Người mù không nói nữa.
Trịnh Phàm cũng nhận ra, có ngươi đã mò vào.
- Chủ thượng, ngươi động trước.
A Minh nói.
Thân thể Trịnh Phàm run lên, tay phải rút đao dưới người, nhảy bật lên nhào tới, đao trong tay trực tiếp cắt ngang.
Phản ứng của đối phương rất nhanh, lập tức cầm đao đón đỡ, nhưng sức mạnh của Thất phẩm võ phu truyền cả vào trong đao, sao có thể bị một đòn cản lại, binh khí trong tay lập tức bay ra ngoài.
Trịnh Phàm vỗ tay trái xuống đất, tay phải cầm đao lần thứ hai đâm về trước.
“Phốc!”
Lưỡi đao trực tiếp đâm vào lồng ngực đối phương.
Kỳ thực, lấy thực lực của Trịnh Phàm, dù là đấu một với một công bằng, đều có thể thắng đối phương, huống chi lại là hắn chiếm thế chủ động, ngắn ngủi hai chiêu, đối phương đã bị Trịnh Phàm chém giết.
Một bên khác, gần như cùng lúc với Trịnh Phàm động thủ, thân thể A Minh như rắn trườn xuống, đối phương chỉ cảm thấy trước mắt để lại một cái áo khoác, lập tức, một luồng hàn khí bao trùm tới sau lưng.
Nhưng dù thế nào cũng là người được huấn luyện nghiêm chỉnh, hắn lập tức không chút do dự đem một kiếm đâm qua nách bản thân.
“Phốc!”
Mũi kiếm đâm vào thân thể A Minh, nhưng A Minh không chút lay động.
Tay trái đưa ra bóp cổ, chớp mắt phát lực, móng tay phải trực tiếp đập gãy răng lợi đối phương, trong nhát mắt liền lấy viên độc hoàn dấu dưới răng đối phương ra.
Cuối cùng, A Minh lại khẽ động, đi tới trước người đối phương, tay trái nắm cổ, tay phải hung mãnh đấm một quyền tới bụng.
“Ầm!”
Đối phương quỳ sát trên mặt đất.
Lúc này, Trịnh Phàm vừa giải quyết xong đối thủ của mình, lập tức tiến tới đạp bay kiếm trước mặt đối phương, sau đó móc dây thừng, giúp A Minh trói người này lại.
- Chủ thượng, trước kiếm vải nhét vào miệng hắn.
Trịnh Phàm gật gù, đem vải mà A Minh hay dùng để lau móng tay nhét vào miệng đối phương, tránh cho đối phương cắn lưỡi tự sát.
Chuyện bên này kết thúc, chuyện bên kia cũng đã xong.
Tên đứng cạnh hồ căn bản không nghĩ tới dưới hồ lại có người ẩn nấp, bị Phiền Lực nắm hai chân kéo vào hồ, lại một quyền đập xuống, mặt nước chuyển sang màu đỏ.
Nói thật, dù là Kiếm Thánh của Tấn quốc hoặc Bách Lý Kiếm, bị Phiền Lực kéo xuống như thế một lần, đoán chừng cũng game over.
Người mù dùng niệm lực nâng thân thể bay xuống, trong tay còn cầm một quả quýt bóc dở.
Những việc sau đó, là thuộc về hắn. Hách Liên Bảo Châu là nữ hài, sưu hồn thì quá tàn nhẫn, cũng không phù hợp với phong cách làm việc của mọi người.
Nhưng giờ bắt được người trưởng thành, vậy không cần khách khí thế nữa.
- Một đao vừa rồi của chủ thượng, quả thực vừa nhanh vừa chuẩn, thuộc hạ ở trên cây nhìn xuống mà cũng cảm thấy vui tai vui mắt cực kỳ.
Người mù vừa xuống lập tức nịnh hót, chẳng may nịnh vui tai, lên cấp ai biết được.
Làm người, ai chẳng có giấc mơ.
Trịnh Phàm không để ý tới người mù, đưa tay tìm tòi trên người kẻ sống sót.
Người mù đi tới, gật gật với A Minh, A Minh bắt đầu gia cố áp chế với kẻ bị bắt sống.
Đây là một nam tử trưởng thành, gương mặt trắng nõn, hiện đang trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm đám Trịnh Phàm, vẻ mặt hiện rõ vẻ phẫn nộ cùng không cam lòng.
- Ai ôi ôi ôi, chà chà chà, đừng sợ đừng sợ, an tâm hưởng thụ, rất nhanh sẽ không sao rồi.
Người mù vừa tiếc hận, vừa đem hai tay đặt lên đầu đối phương, chuẩn bị sưu hồn.
- Không cần sưu hồn nữa.
Trịnh Phàm bỗng nhiên nói.
- Hả? Sao vậy chủ thượng?
Người mù có chút bất ngờ, nhưng vẫn dừng động tác trong tay.
Trịnh Phàm thở dài, có chút bất đắc dĩ, có chút thương cảm, cũng có chút dở khóc dở cười, trong tay nhấc lên một khối lệnh bài, trên lệnh bài khắc ba chữ lớn: Mật Điệp tư!
Nói ra có thể ngươi không tin, nhưng ngồi chờ ba ngày trời trong khe núi, kết quả lại bắt được người mình.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt ba người Trịnh Phàm, A Minh, người mù tụ lại, ánh mắt người mù lộ vẻ không có gì!
Chuyện này, nói là hiểu lầm, nhưng không thể nói ra ngoài, bởi đã có hai thành viên Mật Điệp tư bị bọn hắn giết.
Dù thực đem báo lên trên, cũng không dễ thu xếp, chuyện khác Tĩnh Nam hầu có thể bảo vệ được, nhưng dù sao cái ô này cũng đứng hàng top ba trong Đại Yến.
Nhưng vấn đề là, ngươi biết tin tức liên quan tới kho báu Hách Liên gia, tại sao không báo cáo?
Ngươi lại dám lén đi tìm kho báu, một cái thành thủ Thịnh Lạc thành, muốn nuốt riêng một kho báu, có rắp tâm gì?
Việc này, đã đụng tới điểm mấu chốt rồi.
Cho nên, vị Mật Điệp tư trước mắt này, ngươi muốn lên đường cũng phải lên đường, không muốn lên đường cũng phải lên đường, bất kể thế nào, không thể để sống sót đi ra.
Trịnh Phàm đưa tay, lấy miếng vải lúc trước nhét trên miệng đối phương xuống, đã thấy người này mở miệng:
- Các ngươi là ai!
Trịnh Phàm rất bình tĩnh đáp:
- Đại thành quốc, Đông Xưởng!
Người mù: “...”
A Minh: “...”
- Đông Xưởng?
- Tổ chức tương tự như Mật Điệp tư các ngươi.
Nam tử hơi híp mắt lại, tựa như đang thầm phân tích tình báo xem có chuẩn xác không.
- Kho báu Hách Liên gia là của người Tấn chúng ta, người Yến các ngươi lấy được thổ địa còn không vừa lòng sao, còn muốn ngấp nghé mồ hôi nước mắt của người Tấn chúng ta?
- Buồn cười, đất của Hách Liên gia đã là đất của Đại Yến ta, đồ của Hách Liên gia, chính là đồ của Đại Yến!
Ôi ôi, được đấy, xương cứng!
Hơn nữa phong cách nói chuyện rất chuẩn Yến quốc.
Trịnh Phàm hơi đọng, cười nói:
- Khổ cực các ngươi, thiên tân vạn khổ thả Hách Liên tiểu thư ra, có điều đáng tiếc, lại tiện nghi cho chúng ta rồi.
Người này nghe vậy, nhất thời biến sắc, kinh hô:
- Các ngươi, các ngươi cài nội gián trong Mật Điệp tư ta!
Còn một câu hắn không nói, nhưng có thể đoán được, đó chính là: Nếu không sao có thể biết được tin tức này.
Trịnh Phàm thở một hơi nhẹ nhõm, hắn đoán đúng rồi.
Kỳ thực khi biết thân phận Hách Liên bảo châu, Trịnh Phàm đã hoài nghi.
Bởi hắn rõ tác phong của Đại Yến thế nào.
Điền Vô Kính là kẻ có thể diệt cả nhà mình, Lý Phú Thắng là tổng binh thần kinh được Trấn Bắc quân bồi dưỡng ra.
Hách Liên gia dám bỏ đá xuống giếng, tấn công Yến quốc, Yến quốc sao có thể tha cho con chó con gà nào, huống chi là đại tiểu thư Hách Liên gia?
Cứ như vậy, Hách Liên Bảo Châu này rõ là mồi mà Mật Điệp tư cố ý thả ra, hòng quăng dây dài câu con cá lớn.
Nam tử hừ lạnh một tiếng:
- Các ngươi chạy không thoát được đâu, chung quanh đây có mấy ngàn đại quân Đại Yến ta!
Trịnh Phàm nghe vậy khẽ sửng sốt, lại lập tức hiểu được đối phương đang nói gì.
Rất hiển nhiên, mấy ngày trước hắn hành động đã khiến đám Mật Điệp tư này kinh ngạc, đồng thời bởi vậy mà gián đoạn theo dõi đoàn người Hách Liên Bảo Châu.
Cho nên, mấy ngàn binh mã mà người này nói, là binh mã của hắn.
Thú vị, dùng binh mã của hắn đi uy hiếp hắn?
Lúc này, người mù mở miệng nói:
- Chủ... Hán công.
- Hả?
- Ta có mấy lời muốn nói với người này.
- Ngươi nói đi.
------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)