Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 457: ĐẦU HÀNG!

Trời đã sáng.

Trong khe núi, thây chất đầy đồng, bởi vì dã nhân đã điều động toàn tộc, cho nên thi thể trên đất, nam nữ già trẻ đều có, cũng do nguyên nhân này, tình cảnh so với chiến trường bình thường còn khốc liệt hơn nhiều.

Từng bầy từng bầy binh sĩ Tấn địa vây chung một chỗ, có người uống rượu, có kẻ đang đám tiếu, có người giúp đồng đội băng bó vết thương.

Bọn họ trải qua mấy tháng ngơ ngơ ngác ngác, từ Hách Liên gia Văn Nhân gia hủy diệt, đến khi kinh đô bị hủy diệt, cuối cùng trở thành quân đội tôi tớ bình thường.

Nhưng rốt cuộc, bọn họ đã tìm về sự tự tin trên người của dã nhân.

Quân đội là vậy, tên gọi trăm trận trăm thắng và đội quân thép, ngươi khả năng không nhìn thấy tác dụng mang tính thực tế gì, nhưng thời khắc mấu chốt, nó thường thường có thể kích thích ra lực bộc phát cực mạnh.

Quân đội vẫn thường thường bại trận, cho dù binh mã lương thảo đầy đủ thế nào, chung quy không thể tả dùng một lát, mà bách thắng chi sư, tự nhiên có thể mang một loại khí thế bất bại, vô địch.

Lương Trình đã nói, lấy đại chiến luyện lính tốt nhất, hiện tại kết quả xác thực chứng minh vậy, trên người đám ngụy quân Tấn địa này, Trịnh Phàm rốt cuộc nhìn thấy vài tia quân đội chân chính.

Lúc tối hôm qua tác chiến, bọn họ kỳ thực dũng mãnh nhất, xông lên đầu tiên, cứ thấy dã nhân là tới chém, đại khái đem tất cả oán khí tích tục trong người đổ lên đầu dã nhân.

Mà dã nhân, cũng không phụ sự mong đợi của mọi người.

Ngươi nói sức chiến đấu của bọn họ kém mà, dân tộc sinh sống bên trong nơi sơn cùng thủy tận này, làm sao có khả năng kém?

Nhưng bọn họ yếu bởi bọn họ không biết đánh nhau, họ gần giống như quân đội nông dân khởi nghĩa trong Tứ đại quốc, lúc đối mặt với quân chính quy, trong chớp mắt game over rồi.

Những dã nhân này cũng thiếu sót vận khí, bọn họ bị Tấn nhân áp chế nhiều năm như vậy, quân lực Tấn Quốc cho tới này vẫn không kém, cách cục ba nhà phân Tấn, tuy được hình thành cách đây rất nhiều năm, nhưng bất luận Hách Liên gia hay Tư Đồ gia, đều lo liệu chu đáo đối với dã nhân ở Thiên Đoạn sơn mạch.

Thật vất vả, Tấn Quốc không còn, Hách Liên gia cũng hủy diệt, ai biết được, người Yến đến rồi so với Tấn nhân, càng dũng mãnh thiện chiến hơn.

Tối hôm qua, chung quy Trịnh Phàm không xuất đao, hắn vốn bị bảo bệ khỏe mạnh, khi mọi người xách ngựa trở về, đại quân dã nhân rất nhanh bị tan vỡ, chạy tứ tán, diễn biến trận chiến trực tiếp nghiêng về một phía tàn sát.

Các giáp sĩ dưới trướng đều được thả đi truy sát, điều này khiến Trịnh Phàm cảm giác mờ mịt sau khi rút đao nhìn chung quanh một tí.

- Chủ thượng.

A Minh ngồi ở trên gò đất, cầm trong tay túi nước căng phồng, cái miệng nhỏ thỉnh thoảng lại mút mút.

Bên trong dã nhân, hẳn cũng có cao thủ, nhưng những cao thủ này trên chiến trường quy mô lớn, trừ phi mấy người cấp bậc như Điền Vô Kính, bằng không căn bản không mang tính chất quyết định gì.

Cho nên A Minh rất thuận lợi làm thịt hai, ba tên gì đó, hút cạn máu bọn họ, giúp bọn họ siêu thoát.

- Ừm.

Trịnh Phàm gật gù đối với A Minh, sau đó bản thân không nhịn được ngáp một cái.

Lúc trước theo Lý Phú Thắng xuôi nam Càn Quốc, liên tục bôn tập không phải nghỉ ngơi vẫn có thể chịu đựng được, nhưng lần này khả năng bởi kẻ địch bị đánh bại quá dễ dàng, trái lại để Trịnh Phàm không nhấc lên được tinh thần chiến đấu.

Lúc này Lương Trình đi tới, bất đắc dĩ nói:

- Đám gia hỏa đã chết này không thua lại được, số lượng tù binh bắt lại được không đến một ngàn.

Đại đa số bị chém giết, sau đó còn có một phần chạy trốn vào núi rừng, cho nên tù binh ít hơn nhiều so với dự đoán.

- Không đáng kể, lưu một nhóm người quét tước chiến trường, lại mang một đạo nhân mã, chúng ta trước tiên đi thu hoạch làng xóm dã nhân kia.

Trịnh Phàm muốn nghỉ ngơi, trại dã nhân lại đơn sơn, những thủ lĩnh dã nhân kia có đãi ngộ sinh hoạt không tệ, mà bầu không khí xa xỉ của đám dã nhân chín này, so với Tấn nhân chỉ có hơn chứ không kém.

Lương Trình gật gù, tự mình chọn tám trăm Man binh, cùng A Minh, Tiết Tam đồng thời cùng Trịnh Phàm cùng tiến lên quân trại trên núi, đồng thời Ngốc Phát Thừa Kế và Tả Kế Thiên đều lĩnh một đạo nhân mã riêng biệt đến những tòa dã nhân trại xa hơn khác.

Người mù Bắc và A Minh mang theo nhân mã còn lại phụ trách quét tước chiến trường và thu nạp tù binh.

Chiến lực của ba tòa làng xóm dã nhân kỳ thực đã tiêu hao hết, trong trại chỉ còn sót lại thuần túy người già trẻ em, trên căn bản sẽ không tạo thành uy hiếp gì, nhưng cần phải mau mau tiếp thu, phòng ngừa tổn thất tiền hàng trong trại.

Đội nhân mã của Trịnh Phàm vừa lên núi, mới nhìn thấy cửa trại của làng xóm dã nhân này, có một ông lão dã nhân đang đi ra.

Trên người lão già kia mặc cẩm bào mà phú ông Tấn nhân thường mặc, ống tay áo dài rộng kéo đến dưới thân.

Trịnh Phàm ghìm lại dây cương, các Man binh bên người cũng dừng bước lại.

Lúc này, trong trại có mấy đứa nhỏ chạy đến, dắt một con dê tới.

Ông lão vội vàng đem áo choàng trên người cởi ra, lộ ra bạch sam bên trong, tiếp nhận dây thừng trong tay em bé, sau đó chậm rãi đi về phía Trịnh Phàm bên này.

- A, đầu hàng còn chú ý nghi thức.

Lương Trình phụ họa nói:

- Đúng như vậy.

Ngươi nói dã nhân không có văn hóa, hắn còn có thể lấy ví dụ này ra, nhưng ngươi nói hắn có văn hóa, lại không nhìn ra bao nhiêu cái bóng của văn hóa.

Lão nhân này hẳn là thủ lĩnh của bộ lạc, cầm con dê trắng, từng bước từng bước đi tới.

Những em bé dã nhân kia nhìn thấy những Man binh này, theo bản năng bắt đầu sợ sệt, không dám đi về phía trước nữa.

Lúc khoảng cách không đến mười mét, lão nhân run run rẩy rẩy quỳ xuống, đem dây thừng buộc con dê trắng qua đỉnh đầu.

Lương Trình nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

- Chủ thượng?

Trịnh Phàm lại nhìn về phía A Minh.

A Minh còn đang uống "Rượu", thấy thế hơi nghi hoặc, sau đó chỉ chỉ mình?

- Không thể để tất cả danh tiếng đều do ta lấy, các ngươi và ta vốn là người một nhà.

- Khà khà khà khà khà. . .

A Minh cười ra tiếng, lau lau khoé miệng tràn ra máu đỏ sẫm.

Tiết Tam giả vờ nghiêm túc thúc giục:

- A Minh, lên đi, chủ thượng muốn bồi dưỡng ngươi kìa!

A Minh quay đầu nhìn về phía Tiết Tam bên người, nói:

- Cơ hội đào tạo sâu này nên dành cho ngươi?

Tiết Tam lung lay nửa người trên, mở ra hai tay, nói không đỏ mặt:

- Kẻ ngu si đều biết hình tượng của ta đi ra ngoài, không thể là lão đại.

Tiết Tam rất biết mình biết ta, để A Minh không còn bất cứ lời nào để nói.

Cuối cùng, A Minh giục ngựa ra khỏi hàng.

Lưng thật thẳng, bản thân quỷ hút máu tự thân mang khí chất quý tộc, lúc A Minh không đi cùng với Lương Trình, xem ra vẫn có khí chất đặc thù của mình.

Lão nhân ngẩng đầu, nhìn A Minh, cầm dây thừng trong tay chuyển đưa lên.

A Minh đưa tay, tiếp nhận dây thừng.

Lão nhân không lên tiếng, A Minh cũng không nói chuyện.

Tiết Tam méo xệch đầu, nói:

- Vậy thì xong?

Vứt dứt lời, bàn tay trái của ông lão bỗng nhiên lật một cái.

Con sơn dương trắng kia phát ra một tiếng kêu thê thảm.

Be! ! ! ! !

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!