Một cây chủy thủ từ trong bụng sơn dương xuyên ra, rơi vào trong bàn tay lão nhân kia, nguyên bản lão nhân bước đi loạng choạng, vào lúc này khí chất đột nhiên biến đổi, thân hình nhảy một cái, trực tiếp lao đến bên người A Minh, đồng thời chủy thủ đột nhiên đâm vào trái tim của A Minh, thuận tay quấy một cái!
Chỉnh bộ động tác, làm một mạch, trên người lão giả, cũng dần hiện ra hào quang màu đỏ, tựa hồ hơi lạc hậu rồi!
Ông lão này, rõ ràng là một Bát phẩm cường giả, có điều hắn tu luyện không phải Võ phu thuần túy, khả năng đi theo con đường dã nhân tổ truyền.
- Mẹ nó!
Lúc này Tiết Tam kêu lên một tiếng.
Ánh mắt Lương Trình hơi ngưng tụ.
Trịnh Phàm thở một hơi dài nhẹ nhõm, một bộ động tác lúc trước của ông lão, để lộ ra một cỗ quỷ dị, căn bản không cho mục tiêu của mình bất luận cơ hội phản ứng gì.
Điều này làm cho Trịnh Phàm theo bản năng suy tư, nếu lúc trước mình đến tiếp thu đầu hàng, cho dù mình là Thất phẩm Võ phu, cho dù Ma Hoàn ở trên người, có thể kịp ra tay ngăn cản sát chiêu của ông lão này sao?
Phốc!
Ông lão rút chủy thủ từ trên ngực A Minh ra, tay trái như vuốt chim ưng bình thường nhấc qua cái cổ của A Minh, cả người như điên cuồng quát đám người Trịnh Phàm bên này:
- Đến đi, đến đi, đến đi, Thánh tộc vĩnh viễn bất diệt, hào quang Thánh tộc vĩnh viễn chiếu rọi đại địa, che chở con dân của nàng!
Trong trại hẳn không thiếu người già và trẻ em, hành động này của ông lão, có thể đem toàn bộ tộc nhân phía sau, trực tiếp dãn lên nhãn mác tử vong.
Hắn không lựa chọn chịu nhục, cũng không lựa chọn khúm núm nịnh bợ, mà lựa chọn tư thái cương liệt nhất đi đối mặt… Đi đối mặt… Người xâm lược!
Xác thực, đứng dưới góc độ dã nhân, lấy mạng người cầm đầu đám người này, chính là tiêu diệt cái gốc của người xâm lược.
Bảo ngươi thần phục, bảo ngươi đem Thiếu chủ nhân đi làm con tin, bảo ngươi cống hiến ra tiền hàng, bảo ngươi cống hiến ra dũng sĩ làm tốt thí bán mạng cho hắn.
Sau khi lựa chọn bị từ chối, phát binh đến chinh phạt, cái này không phải người xâm lược thì là cái gì?
Ba làng xóm dã nhân này liên hợp lại chuẩn bị chống lại, nhưng thất bại rồi.
Chỉ là, để ông lão có chút bất ngờ chính là, Yến cẩu đối diện không hề hoảng loạn, thậm chí không tức nổ phổi như trong dự đoán, đem lão chém chết trong loạn đao.
Ông lão kia hét lớn:
- Đến đi, đến đi, đến giết ta đi, đến giết ta đi, các ngươi không phải muốn giết người sao, đến giết ta đi!
Lúc này, Tiết Tam trong đội ngũ bỗng nhiên kéo cổ họng ra hô:
- Ngươi có bản lĩnh đi chém đầu tướng quân ta đi rồi nói!
Trịnh Phàm lập tức trừng mắt về phía Tiết Tam.
Tiết Tam chột dạ cúi thấp đầu, che miệng lại.
Ông lão khẽ cau mày, nhưng vẫn theo bản năng mà nắm chủy thủ đâm về phía đầu A Minh.
Trong lòng Trịnh Phàm bỗng nhiên lộp bộp một hồi, hắn thật lo lắng A Minh bị cắt rơi đầu, mà triệt để chết đi!
Nhưng đúng vào lúc này, cái đầu A Minh bị ông lão kia cầm lấy, bỗng nhiên mở mắt, khí tức trên người đột nhiên bắn ra!
Dòng máu trong hai tay ông lão bỗng nhiên ngưng trệ, dẫn đến động tác hai tay cũng chậm trễ theo.
Cả người A Minh thuận thế rơi xuống.
Lúc rơi xuống, hắn hé miệng, lộ ra hai cái răng nanh, lấy một tư thế vô cùng duyên dáng đâm vào trong cổ ông lão kia.
Ông lão theo bản năng thôi thúc khí huyết trong cơ thể muốn phản kháng, nhưng tâm ý lạnh lẽo âm trầm lại trực tiếp thông qua răng nanh truyền vào thân thể ông lão, để ông lão hoàn toàn cứng ngắc tại chỗ, hắn chỉ nghe được âm thanh máu tươi không ngừng bị rút ra từ cổ.
Sùng sục. . . Sùng sục. . . Sùng sục. . . Sùng sục. . .
Nếu trước đây A Minh không làm được loại áp chế hoàn toàn này, nhưng hiện tại A Minh lại làm được, ngay trong sát na trong nội tâm Trịnh Phàm lo lắng kia.
A Minh ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra biểu hiện say sưa, đồng thời nhìn về phía Tiết Tam đang ước ao ghen tị kia.
Khóe miệng lộ ra một vệt ý cười, không hề có một tiếng động nói:
- Cảm tạ!
Cảm tạ ngươi trợ giúp… Ta… Lên cấp rồi!
...
Trịnh Phàm giục ngựa đi ra, sau hắn có rất nhiều Man binh đồng thời theo vào, Man binh có thể nói là một trong nhóm thành viên nòng cốt trung thành nhất đối với Trịnh thành thủ, bởi bọn họ bị người mù Bắc tẩy não lâu nhất.
- Không sao chứ?
Trịnh Phàm hỏi.
Tay trái A Minh đặt dưới thân mình, khom mình hành lễ, nói:
- Đa tạ chủ thượng quan tâm, hiện tại thuộc hạ vô cùng thoải mái.
Hiện tại A Minh xác thực rất thoải mái, bên trong chư vị Ma Vương, Ma Hoàn là con ruột, Tứ Nương là nữ nhân duy nhất, hắn có thể trở thành người thứ ba tăng lên thực lực, đã rất đáng gờm rồi.
Sau đó hắn có thể vừa bình phẩm "Rượu" vừa nhìn bốn tên khác bận việc, cảm giác này… Thật tốt!
Trịnh Phàm gật gù, ngón tay chỉ về phía trước trại, rất bình tĩnh nói:
- Có người dám phản kháng, giết không tha!
Lương Trình cùng Tiết Tam mang đội, rất nhiều Man binh nhảy vào trong trại, bắt đầu công cuộc tầm bảo.
Trịnh Phàm lại xuống ngựa, A Minh cũng chậm rãi đi vào trại.
Bố cục khu trại này không phức tạp, có gian nhà đá dựng lên, cũng có nhà lá, thậm chí có gian nhà được dựng lên trên vách đá hang động.
Từ cấu tạo của gian nhà có thể nhìn ra đẳng cấp của dã nhân trong trại dã nhân này phân chia sâm nghiêm thế nào?
Có lẽ, bởi nguyên nhân A Minh thành công tăng cao thực lực, cái này vô hình trung để hành động “Phản công” của lão già kia nhắm vào Trịnh Phàm, để hắn không có bao nhiêu cừu hận, cho nên Trịnh Phàm cũng không hạ lệnh đồ trại.
- Nam nhân dám phản kháng trực tiếp chém, nghe lời trước hết trói lại, đồng thời gom em bé và nữ nhân thành niên về, còn theo hắn đi!
Tiết Tam rống to tuyên bố mệnh lệnh.
Cái này nguyên bản vốn trong kế hoạch, bộ lạc Man tộc trong hoàng mạc chiếm đoạt kỳ thực cũng theo quy củ tương tự, đầu tiên sẽ giết chết nam đinh, còn lại thì mang về, bởi vì đứa nhỏ có thể mang về đồng hóa, nữ nhân có thể mang về hỗ trợ sinh sản.
Bên trong trại vô cùng náo loạn, tiếng khóc tiếng thét chói tai liên tục, nhưng vận mệnh khu trại này đã vô pháp thay đổi.
Chiến tranh có rất ít lời giải thích tuyệt đối, mỗi người ngồi xuống cái mông không giống nhau, dĩ nhiên có kết quả khác nhau, Trịnh Phàm không phải người thích giết chóc, nhưng nếu dã nhân nơi này có can đảm phản kháng sự thống trị của mình, đồng thời chủ động liên hợp lại làm khó dễ mình, vậy mình cũng không cần khách khí làm gì rồi!
Bao quát tòa dã nhân trại trước mắt trong ba tòa dã nhân trại kia, từ hôm nay trở đi, đều bị xóa trên bản đồ.
- Chủ thượng, lúc này mới vẻn vẹn bắt đầu.
A Minh bỗng nhiên mở miệng nói.
Trịnh Phàm cười cợt, nói:
- Ta không yếu ớt đến vậy.
Khi ngươi trải qua một đêm tại dân phu doanh kia, cái gọi la hàm tình trên thế giới này, đã sớm bị xóa sạch sạch không còn sót lại chút cặn.
Đúng lúc này, hướng tây nam của dã nhân trại truyền đến tiếng chém giết.
Ánh mắt A Minh ngưng lại, thân hình trực tiếp lướt tới, Trịnh Phàm rút bội đao của mình ra, cũng theo sát tiến lên.
Ở nơi đó, có đại khái hơn mười Man binh đang tiến hành chém giết với bảy, tám Võ giả thoạt nhìn không phải dã nhân, công phu những Võ giả này cũng không tệ, trong đó ba, bốn tên hiển nhiên là Nhập phẩm.
Phía sau những người này, có một người kẹp bé gái.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)