Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 464: ĐẠI HIỆP

Trong đường núi, xe ngựa vốn không dễ đi, xe bò cũng bế tắc, nhưng một lão giả mặc áo vải xanh vẫn ngồi vững trên xe.

Kéo xe không phải gia súc, mà là một người.

Bước đi có chút khập khiễng, bên hông buộc một thanh kiếm, nhưng cất bước trong đường núi lởm chởm này, vẫn có thể kéo vững vàng.

Bên cạnh xe còn có một người phụ nữ, nữ nhân này đầu đội đấu bồng, không thấy rõ hình dáng, nhưng vòng eo uyển chuyển, chân đi giày trắng, không chút nhu nhược, lại lộ vẻ anh khí.

Lão giả nằm nghiêng trên xe, tay trái cầm quạt, tay phải cầm hồ lô rượu, bên hông có một cái túi, đựng đậu phộng.

Mấy viên đậu vào miệng, lại uống một ngụm rượu, đồng thời đưa mắt nhìn phong thủy núi rừng, ách, cảm giác này, thực sự khiến người thoải mái.

Lão giả cứ nằm ăn uống, cũng không để ý tới nam tử kéo xe khổ cực, càng không ngại nữ nhân bên cạnh đi bộ không dễ, trong miệng vẫn lải nhải.

- Lần trước tới đây, chỗ này còn là đất của người Tấn, lần này lại tới, đã thành Yến cương, cảnh còn người mất. Nghĩ tới mấy trăm năm trước, Ngu thị khai hoang Tam Tấn chi địa, cảnh đó anh hào tới cỡ nào, cho tới bây giờ, tông miếu chuyển rời, hậu nhân phải tới Yến Kinh. Người phong lưu, chung quay quay đầu còn phải phong lưu.

Nam tử kéo xe nhe vậy chỉ cười cười, hắn đương nhiên đã quen với mấy lời cằn nhằn của ông lão.

Nhìn ánh tà dương, thi hứng quá độ.

Nhìn một đứa nhỏ, thi hứng quá độ.

Nhìn một mỹ nương, thi hứng quá độ.

Dù là lúc vào nhà vệ sinh, vẫn có thể làm thơ tình.

- Không biết về sau, là giọng hương tử chia địa của Càn quốc, nông ngữ của Ô Xuyên đạo, hay là giọng bắc điều tươi của người Yến sẽ thành chủ lưu.

Khác với nam tử chất phác không nói, nữ tử lại quật cường, không thích lão đầu cứ nói suông như vậy.

Một luồng gió núi thổi qua, nhẹ nhàng nhấc đấu bồng lên, lộ ra một đôi môi tinh xảo.

- Tam Tấn chi địa, nhìn như mạnh mẽ, tự xưng Tấn kỵ không chỉ trăm vạn, nhưng chung quy cách cục ba nhà phân tấn đã kéo dài cả một giáp, Người Yến đơn giản là ỷ vào Yến Hoàng bán quốc phúc, nhân cơ hội Tấn địa phân gia nên chiếm được tiên cơ mà thôi.

Đại Càn ta tuy nhất thời gặp khó, nhưng chung quy chưa từng để người Yến chiếm được một tấc đất, hiện nay Quan gia quyết chí tự cường, trọng chỉnh triều chính, ngày sau không chừng Đại Càn ta sẽ bắc phạt.

Lão đầu liếc mắt nhìn nữ nhân, khinh thường ha ha nói:

- Sáu vạn thiết kỵ của người Yến đã giết thẳng vào Thượng Kinh, lại thong dong mà lui, lão phu thực sự không biết, cô nương lấy tự tin bắc phạt từ đâu.

- Trước khác nay khác.

- Ha ha, góc nhìn của phụ nữ.

- Ta lại muốn nhìn một chút góc nhìn của đại trượng phu, hơn nữa ta còn hiếu kỳ, ;úc thiết kỵ người Yến xuôi nam, Diêu tiên sinh đang ở đâu?

- Ở nhà?

- Ở nhàm làm gì?

- Tạo nhân.

Nữ nhân: “...”

- Ha ha ha.

Nam tử kéo xe nở nụ cười.

Nữ nhân phi một cái, nhỏ giọng nói:

- Không biết xấu hổ.

Văn hoa đại biểu của Càn quốc, Diêu Tử Chiêm, Diêu tiên sinh lại không để ý lắm, nói thẳng:

- Chỗ thiện của lão phu là thi từ ca phú. Lúc thái bình thịnh thế, hô bằng dẫn bạn, trong đình uống rượu vui vẻ, ngược lại cũng có thể truyền thành giai thoại. Lúc rảnh rỗi, tìm mỹ thực, cũng coi là một việc an nhàn.

Thăng đường, phán án, mạnh yếu rõ ràng, gọt cường bổ yếu, cũng có thể truyền tụng.

Còn chiến sự, thập khiếu thông cửu khiếu, nửa chữ cũng không biết. Phụ dân, an dân, xoay sở vật tư, vận chuyển lương thực, mưu tính, quyết đoán, lão phu đều không hiểu.

Quan như lão phu, ngày thái bình làm việc, dán một lớp giấy lên tỏ vẻ ngăn nắp, lúc thực sự gặp chuyện, lão phu không ra nhảy nhót mới là giúp sức lớn nhất. Đại hiệp, ngươi nói lão phu nói có lý không?

Trần Đại Hiệp vừa kéo xe, vừa gật gù chăm chú đáp:

- Có lý.

- Lẽ nào lý đó.

Nữ nhân gầm lên.

Diêu Chiêu Tử sờ sờ vành tai, vỗ vỗ miệng.

- Ngươi ăn mồ hôi nước mắt của nhân dân, trong tình hình rối loạn, ngươi dù không có thực tài, chẳng lẽ không so được dân phu ghi chép thu chi?

- Cô nương, ngươi lại sai rồi, lão phu ta chỉ hợp với thịnh thế, bất luận là quốc gia tốt thật hay tốt giả, hoàn chỉnh hay vỡ nát, đều cần người như lão phu tới mỹ hóa. Quân vương cần ca tụng, bách tính cần vinh yên.

Nhưng nói trắng ra, ngươi nghĩ chỉ có Quan gia của chúng ta cần ca tụng, mà Yến Hoàng không cần sao?

Nên dù lão phu có lên chiến trường, bị tóm, chỉ cần nói rõ thân phận của mình, Trấn Bắc quân dù có ngang ngược thế nào đi nữa, cũng phải cung kính mời lão phu lên xe ngựa, hầu hạ đưa tới Yến Kinh.

Ôn Tô Đồng còn được đưa tới Yến Kinh làm linh vật, lão phu mà đi Yến Kinh, đoán chừng Yến Hoàng sẽ tự ra khỏi thành nghênh đón, tiện thể hô một câu: Thiên hạ văn hoa nay về Yến!

Mà để như vậy, chẳng phải trướng sĩ khí địch, diệt uy phong mình?

Diêu Tử Chiêm ta là một lão già, nhưng ngươi có tin không, Yến Hoàng đồng ý đổi ba ngàn thiết kỵ để đưa ta vào Yến, so với như vậy, chẳng bằng ta ở nhà đùa giỡn kiều thê mỹ thiếp, đây mới là suy nghĩ vì nước vì dân, là cống hiến cho quốc tổ.”

Nữ nhân: “...”

- Sao, không còn gì đế nói?

- Ngươi ngụy biện.

- A, cái này không phải ngụy biện, trên đời này làm gì có chuyện phân rõ trắng đen? Cũng chưa bao giờ có đạo lý chân chính.

Lão phu phí cả nửa đời, trước yêu thích phong lưu thoải mái, chỉ cảm thấy trên đời này đều là tục vật, bẩn thỉu không thể tả, chỉ có mình lão phu mới cao thượng hương hoa.

Đến cuối cùng, bị người Yến bổ một búa, mới hiểu được.

Thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, ca tụng công đức, thái bình thịnh thế, trang phục có đẹp tới đâu, chung quy cũng không bằng một đao một thương của người ta!

Đại Hiệp, ngươi nói có đúng vậy không?”

- Đúng vậy.

Trần Đại Hiệp đáp lại.

Nữ nhân có vẻ còn không phục, nhưng nàng cũng hiểu, cãi nhau với lão đầu này, vĩnh viễn đều không thể thắng, có lẽ quật cường của nàng, càng là gia vị cho lão đầu nhi này vui vẻ về nhà.

Lão nhân lắc đầy một cái, cảm khái:

- Hồi trước, lão phu từng trông ngóng giang hồ, người đời đều nói, giang hồ Đại Càn ta là đặc sắc nhất, giang hồ Đại Sở là thần bí nhất, giang hồ Đại Tấn là hào hiệp nhất, chỉ có giang hồ Đại Yến là vô vị nhất.

Vô vị tới mức Lý Lương Thân, một trong Tứ Đại kiếm khách lại là tổng binh trong Trấn Bắc quân, nào có nửa phần khí phách giang hồ?

Mà cái mâm Yến quốc chỉ có như vậy, triều đình ăn một góc, thế gia môn phiệt ăn một góc, Trấn Bắc hầu phủ lại phân một góc, mỗi nhà một phần, trong giang hồ, nào còn mẩu thức ăn nào nuôi nổi cá tôm?

Nhưng tới hiện tại, là lão phu nhìn nhầm rồi.

Dưới Thượng Kinh, Bách Lý Kiếm thân là đương đại đệ nhất kiếm khác, lại cùng muội muội chạy trốn trước mặt thiết kỵ Trấn Bắc quân.

Lúc trước nghe đồn, ở kinh kỳ Tấn quốc, Kiếm thánh Ngu Hóa Binh chiến với Tĩnh Nam hầu của Yến quốc một trận, Kiếm thánh bại trận.

Giang hồ, chung quy là giang hồ, bởi vì không ra gì, nên mới gọi là giang hồ.

Trần Đại Hiệp dừng bước.

- Sao, Đại Hiệp, không thích nghe lời lão phu nói sao?

Trần Đại Hiệp lắc đầu một cái:

- Trước kia, có người đã nói vậy với ta.

- Ô, người nào?

- Người Yến.

- Cái này cũng không kỳ quái, người Yến chỉ thờ phụng mã tấu, những thứ khác, đều không tin.

- Có lẽ vậy.

Trần Đại Hiệp tiếp tục kéo xe.

Diêu Tử Chiêm lại uống một hớp rượu, chỉ dãy núi phía trước:

- Phía trước, là Ngật Đáp sơn rồi.

Nữ nhân chợt nói:

- Người đời đều biết, Diêu đại gia ngài khi còn trẻ từng du lịch qua Thiên Đoạn sơn mạch, lại bị dã nhân bắt sống, kém chút mất mạng, thế gian vì vậy mà thêm bao ai oán thơ ca. Lại không biết, trong này còn nhiều chuyện như vậy.

- Cũng không có gì, không sợ nói cho các ngươi biết, người bắt ta năm đó, chính là Hách Liên Hùng Bích.

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!