Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 459: KHO BÁU

- Chủ thượng, đây không giống như dã nhân.

A Minh nói.

- Bắt lại trước rồi nói.

- Tuân mệnh!

A Minh nhảy vào chiến đoàn, thành thật mà nói, loại chiến đấu quy mô nhỏ này mới thích hợp để các Ma Vương phát huy thực lực cá nhân.

Có A Minh gia nhập, cộng thêm bốn phía Man binh càng ngày càng đuổi tới nhiều, những Võ giả này đều bị chém ngã lăn trên mặt đất, tên cuối cùng ôm bé gái phá vòng vây, bị một tên Man binh trực tiếp bắn trúng tên từ phía sau lưng ngã xuống đất.

Nữ đồng bị té xuống đất, khóc lớn.

A Minh đi tới, chỉ chỉ nữ đồng này, nói:

- Đưa cho Tứ Nương nuôi?

- Hỏi trước một chút.

Nói xong, Trịnh Phàm ra hiệu đám Man binh bắt đầu khám y phục những người chết này.

- Hù dọa nàng?

A Minh hỏi.

- Hét nàng.

Trịnh Phàm cải chính nói.

A Minh có chút bất đắc dĩ gật gù, khom lưng đem nữ đồng ôm lấy, vừa mới ôm, hắn yên lặng thả nữ đồng kia xuống, tiếp theo hắn mở cái tay ra, nơi đó có hai mươi cây kim đâm vào.

Đao trong tay Trịnh Phàm bổ xuống về phía nữ đồng kia, nữ đồng sợ đến nhắm chặt mắt lại, nàng không có chuyện gì, có điều tầng áo bên ngoài nàng bị nứt ra, lộ ra một cái bạc lót bên trong.

Tứ Nương từng dệt qua kim ti nhuyễn vị giáp cho chư vị Ma Vương, hiển nhiên, bộ nhuyễn giáp trên người nữ đồng này, càng thuộc hàng cao cấp.

Hô, Trịnh Phàm có chút vui mừng, quả nhiên cẩn trọng một chút không bao giờ thừa, bên người có công cụ, nếu không dùng thật ngốc!

Lúc này Lương Trình và Tiết Tam cũng chạy tới.

A Minh lập tức đem hai tay giơ lên, nói với Lương Trình:

- Giúp ta xem một chút, có độc hay không?

A Minh không sợ vết thương ngoài ra, nhưng nếu trong kim này có độc, vậy phiền phức lớn rồi, nọc độc sẽ cùng huyết dịch dung hợp với nhau, cái này đối với hắn mà nói, vô cùng phiền phức.

Độc tố phổ thông thì không sao, nhưng trên thế giới này có Ma pháp và Đấu khí, tự nhiên có loại độc tố siêu phẩm bất ngờ thì sao?

Lương Trình còn chưa kịp thăm dò, Tiết Tam trực tiếp nhảy lên, nhổ một cái châm trên cánh tay của A Minh, đặt ở trước mắt nhìn một thoáng, nói:

- Yên tâm, trên châm không có độc, cũng không tồn trữ độc trên khe nhỏ.

Tiết Tam tinh thông ám khí, bôi độc lên binh khí chính là bản lĩnh gốc của hắn, nếu hắn nói không có độc, tự nhiên A Minh cũng yên lòng, bắt đầu rút ra từng cái một ra chơi đùa.

Tứ Nương từng nói, người khác ra cửa đánh trận, đều mang giáp trụ binh khí tổn hại trở về, chỉ có A Minh ra cửa, sau khi đánh trận trở về, có thể tiện thể lấy thêm đồ vật.

Trịnh Phàm khom lưng, nhìn nữ đồng, lúc trước có bảy, tám Võ giả không phải dã nhân bảo vệ nàng, đủ để chứng minh thân phận nàng không đơn giản, huống hồ trên người nàng còn mặc thứ này, càng chứng minh thêm thân phận của nàng.

- Tên ngươi là gì?

Nữ đồng có chút phát run nhìn Trịnh Phàm, hồi đáp:

- Ta gọi. . . Ta gọi là Bảo Châu. . .

- Bảo Châu?

Trịnh Phàm khẽ cau mày, lại hỏi một câu:

- Ngươi họ gì?

- Họ. . . Họ Hách Liên.

. . .

Hai tòa dã nhân trại khác không phát sinh bất ngờ gì, đến lúc xế chiều, ba đạo nhân tụ tập trong khe núi bằng phẳng kia.

Trai tráng thanh nhiên cơ bản chết trận hoặc trốn đi mất, những người còn lại trong trại, gần như không có tính uy hiếp.

Bọn tù binh bị áp giải đến đây, để bọn họ chờ ở một chỗ, bốn phương tám hướng đều có giáp sĩ cầm cung nỏ trong tay trông coi.

Lần này thu được không ít tiền hàng, có điều Trịnh Phàm từng thấy cảnh tượng hoành tráng hơn, ngay cả Hoàng cung Tấn Quốc cũng cướp đoạt qua, đối với những đồ vật bên trong dã nhân trại này, tuy nói không thiếu vàng bạc châu báu, nhưng đã khó kích thích cảm giác của Trịnh thành thủ, sau khi độ nhạy cảm bị nâng lên cao, sinh hoạt cũng lập tức mất đi không ít lạc thú vốn có.

Người mù đã bận tối mày tối mặt, hắn cần thống kê quá nhiều thứ, hơn nữa có chút số liệu cần thống kê ngay vào lúc này, nếu để lâu khả năng sẽ sai lầm, có điều mặc dù vậy, hắn vẫn bị Trịnh Phàm gọi lại đây.

- Nàng?

Người mù Bắc chỉ chỉ nữ đồng trước mặt.

Trịnh Phàm gật gù, nói:

- Người mù, ngươi hỏi mấy lời đi.

Người mù liếm môi một cái, cười cợt, nói:

- Chủ thượng, đứa nhỏ này còn nhỏ, nếu ta dùng lực lượng tinh thần thâm nhập, sau khi kết thúc thẩm vấn, khẳng định nó sẽ trở nên ngớ ngẩn, thậm chí biến thành người thực vật sống hết đời.

- Không có phương thức nào uyển chuyển hơn một chút sao?

- Có thể dùng phương thức thôi miên.

Nói xong, người mù Bắc về phía A Minh cùng Tiết Tam, hỏi:

- Không phải Thiên Sơn Đồng Mỗ chứ?

Tiết Tam và A Minh đều lắc đầu một cái.

- Không phải Thiên Sơn Đồng Mỗ là được, câu hỏi thôi miên kia cũng giống vậy.

Câu hỏi thôi miên khẳng định không được thuận tiện và chính xác như dùng lượng tinh thần "Sưu hồn", thậm chí nếu đụng phải người có ý chí kiên định, hoặc người cũng có thủ đoạn tương tự, còn có thể tiến hành lừa bịp lại ngươi.

Có điều, nếu nữ đồng này không phải Thiên Sơn Đồng Mỗ, vậy không tồn tại tình huống đó rồi.

Người mù từ trong lồng ngực móc ra một đồng xu, tìm sợi dây, đem tiền đồng buộc lại.

Trịnh Phàm hơi ngạc nhiên nói:

- Trước đây cảm thấy kỳ quái, không phải đồng hồ quả quýt thì dùng đồng hồ quả cân đong dưa sao, chẳng lẽ phải dùng thứ này mới có hiệu quả?

Tựa hồ thầy thuốc tâm lý thôi miên đều yêu thích chơi cái loại này.

Người mù lắc đầu một cái, nói:

- Không phải, hiệu quả duy nhất của cái này chính là, để người ngoài nghề cảm thấy thật thần bí, thật lợi hại thôi!

". . ." Trịnh Phàm.

- Nhìn đi tiểu muội muội, ngoan, nhìn nơi này, nhìn nó, nhìn nó, đúng, nhìn như vậy, ngươi sẽ cảm giác rất mệt, ngươi cũng cảm giác buồn ngủ, ngươi buồn ngủ, ngủ đi, ngoan, ngủ đi nha, Bảo Châu ngủ đi nha. . .

Người mù Bắc hẳn dùng một chút lực lượng tinh thần phụ trợ thủ đoạn, thân thể nữ đồng bắt đầu chậm lay động chậm rãi, con mắt cũng chậm rãi khép kín.

Phiền Lực cũng bắt đầu lay động, sau đó dáng vẻ như cũng phải ngủ.

- Tên ngươi là gì?

- Bảo Châu, Hách Liên Bảo Châu.

- Phụ thân ngươi là ai vậy?

- Hách Liên. . . Hùng Bích.

Sau khi danh tự này xuất hiện, lúc này ánh mắt của Trịnh Phàm ngưng lại.

Hách Liên Hùng Bích, là lão gia chủ Hách Liên gia, đã từng là nhân vật đứng ngang hàng Tư Đồ Lôi.

Trong tin đồn dân gian của Đại Yến, Hách Liên Hùng Bích bị Trấn Bắc Hầu Lý Lương Đình một đao đánh chết cả người cả Thần Thú cưỡi.

Đương nhiên, chân tướng kỳ thực là Hách Liên Hùng Bích muốn quyết tử một kích, suất ba ngàn kỵ binh Hách Liên gia muốn tập kích đại doanh Trấn Bắc quân cũng chính là vị trí soái kỳ của Trấn Bắc Hầu, cuối cùng bị Thanh Sương hộ vệ bên người Trấn Bắc Hầu chém giết.

- Đúng là tuổi càng lớn càng khỏe, lớn bao nhiêu tuổi rồi, mà con gái mới lớn thế này?

Tiết Tam có chút kính nể nói.

Dựa theo tuổi tác bình thường, nói nữ đồng này là cháu cố của Hách Liên Hùng Bích cũng không quá đáng.

Trịnh Phàm giơ tay lên, ra hiệu Tiết Tam ngậm miệng, đừng ảnh hưởng người mù thôi miên.

- Tại sao ngươi lại tới đây?

Người mù Bắc tiếp tục hỏi.

- Là… Là A Sơn thúc thúc mang ta. . . Dẫn ta tới. . .

- Vậy tại sao A Sơn thúc thúc muốn dẫn ngươi tới đây?

- A Sơn thúc nói, nói ta là Thiếu chủ nhân, muốn ta… Phải giữ… Hi vọng… Gia tộc!

- Ngươi nhỏ như vậy, làm sao gánh chịu?

- A Sơn thúc nói, nói, nói cha ta đã, đã để lại, để lại kho báu trong núi từ rất sớm, để nhà chúng ta, có thể, có thể, có thể đông sơn tái khởi.

Hí…

Bao quát cả người mù, Trịnh Phàm, A Minh, Tiết Tam thậm chí còn Lương Trình đều đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh.

Phiền Lực hơi nhướng mày, vì để cho mình có vẻ phù hợp với hoàn cảnh, cũng hít vào một hơi.

Sau đó. . . Bùm!

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!