Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 460: ĐOẠT BẢO KỲ BINH

Mọi người cùng đổi lều vải.

Tiết Tam có chút không dám tin nhìn Phiền Lực ngồi một mình vẽ vòng tròn trên đất, nói:

- Tại sao ta lại sinh ra cùng nhà với tên thiểu năng này chứ?

Ma Hoàn ngoan độc, A Minh yêu dị, Lương Trình âm u, người mù lòng dạ, Tứ Nương phong vận, lại thêm Tiết Tam hắn anh tuấn, vì cái gì lại thêm một tên Phiền Lực?

- Chủ thượng, khi đó ngài có thể để thủ hạ của mình để tên Phiền Lực này làm nhân vật chính của một bộ truyện, phòng làm việc của các ngươi không đi xuống mới là chuyện quái lạ.

Trịnh Phàm lại cười:

- Lượng tiêu thụ của ngươi cùng hắn đều đếm ngược từ dưới lên.

Tiết Tam: “...”

Mọi người cùng ngồi trên đất, lúc này, việc cướp bóc tiền hàng hay bắt tù binh của làng xóm dã nhân này, đã không còn quan trọng nữa!

Tất cả cùng nghĩ tới, kho báu của Hách Liên gia!

Kinh thành Tấn quốc rất giàu có, nhưng kỳ thực mấy đời Tấn Hoàng gần đây đã mất quyền lực, thế nhưng vẫn có thể lưu được nhiều của cải như thế.

Hách Liên gia là một trong ba bá chủ thực sự của Tam Tấn, vì để ngày sau có thể đông sơn tái khởi, sẽ để lại lượng của cải khủng bố tới mức nào?

Người a, quá trình thành công nhở từng bước ổn định, quá quý giá.

Nhưng nếu có thể mượn một cây cầu độc mộc, bớt được quá trình phấn đấu này, tin rằng không ít người đồng ý.

Nếu như thực sự nắm được kho báu kia, trong thời gian rất dài tiếp đó, bọn hắn sẽ không cần lo vấn đề tiền bạc.

Cái này chẳng khác nào chơi game nạp tiền, trực tiếp cường hóa vũ khí lên +12.

- Vấn đề là lúc bắt được đứa nhỏ này, không bắt sống được hộ vệ của nàng.

Người mù xoa xoa huyệt thái dương, vẻ mặt đầy khổ não.

Đứa nhỏ này mới bao lớn, nàng có thể biết được bao nhiêu tin tức?

Tiết Tam liền nói:

- Đám người kia đều là tử sĩ, ta đã kiểm tra rồi, trong kẽ răng của bọn hắn đều có khảm thuốc độc, trừ phi bắt đầu đã do mấy người chúng ta xuất thủ, bằng không khó bắt được người sống.

A Minh lại lấy túi nước, uống một hớp, nói:

- Hách Liên Bảo Châu này hẳn là được tử sĩ hộ vệ giấu ở ngôi trại này.

Trịnh Phàm mím mím môi, vừa suy nghĩ vừa nói:

- Thái độ của Đại Yến với Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia chính là diệt tộc. Bởi hai nhà này chủ động công Yến trước, cho nên hai kẻ cầm đầu này, tuyệt không được khoan hồng.

Hễ gặp người Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia là chém giết, Hách Liên gia hẳn phải trả cái giá rất lớn, mới có thể đưa Hách Liên Bảo Châu này chạy tới đây.”

Bởi tính toán thời gian, từ khi Yến quốc san bằng Hách Liên gia cùng Văn Nhân gia, tới khi Trịnh Phàm đi một vòng lớn tới Thịnh Lạc thành, đã qua gần hai tháng.

Điều này đủ chứng minh, vì né tránh quân Yến lùng bắt, bọn họ phải chịu khổ thế nào, trả giá bao lớn.

- Kho báu, kho báu, nếu Hách Liên Hùng Bích bố trí chôn giấu, hẳn phải có một đạo nhân mã trông coi, chờ Thiếu chủ Hách Liên gia này tới lấy.

Lương Trình nói.

- Tuy mấy trăm năm qua Hách Liên gia vẫn tự xưng là người Tấn, nhưng tiền thân của bọn họ lại là dã nhân, cho nên để lại đường lui trong Thiên Đoạn sơn mạch cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Hơn nữa vị trí cũng cực kỳ bí mật, dựa theo tập tính của các đại gia tộc gia, hoặc không làm, hoặc phải làm tốt nhất, cho nên ta cảm thấy, nơi đó hẳn có một dã nhân bộ lạc chuyên môn trông coi, hoặc chí ít, có một tồn tại tương tự dã nhân bộ lạc.

Trịnh Phàm nói.

- Vậy thì rất khó tìm, trong Thiên Đoạn sơn mạch này, dã nhân chín là số ít, còn làng xóm dã nhân ăn sống lại nhiều không kể xiết, hơn nữa dã nhân ăn sống càng khó tiếp xúc hơn.

Người mù nói.

Trịnh Phàm gật gù, ánh mắt nhìn khắp bốn phía:

- Nhưng bất kể thế nào, chúng ta cũng phải thử tìm kiếm, mang theo Hách Liên Bảo Châu kia đi tìm kiếm.

Không tìm là chuyện không thể, đã có manh mối này, cho dù là mò kim đáy biển, cho dù cuối cùng uổng công vô ích, nhưng nhất định phải thử.

Không tìm được cũng không tổn thất nhiều, nhưng chỉ cần tìm được, kho báu mà Hách Liên gia dùng để đông sơn tái khởi, chính là căn cơ để Trịnh Phàm quật khởi!

Đại lượng tiền hàng, có thể đổi lấy đại lượng lương thực, giáp trụ, chiến mã, quân giới... Còn có thể tạo được rất nhiều quan hệ.

Tiền không phải vạn năng, nhưng chín phần các vấn đề trên đời, đều xuất phát từ chỗ không có tiền.

- Hẳn là còn có người.

Tiết Tam mở miệng nói:

- Nếu bọn họ ở lại trong trại, hiển nhiên là đang đợi người tiếp ứng, thậm chí chính số đám tử sĩ bảo hộ Hách Liên Bảo Châu này cũng không biết vị trí cụ thể của kho báu kia, bọn họ đang liên hệ với người biết chân chính, nhưng vừa hay bị chúng ta chặn đứng lại.

Lương Trình lập tức đứng dậy:

- Ta đi thẩm vấn đám dã nhân trong trại kia, các ngươi chờ.

Nói xong, Lương Trình tự mình đi gọi Tả Kế Thiên, Đinh Hào cùng với Từ Hữu Thành... Dặn dò việc hỏi cung, các giáp sĩ mới nghỉ lập tức chuyển động, thẩm vấn tù binh.

May mà đây là dã nhân ăn chín, biến nói tiếng phổ thông, cho nên thẩm vấn cũng không khó.

Nếu là dã nhân ăn sống, vậy thực đau đầu, đừng thấy cùng gọi là dã nhân, nhưng có lúc hai cái làng xóm dã nhân ở cạnh nhau, ngôn ngữ phong tục đều khác biệt.

Trong khi Lương Trình đi thẩm vấn, Trịnh Phàm lại tiếp tục nói:

- Nếu như đúng như lời Tam Nhi nói, vậy chúng ta vẫn chưa thể đưa Hách Liên Bảo Châu về Thịnh Lạc thành, thậm chí ngay cả chúng ta cũng không thể trở về Thịnh Lạc thành, bởi người liên lạc kia, rất có thể sẽ ở ngay gần đây.

- Nhưng cái trại này đã bị chúng ta công phá.

Tam Nhi bất đắc dĩ nói.

Người mù lại vung tay lên:

- Cái này không khó, hẳn là Hách Liên gia tẩy não đám người này rất triệt để, bằng không dư đảng Hách Liên gia cũng không thể đưa nữ đồng này lên vị trí thiếu chủ được. Cho nên, bọn hắn tuyệt không dễ bỏ Hách Liên Bảo Châu. Hơn nữa, đây là thế giới huyền huyễn, thậm chí ta cảm thấy, kho báu Hách Liên gia, không có huyết mạch Hách Liên gia, tuyệt không mở được. Nếu khi bọn hắn trở về phát hiện trại bị công phá, hẳn sẽ không quay đầu bước đi, cũng không dễ từ bỏ.

A Minh dùng mu bàn tay lau khóe miệng:

- Cái này dễ làm, phá thì cũng đã phá, chúng ta mang theo nữ đồng này ra ngọn núi bên cạnh giữ lại, sau đó khắc gia húy Hách Liên gia lên cây, trên người nữ đồng kia không phải còn có châm giáp sau, lúc trước ra rút châm còn chưa vứt, lúc đó có thể vứt một ít gần đó. Hoặc trực tiếp cắt mảnh quần áo của nữ đồng kia, đảm bảo đối phương có thể tìm tới cửa, lúc đó chúng ta lại xuất thủ, bắt sống.

- Chỉ có thể như vậy, thậm chí không nên làm chậm.

Trịnh Phàm nói.

Lúc này, Lương Trình quay trở lại, nói thẳng:

- Vận khí không tệ, trực tiếp hỏi được rồi, người trong trại nói, Hách Liên Bảo Châu là khách quý của Thủ lĩnh bọn họ, bên người ban đầu có chín tên hộ vệ.

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!