Rốt cuộc mới lên cấp, muốn thử thực lực một chút.
Giống như ngươi vừa mua được một món đồ chơi mới, không nhịn được muốn khoe khoang với bạn bè.
- Chủ thượng, không phải thuộc hạ lắm miệng, trước mắt, vẫn chưa tới thời điểm chủ thượng nên ra trận, chờ một chút đi.
- Chờ thêm nữa, sẽ biến thành thế trận một bên, mà chỉ chém đầu, đoạt lâu, ta cảm thấy không thú vị lắm.
- Chủ thượng, bên trong có mùi rồi.
Trịnh Phàm cười cợt, thu hồi đao:
- Thật không?
...
- Tam gia, tại sao dừng lại lâu như vậy?
Hùng Liệt có chút ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau chỉ còn lại Tiết Tam, những người còn lại đều mất dạng phía sau rồi.
Đằng trước là một hẻm núi, xuyên qua hạp cốc này, có thể đến phía trên làng xóm dã nhân kia, có thể từ phía sau lưng lao xuống đánh lén.
- Hẳn nghỉ chân một chút.
Tiết Tam đáp lại nói:
- Đám binh sĩ đi mất một ngày đường, chui vào vùng hẻo lánh lâu như vậy, làm thế nào cũng phải nghỉ lấy sức, lát nữa chém giết chứ.
Hùng Liệt gật gù, nói:
- Đúng vậy.
Sau đó, Hùng Liệt ngồi trên mặt đất, bắt đầu nghiền ngẫm lương khô uống nước.
Tiết Tam cũng vậy, cũng ngồi xuống đất ăn uống.
Đại khái qua nửa canh giờ, Hùng Liệt nhìn dáng người thấp bé của Tiết Tam, cười nói:
- Ta biết bản lãnh của ngươi rồi.
- Ô, không gọi Tam gia nữa sao?
- Còn gọi cái gì nha, ta biết ngươi cũng am hiểu theo dõi.
Tiết Tam gật gù, nói:
- Ta biết ngươi cũng am hiểu theo dõi.
Hùng Liệt sửng sốt một chút, tiếp tục nói:
- Ta biết ngày hôm trước ngươi theo ta đi vào núi rồi.
Tiết Tam lại gật gù, nói:
- Ta biết ngươi biết ta ngày hôm trước theo ngươi vào núi rồi.
- Ta cố ý để ngươi theo ta!
- Ta cũng cố ý để ngươi biết ta cố ý theo ngươi!
Đầu óc Hùng Liệt hơi chóng mặt, nhưng lập tức vẫn nói:
- Ta biết các ngươi không tín nhiệm ta!
- Chúng ta cố ý để ngươi biết chúng ta không tín nhiệm ngươi.
- Khặc khặc. . .
Hùng Liệt ho khan hai tiếng, uống hai ngụm nước, cười lạnh nói:
- Đừng tưởng rằng ta không biết mấy ngàn binh sĩ các ngươi đi theo đi nơi nào, hẳn từng nhóm đi về phía hai bên sườn núi, định tiêu diệt quân mai phục trên đó đúng không?
Tiết Tam nhìn Hùng Liệt vô cùng đắc ý, lắc đầu một cái nói:
- Chúng ta biết hai bên dốc hẻm núi không có mai phục.
- Vậy. . . Vậy các ngươi?
- Há, bọn họ á, đều trở về rồi, buổi tối đi dạo một vòng, sớm trở về doanh trại, hiện tại đã trở về quân trại rồi đi, nơi này chỉ còn lại hai người chúng ta mà thôi.
". . ." Hùng Liệt.
Đây là một cái bẫy trong bẫy.
Tiết Tam ngáp một cái, nói:
- Tiểu tử, chơi đùa tâm cơ, ngươi tìm lộn người rồi.
Tại sao trước đây các Ma Vương bị nhào nặn?
Bởi vì bản thân bọn họ còn quá nhỏ yếu, thực lực cá nhân cũng không đủ, đồng thời đối mặt đối thủ cấp độ quá cao, trước mắt, sau khi thực lực bản thân chiếm ưu thế, phương diện hay tài năng mưu tính nội tâm, tự nhiên cần dùng đến rồi?
Đột nhiên, Hùng Liệt bỗng nhiên vừa nhấc cánh tay trái, một cái ám nỏ hiện ra.
Vèo!
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì rất nhanh.
Thân thể Tiết Tam đổ hướng ra sau, cả người ngửa mặt nằm ở trên mặt đất, hai chân trước đạp.
Hùng Liệt rút đao, chuẩn bị thừa cơ tới chém giết Tiết Tam, nhưng thân thể hắn chợt run lên, bởi ở vị trí bụng của hắn, có hai mũi tên ngắn bất thình lình đam vào.
Tiết Tam nâng chân lên, như nhìn Hùng Liệt, rất phách lối quơ quơ, nói:
- Chơi đùa ám khí, ngươi cũng tìm lộn người rồi!
...
Trên thung lũng, nhìn nơi đóng quân phía dưới đang lấp lóe cây đuốc, bên tai nghe không ngừng truyền đến tiếng chém giết, Lương Trình đưa tay vuốt nhẹ cằm.
Bên người hắn, chính là Từ Hữu Thành.
- Từ giáo úy.
- Có mạt tướng.
Từ Hữu Thành hướng Lương Trình hành lễ.
- Nghe nói Tấn nhân các ngươi đánh dã nhân vẫn là chuyên nghiệp nhất, bản tướng quân chưa từng thấy, không biết có phải thật hay không?
- Tướng quân, chúng ta đánh không lại người Yến, nhưng dã nhân, tuyệt đối không phải bàn!
Lương Trình nghe vậy, cười cợt.
Hắn biết lão binh trong quân nói ra những lời này, trong lòng trong nội tâm phải chịu biết bao nhiêu khuất nhục.
Lương Trình đưa tay vỗ vỗ vai của Từ Hữu Thành, nói:
- Sau này, ngươi cũng có thể đánh được người Yến.
- Cái gì…
Từ Hữu Thành còn không hiểu ra sao, hắn không biết được vị tướng lĩnh người Yến này, tại sao nói ra những lời như vậy.
- Có điều, trước mắt xin Từ giáo úy chứng minh cho ta nhìn một chút, nếu như loại bản lĩnh đánh dã nhân này còn ném đi mà nói, vậy sau này đừng nghĩ ăn chung mâm với huynh đệ Yến quân rồi.
- Nào, ra tay đi!
Lương Trình đưa tay, vỗ vỗ cái bụng trên người Phiền Lực, bởi Phiền Lực đã mặc giáp, khắp toàn thân từ trên xuống dưới của hắn đều là khối thép, sau khi đánh vài cái, phát ra tiếng kêu leng keng.
- Thổi đi!
Phiền Lực đang đứng ngủ gà ngủ gật bị đánh thức, hắn có chút mờ mịt nhìn chung quanh.
Sau khi hắn ngáp một cái, hắn cầm một chiếc sừng tê giác khổng lổ đeo trên lưng, nhô quai hàm, lúc đang chuẩn bị thổi, Lương Trình bổ sung một câu:
- Còn dám thổi xung phong, ngày mai không cho phép ăn cơm.
- Ngạch…
Phiền Lực vỗ vỗ miệng, thổ sừng tê giác:
- Ô ô ô ô ô ô ô! ! ! ! ! ! ! ! !
Lúc tiếng kèn lệnh vang lên, Yến quân đã về từ lâu, hoàn toàn vây quanh không tiếp tục ẩn nấp nữa, bắt đầu xung phòng.
Trong đó, nguyên bản bộ phận Tấn quân, sĩ khí của bọn họ vẫn còn hơi đê mê, lúc này cho thấy một loại dũng mãnh không sợ vượt bình thường, mỗi tên đều hét lên nhảy xuống, quả nhiên có tư thế đàn sói hạ sơn.
Nguyên bản binh sĩ Thúy Liễu bảo có vẻ trật tự hơn nhiều, đội này thì thường lấy ba đến năm người kết thành tiểu đội duy trì xung phong.
Lương Trình vẫn đứng bên người A Minh, cười trêu nói:
- Cái này có tính là trước mặt người Yến khúm núm, trước mặt dã nhân xuất trọng quyền hay không?
- Thế nào cũng phải cho bọn họ tìm lại chút tự tin và sát khí chứ.
Lương Trình dừng một chút, đánh giá tiếp, nói:
- Đám dã nhân này xác thực không có gì ghê gớm, một mạch đến, lại một mạch xuống, đều không bố trí lưu cho bản thân bất kỳ đường lui nào.
- Được rồi, ngươi tiếp tục ở đây chỉ huy đi, ta cũng xuống rồi.
A Minh nói xong chuẩn bị theo đại bộ đội đồng thời xuống núi.
- Ngươi xuống dưới làm gì?
Lương Trình hỏi:
- Cục diện kỳ thực đã định rồi!
A Minh giơ giơ túi nước rỗng trong tay, nói:
- Đi lấy rượu đi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)