- Chín tên hộ vệ, chính xác chứ?
Người mù hỏi.
- Người bị hỏi là nữ nhân làm việc trong bếp, phụ trách đưa cơm cho bọn họ, là chín người.
Tiết Tam lập tức nói:
- Trong trại tổng cộng có tám tên hộ vệ, chứng minh là có một tên ra ngoài truyền tin, chờ người tiếp ứng.
- An bài nhân thủ đi.
Trịnh Phàm hạ lệnh, lập tức lại nhìn về phía người mù.
- Chủ thượng, ta ở lại, nếu thực sự tìm được tin tức kho báu, lúc tìm kiếm ta có thể giúp thăm dò.
Người mù nói đúng, lúc tìm đồ, có hắn sẽ bớt công phải đào bới.
- Ta cũng ở, ta am hiểu di chuyển trong rừng, bất kể là tìm hiểu tin tức hay ám sát, đều cần có ta.
Tiết Tam nói.
A Minh tiếp tục uống “Rượu”, hắn thế nào cũng được, dù sao cũng đã lên cấp, tự nhiên có thể rụt rè một chút. Lần này đã kiếm đủ đồ uống rồi, hắn cũng không muốn đi đâu.
Lương Trình lại chủ động:
- Ta suất binh trở về, Tứ Nương có thể tạm thời tiếp nhận công tác của người mù, nhưng cũng không thể để Tứ Nương luyện binh được, ta đi luyện binh mã, đồng thời chuẩn bị cho lần vào núi tiếp theo.
Lúc này, có thể hô không đi cùng, đã là hy sinh lớn.
Trịnh Phàm chỉ A Minh:
- A Minh đi cùng ta, không có ngươi ở cạnh, ta cảm thấy cô quạnh.
A Minh quay đầu qua, lại uống một hớp “Rượu”, ai, rượu vào khổ tâm.
Hắn đương nhiên biết tại sao chủ thượng lại muốn hắn đi cùng, tuyệt không phải sợ cô quạnh, mà là sợ không có ai đỡ tiễn cho.
Lúc này, Tiết Tam đưa tay âm thầm chỉ Phiền Lực ở xa.
- Mang theo hắn?
Người mù nhìn về phía Trịnh Phàm:
- Chủ thượng, vẫn nên mang theo hắn, chẳng may cần đào hầm khoan động gì đó, còn cần hắn làm. Quan trọng nhất, so với để hắn ở Thịnh Lạc thành không kiểm soát được, chẳng bằng mang theo bên người.
- Được, quyết định vậy đi, A Trình suất binh trở về, cùng Tứ Nương khống chế cục diện Thịnh Lạc thành, mấy người còn lại mang theo Hách Liên Bảo Châu lên núi tìm một chỗ, chờ người liên lạc quay về.
Trịnh Phàm quyết định cuối cùng, đứng dậy, chậm rãi xoay người, lại cảm khái:
- Đúng là, đánh trận suốt ngày, lâu lắm mới có thể làm việc chỉ có chúng ta, thực có chút chờ mong rồi.
...
Ban đêm, trong núi bắt đầu mưa.
Ngoài hang động, mùi đất ngày mưa chen lẫn ngổn ngang.
Trịnh Phàm ngậm một nhánh cỏ, yên lặng ngồi trước cửa huyệt động, đối diện chính là A Minh, A Minh vẫn thản nhiên cầm một túi nước.
Theo lời của hắn, có nhưng lúc, uống máu là để sinh tồn, lại có những lúc, uống là vì sinh hoạt.
Hách Liên Bảo Châu ngủ trong huyệt động, vải bạt che chắn.
Tuy nói muốn lợi dụng người ta, nhưng lợi dụng thì lợi dụng, bất luận là Trịnh Phàm hay các Ma vương, đều không hạ giá tới mức đi tra tấn một nữ đồng.
Trong huyệt động, chỉ có ba người.
Tiết Tam ra ngoài tuần tra, thân là một thích khách, hắn có nhiệm vụ mở rộng tầm nhìn cho cả đội.
Người mù hoạt động trên một cái cây bên ngoài, khoác một tầng thảm da thú, tín hiệu trong động không ổn định, vẫn là ra ngoài sẽ bao quát được xa hơn.
Phiền Lực, lại trầm mặc dưới một đầm nước, chỉ chừa một cái đầu ra ngoài hít thở, đồng thời trên đầu còn phủ lá khô.
Trên thế giới này, có hai tổ chức công khai thiện về thăm dò tình báo nhất, một là Mật Điệp tư của Đại Yến, hai là Ngân Giáp vệ.
Kỳ thực, theo Trịnh Phàm, Mật Điệp tư của Đại Yến vẫn còn thô, có lẽ bởi Đại Yến lâu nay chưa được tính là quốc gia “Thống nhất”, cho nên Mật Điệp tư cũng chưa hoàn thiện, mà các phương sĩ Luyện Khí sĩ cũng gia nhập trong Mật Điệp tư, khiến nó như một cái nồi thập cẩm.
Chính như Ngân Lãng quận, Mật Điệp tư thuộc về Tĩnh Nam hầu chưởng quản, bởi vì hoạt động nhỏ, cho nên năng lực tình báo được khai thác nhiều nhất, tạo thành hiệu quả không tầm thường.
So ra, Ngân Giáp vệ còn có cảm giác nghiệp vụ hơn Mật Điệp tư, bất luận là cơ cấu tổ chức hay năng lực nghiệp vụ đều cao hơn một bậc.
Dù là lúc đại chiến, Ngân Giáp vệ của Càn quốc vẫn phát huy tác dụng cực lớn, cấm cũng cấm không dứt, giết cũng giết không sạch.
Có điều vì quân đội Càn quốc quá tan tác, cho nên trong mắt người đời, Ngân Giáp vệ kém hơn Mật Điệp tư không ít, chuyện này cũng thực bất đắc dĩ.
Có điều, Trịnh Phàm tin tưởn, nếu nói về chơi tình báo, nói về ẩn giấu, đám Ma vương của hắn mới thực sự là ưu tú trong ưu tú, tinh anh trong tinh anh.
Cũng chỉ do thực lực hiện tại của hắn chưa đủ mạnh, danh tiếng chưa đủ vang dội thôi, đợi ngày sau khi hắn có thể chân chính quật khởi, sẽ khiến người tới nhìn thấy một “Tổ chức tình báo” thực sự.
Đến lúc đó lại để Tứ Nương thiết kế một bộ áo Cẩm Y vệ, khà khác.
Đúng lúc này, thanh âm người mù vang lên trong lòng tất cả mọi người, kênh mật này đương nhiên không thể duy trì mãi, “Lượng điện” của người mù không chịu được, cho nên chỉ có thể bật lúc mấu chốt.
Mà người mù vì gây ra mấy vụ nghe trộm suy nghĩ của người khác, cho nên bị Trịnh Phàm cùng các Ma vương trợn mắt giận dữ mấy lần, cho nên cũng học ngoan.
Một lần mở kênh mệt, liền cẩn thận hô: Này này này...
Lấy làm nhắc nhở, đừng có tự lẩm bẩm điều không nên.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là vì có Phiền Lực ở đây, trời mới biết tên cộc lốc này đang nghĩ gì trong đầu.
Ví như hắn mà nghĩ: Chủ thượng bắt ta ẩn trong đầm nước, còn không bằng một búa chém chủ thượng cho rồi!
- Tam Nhi gửi thư báo, có người tiếp cận, mọi người chuẩn bị.
Trịnh Phàm cùng A Minh đưa mắt nhìn nhau, đem quần áo đặt bên cạnh mặc lên người, đây là quần áo hộ vệ của Hách Liên Bảo Châu, có chút rách, nhưng không thành vấn đề.
Mặc xong y phục, Trịnh Phàm liền ngã hơi chếch vào trong, A Minh lại co quắp dựa tường, làm bộ mệt mỏi ngủ gật.
Người mù ngồi trên dây, dùng niệm lực khống chế cành lá ép sát lại, cố gắng che đậy bản thân càng kín càng tốt.
Phiền Lực trong đầm càng trực tiếp chìm cả người xuống nước.
Trịnh Phàm đang đợi, thành thật mà nói, muốn đưa người ta vào trong rọ như vậy, độ khó vô cùng lớn, mà xác suất vỡ trận cũng càng lớn, nhưng đây là thực là phương thức hữu hiệu nhất.
- Chớ hoảng sợ, người kia còn cách chừng ba mươi mét, có ba người.
Thanh âm người mù vang lên trong đầu mọi người.
Trịnh Phàm điều chỉnh hô hấp, giấu kín đao dưới người.
Thất phẩm võ giả, trong thế tục đã có thể tính là tiểu Tông sư, bất luận là tới các thế gia làm cung phụng hay tới quân đội, đều có thể sống không tệ.
Chỉ có điều đã nhìn chiến tranh nhiều, cũng quen không khí kia, giờ hoạt động một mình, thực có chút không thích ứng.
- Mười mét.
- Năm mét.
- Chủ thượng, có hai người đã tới huyệt động, còn một người ở gần hồ nước, ba người này đều có thực lực không tệ, hơn nữa đều rất cẩn thận.
- Đoán chừng bên ngoài còn có người khác, Tam Nhi đã nhìn chằm chằm, chúng ta cần giải quyết ba người này, không thể để tạo ra động tĩnh lớn.
A Lực, chú ý chút nữa ta ra hiệu, ngươi trực tiếp giết tên bên cạnh hồ nước kia.
Chủ thượng, bên trái huyệt động chỗ ngươi có một người, ngươi trực xuất đao với hắn.
A Minh, người bên phải huyệt động, lưu lại người sống!”
Lúc giao thủ ngàn cân treo sợi tóc, không cho phép sơ xuất, muốn tận lực để lại người sống, hoặc ngươi phải có thực lực cao hơn đối phương rất nhiều, hoặc bọn họ một kiếm không thể giết chết ngươi.
- Đến rồi, đã đến rồi, bọn họ rất cẩn thận, chú ý, đại khái còn khoảng năm giây là họ sẽ vào.
- Người mù ngậm miệng.
A Minh thầm nói, người đã tới gần như vậy, còn cần ngươi báo?
Lúc này còn lên tiếng, sẽ ảnh hưởng tới tốc độ phản ứng của hắn.
------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)