Người mù cúi đầu, nhìn về phía nam tử này:
- Ngươi xem, hai huynh đệ của ngươi đều chết rồi, ngươi cũng đã rơi vào trong tay chúng ta, chỉ cần ngươi đồng ý, hoàn toàn có thể nương nhờ vào Đông Xưởng chúng ta, ngày sau hưởng thụ bất tận...
Thân thể nam tử bỗng run lên, miệng ứa máu tươi, ánh mắt hiện vẻ trào phúng.
Hắn cắn lưỡi rồi.
Người mù thở dài, quay đầu liếc mắt nhìn Trịnh Phàm, Trịnh Phàm gật gù.
Người mù hiểu ý, đưa tay che mắt đối phương, một cây ngân châm trực tiếp đâm tới huyệt đạo, cho nam tử này đi thoải mái.
Phiền Lực từ trong hồ nước ra tới, toàn thân trên dưới ướt nhẹp, trên người cõng một bộ thi thể.
- Vừa hay, A Lực, đào hố, chôn ba người này đi.
Phiền Lực gãi gãi đầu, sau đó lại gật gù, đem ba bộ thi thể vác lên, đi hướng xa xa, bắt đầu đào hố.
Mà lúc này, Tiết Tam cũng đã quay về, trong tay còn cầm chủy thủ, trên chủy thủ còn máu tươi.
- Chủ thượng, ta đã giải quyết hai người ở bên kia, ồ, ngươi sống đâu?
Tiết Tam có chút buồn bực, sao lại chết hết rồi?
- Giết nhầm người, người chết là của Mật Điệp tư.
Người mù giải thích.
- Yến quốc?
Tiết Tam bỗng tỉnh ngộ:
- Khó trách, ta nghe được khẩu âm của kẻ kia mắt ta trước khi chết lại là khẩu âm của Yến quốc, ta còn tưởng là ta nghe nhầm.
Trịnh Phàm trở lại trước huyệt động:
- Tam Nhi, ngươi đem hai bộ thi thể kia tìm tới, đồng thời giao cho Phiền Lực chôn đi.
Dù sao hiện cũng là người cùng phe, giết người chỉ là hiểu lầm thôi.
Tiết Tam gật gù, xoay người đi kéo thi thể.
A Minh ngồi xuống, nhìn vết thương trên bụng, yên lặng lấy túi nước, uống hai ngụm máu.
Người mù lại quay đầu nói với Trịnh Phàm:
- Chủ thượng, Mật Điệp tư đã tìm tới đây, chứng minh triều đình Yến quốc cũng không tìm được người liên lạc biết vị trí kho báu, chúng ta vẫn còn cơ hội rất lớn.
Trịnh Phàm đưa tay xoa xao mi tâm:
- Chuyện đã không còn đơn giản rồi.
- Chủ thượng, cái này không cần lo lắng, thân phận ngài vừa nói ra không phải quá thích hợp sao? Chụp mũ lên đầu Đông Xưởng Thành quốc, Ngân Giáp vệ Càn quốc, thậm chí là bang phái giang hồ cũng được, bố trí kỹ lưỡng một chút, chừa chút manh mối ra, tiện tẩy trắng bản thân. Coi như tìm được kho báu, chúng ta lại tìm cách tẩy trắng, tiền thu được cất túi, không cần tiêu pha như thổ hào chủ mới nổi là được.
Trịnh Phàm gật gật đầu:
- Vẫn là ngươi suy nghĩ chu toàn.
Bất luận làm thế nào, cũng không thể buông tay với kho báu này, cũng đã mất công chờ ở đây ba ngày, giờ buông tay, chẳng phải thiệt thòi?
Mật Điệp tư? Tuy rằng có một chút áp lực, nhưng đối với đám người Trịnh Phàm mà nói, bọn họ vốn không có tinh thần Đại Yến, cũng sẽ không có quá nhiều cảm giác tội lỗi.
- Chờ A Lực chôn thi thể xong, chúng ta đợi thêm ba ngày, nếu người liên lạc còn chưa tới, vậy không đợi đây nữa.
Dù sao ở nhà còn không ít việc cần làm, không thể mãi ở đây mơ giấc mơ phát tài.
- Thuộc hạ rõ.
...
- A Lực a, đào sâu một chút, chôn cả hai cỗ này cùng lúc đi.
- Được rồi.
Tiết Tam vỗ vỗ tay, nói:
- Ta trở về chỗ chủ thượng trước, ngươi cứ làm việc đi.
- Được rồi.
Tiết Tam thành công lười biếng, thừa dịp này chạy về, nịnh thêm mấy câu cũng không uổng.
Phiền Lực lại tiếp tục đào hố, tốc độ đào hố của hắn rất nhanh, chỉ một chốc đã đào xong một cái hố to, Phiền Lực bò lên, chuẩn bị nghỉ một chút rồi ném thi thể vào trong.
Đúng lúc này, từ trong rừng truyền tới tiếng động.
Phiền Lực như hoàn toàn không nghe thấy, chỉ nhích người tới hai lưỡi búa mới vứt trên đất.
Sau một khắc, hai bóng người từ trong rừng đi ra.
Đúng, đường hoàng đi ra, điều này khiến Phiền Lực bình thường thấy bản thân đã ngốc, nhìn hai người này lại càng ngốc hơn!
Hai người đều mặc trang phục dã nhân tiêu chuẩn, áo da thú, một người cầm cung, một người cầm đao.
Tên cầm đao trực tiếp đi tới trước năm cái thi thể, ngồi chồm hỗ xuống, kiểm tra một hồi liền kích động quay đầu với đồng bạn:
- Không sai rồi, là Mật Điệp tư của Yến cẩu!
Phiền Lực hơi nhướng mày, cảm thấy việc này không đơn giản.
Đồng thời, không tự chủ mà kích động muốn vung búa chém người.
Phiền Lực trừng hai mắt, nhìn hai người, nói:
- Các ngươi từ đâu tới?
Tên dã nhân cầm cung lập tức nói:
- Chúng ta tới từ Ngật Đáp sơn!
Phiền Lực: “...”
Phiền Lực có chút lý giải cảm giác thường ngày các Ma vương nhìn hắn.
- Lúc Dương Đầu tìm tới chúng ta đã bị Yến cẩu truy sát, trên người trúng mất mũi tên, vừa tới Ngật Đáp sơn tìm chúng ta thì chết, hai huynh đệ chúng ta từ Ngật Đáp sơn đi tìm các ngươi, mấy lần suýt nữa va chạm với Mật Điệp tư Yến cẩu, hồi trước binh mã Yến cẩu cũng tìm tới đây, gây ra trận chiến thật lớn, còn may, chúng ta vẫn tìm được các ngươi.
Lúc này, một tên dã nhân khác mở miệng nói:
- Tiểu thư vẫn khỏe chứ?
- Được.
Phiền Lực đáp.
- Mang chúng ta đi gặp tiểu thư, nơi này không an toàn, sau khi gặp tiểu thư, chúng ta lập tức lên đường.
- Được.
Phiền Lực gật gật đầu.
Có điều Phiền Lực lại chỉ chỉ năm bộ thi thể trên đất:
- Trước chôn người đã.
Nói xong, không để ý hai người kia, Phiền Lực khom người ném năm bộ thi thể vào trong hố.
Tên dã nhân cầm cung gật đầu:
- Đúng, trước phải xử lý thi thể mấy tên Yến cẩu này đã, nếu không sẽ bại lộ hành tung của chúng ta, vẫn là ngươi làm việc cẩn thận.
Phiền Lực chăm chút gật gù, rất tán thành.
Chôn người xong, Phiền Lực chỉ chỉ phía sau, nói:
- Tiểu thư ở bên đó, đi theo ta.
Nói xong, Phiền Lực cầm búa lớn, đi phía trước, hai tên dã nhân đi theo sau.
Lập tức, dưới bộ dạng trợn mắt há mồm của Trịnh Phàm, người mù, A Minh cùng Tiết Tam, Phiền Lực trực tiếp dẫn hai tên dã nhân trở về, chỉ chỉ hai người này:
- Người từ Ngật Đáp sơn tới, tới đón tiếp chúng ta.
Hai tên dã nhân lập tức ôm quyền:
- Tại hạ A Đồng.
- Tại hạ A Mộc.
Tiết Tam rất muốn hỏi Phiền Lực một câu, bảo ngươi đi chôn người chết, ngươi lại kiếm được một đôi A Đồng Mộc ở đâu?!
Nhưng rất nhanh, Tiết Tam liền phát hiện không đúng, bởi hắn nhìn thấy, thân thể Trịnh Phàm cùng người mù khẽ run lên, khóe mắt còn dơm dớm nước mắt, khẽ nhếch miệng, trong môi khẽ sợi nước kết dính.
Mẹ nó, hai người này đã vào vai nhanh thế sao!
Trịnh Phàm lập tức ra khỏi hang đọng, đi ba nước ngừng lại, lại đi ba bước ngừng lại.
Đây là tín hiệu mà hắn thiên tân vạn khổ mới tìm hiểu được, dùng một giọng nói khiếp sợ, chờ mong, cảnh giác, lại không dám tin tưởng nói:
- Thật, thật đúng là các ngươi sao? Sao giờ các ngươi mới tới, sao giờ các ngươi mới tới!!!
-
- ------------
- Phóng tác: xonevictory
- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)