- Tiểu tử Hách Liên Hùng Bích kia lúc đó còn chưa lên làm gia chủ Hách Liên gia, tương tự như lão phu, đều cực kỳ trẻ tuổi.
- Là Hách Liên Hùng Bích cứu ngài?
Nữ nhân hỏi.
- Khà khà, nói bậy, lúc đó lão phu tới đây du lịch, bên người cũng có mấy tên dã nhân ăn chín làm bạn, các ngươi không tưởng tượng nổi đâu, tên tiểu tử Hách Liên Hùng Bích kia lúc đó cũng là hạt giống văn tao. Lại ở đây một mình uống rượu ngâm thơ, bị lão phu nghe được, lão phu liền cười hai tiếng, sau đó bị tiểu tử này bắt lại!
Trần Đại Hiệp “Ha ha” hai tiếng.
- Hắn lại không giết ngươi.
- Đúng vậy, hắn không cam lòng giết ta, nơi này là vị trí bí mật của Hách Liên gia, theo lý mà nói, hắn nên giết ta, nhưng hắn bị tài hoa của ta chiết phục, nên để ta mỗi ngày viết cho hắn một bài thơ, chỉ cần thơ có thể khiến hắn thỏa mãn, liền cho ta sống thêm một ngày. Cho nên ta viết, viết cho hắn đủ ba tháng.
- Hiện nay thiên kim khó cầu một bài thơ từ của ngài, lúc đó lại giá rẻ như vậy.
- Đây là thơ văn bảo mệnh, giá rẻ cái rắm!
Diêu Tử Chiêm tức giận trừng mắt nhìn nữ nhân, tiếp tục nói:
- Sau ba tháng, Hách Liên Hùng Bích liền thả ta, hắn nói ta không được nói chuyện này ra.
- Cứ như vậy?
- Còn một việc!
- Việc gì?
- Chính là việc này.
- Đến cùng là việc gì?
- Hắn nói, nếu ngày nào đó hắn chết, ta tới đưa cho hắn một câu phúng điếu.
Nói xong, Diêu Tử Chiêm lại tung rượu trong ấm ra ngoài xe, thở dài:
- Ô hô ai tai.
- Không nghĩ tới, ngươi còn là người trọng tình trọng nghĩa.
Nữ nhân thổn thức.
Trần Đại Hiệp mở miệng nói:
- Ta cũng không nghĩ tới.
Lão đầu say say híp mắt:
- Đại Hiệp, có phải ngươi coi trọng cô nương này không?
- Đúng.
- Ngươi nói với người ta chưa?
- Không nói.
- Vì sao không nói.
- Ta què rồi, cũng tàn rồi.
- Nhưng ngươi không phế, lão phu thấy, nếu thực đánh nhau, nha đầu này vẫn không phải đối thủ của ngươi, chẳng lẽ lúc ngươi bị đánh gãy chân, vật kia cũng bị đứt?
Trần Đại Hiệp buông một tay, xác nhận lại:
- Cái này thì không.
- Vậy ngươi sợ cái rắm, nàng đẹp, ngươi có kiếm, xứng!
Nữ nhân vẫn trầm mặc không nói, Trần Đại Hiệp lại nói:
- Trên đời này làm gì có cha mẹ nào đồng ý gả con gái cho một người tàn phế.
Diêu Tử Chiêm “Khà khà khà” cười.
Nắm một nắm đậu cho vào miệng, nhai “Cót két”:
- Cái này có quan hệ gì với cha mẹ nàng đâu? Chờ lần này ngươi từ Ngật Đáp sơn về, trực tiếp cầm kiếm của ngươi tới Thượng Kinh, điểm danh muốn lấy nàng làm vợ. Chơ coi, đêm đó sẽ có kiệu hoa đưa nàng tới chỗ ngươi ở!
Thân thể nữ nhân run lên.
Trần Đại Hiệp lại lắc đầu:
- Còn có chuyện phát dâu?
Diêu Tử Chiêm vỗ đùi, cười mắng:
- Không phải sao, chỗ của nàng ấy, chuyên phát dâu!
...
Ba ngày nhanh chóng qua, chỉ nghỉ ngơi buổi tối, còn lại đều đi đường.
Phiền toái nhất là Hách Liên Bảo Châu ngồi trên vai Phiền Lực, còn lại không ai tầm thường, đương nhiên tốc độ cực nhanh.
A Đồng cùng A Mộc sợ đêm dài lắm mộng, lại bị người của Mật Điệp tư đuổi tới, cho nên tăng nhanh cước bộ.
Trịnh Phàm cũng sợ đêm dài lắm mộng, đồng thời cũng không muốn khai chiến với người của Mật Điệp tư, cho nên rất hiểu chuyện bước theo.
Sau ba ngày, A Đồng chỉ ngọn núi trước mặt:
- Đến Ngật Đáp sơn rồi.
Trịnh Phàm mới có thể thở nhẹ một hơi, ngừng lại, xoa xoa mắt cá chân đau nhức.
Kỳ thực, sức chịu đựng của người hơn ngựa nhiều, nhưng người không phải gia súc, nếu Trịnh Phàm không có thực lực Thất phẩm, lại thêm đã nam chinh bắc chiến nhiều, lần này hành quân vội vã, có lẽ đã không theo kịp, nói không chừng còn phải để các Ma vương hỗ trợ, tuyệt không thể thong dong.
Ngật Đáp sơn đã ở trước mắt, A Đồng cùng A Mộc quyết định đêm nay dừng lại một đêm, ngày mai lại lên núi.
Dựa theo thông tin moi được mấy đêm nay, trong Ngật Đáp sơn quả là có một tòa dã nhân trại trên danh nghĩa, nhưng thực tế lại là trụ sở bí mật của Hách Liên gia.
Trước đây rất lâu, Hách Liên gia kinh doanh ở đây.
Phiền Lực đặt Hách Liên Bảo Châu trong lều vải, mấy ngày nay Hách Liên Bảo Châu không nói một câu, kỳ thực nàng bị người mù thôi miên, khiến cho nàng bản năng quên mình biết nói, tự cho rằng bản thân là người câm.
Đây cũng không phải vấn đề lớn gì, chừng một tháng nữa, trong lúc lơ đãng hoặc là hơi chịu kích thích, Hách Liên Bảo Châu sẽ lại có thể mở miệng nói chuyện.
Lúc nàng nàng không nói, đối với mọi người, đều là chuyện tốt.
A Đồng cùng A Mộc có vẻ như chưa bao giờ rời khỏi Thiên Đoạn sơn mạch, cốt tủy mang theo cảm giác giản dị, cũng rất ngốc, tựa như Phiền Lực.
Bọn họ thực sự cho rằng đám người Trịnh Phàm là hộ vệ hộ tống Hách Liên Bảo Châu vào núi, cho nên hoàn toàn tín nhiệm, tín nhiệm tới chất phác khiến Trịnh Phàm có chút xấu hổ.
Lửa trại bốc lên, ba con thỏ hoang bị đặt trên giá nướng.
Nơi này đã rất gần Ngật Đáp sơn, cũng là nơi sâu trong Thiên Đoạn sơn mạch, cũng không cần lo lắng Mật Điệp tư tới điều tra, mọi người đã có thể không cần ăn lương khô, ăn một chút thịt nóng.
Rất nhanh thịt thỏ đã chín vàng, A Đồng đang canh gác bỗng trở lại, nhỏ giọng:
- Có người!
Tất cả không nói hai lời, rút binh khí chuẩn bị sẵn sàng.
Nhưng rất nhanh, một tiếng khóc từ trong rừng truyền tới.
A Đồng sửng sốt, lập tức hô một tiếng.
Bên kia lập tức đáp lời.
A Đồng khẽ buông vẻ đề phòng, cười nói:
- Không sao, là người mình.
Đám Trịnh Phàm mới lần nữa ngồi xuống, có điều các Ma vương còn lại vẫn cảnh giới, bởi thân phận của bọn họ là giả, cho nên cái gọi là “Người mình”, cũng rất có khả năng là kẻ địch.
Lúc trước, hộ vệ bên cạnh Hách Liên Bảo Châu tới Ngật Đáp sơn báo tin hẳn là Thủ lĩnh của đám hộ vệ, kết quả nửa đường bị Mật Điệp tư đuổi theo, tuy nói cuối cùng thành công tới Ngật Đáp sơn báo tin, nhưng cũng lập tức chết, cho nên giờ không ai có thể chứng minh đám Trịnh Phàm là giả mạo.
Nhưng cẩn thận mới dùng được thuyền vạn năm, mấy tối vừa rồi, nếu không có người mù thu thập đủ các tin tức về Tam Tấn chi địa cùng Hách Liên gia, khả năng mọi người đã bị lộ sơ sót.
Cũng không lâu lắm, một tên to con mặc áo da thú đi ra, phía sau còn có ba người, một người kéo xe, một người phụ nữ ở bên cạnh, còn có một lão đầu nằm trên xe.
Có điều có vẻ là do lão đầu ngửi được mùi thịt nướng, trực tiếp nhảy xuống khỏi xe ngựa, thân hình nhanh nhẹn không gì sánh được, trực tiếp tới bên giá nướng, cầm xiên xé một cái chân thỏ, mắng:
- Nướng thêm sẽ cháy mất, thực đúng là chà đạp thực phẩm, chà đạp thực phẩm. A a, nóng, nóng quá...
------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)