Diêu Tử Chiêm không chút hình tượng ăn một con thỏ.
Vừa ăn vừa tiếp tục lầm bầm:
- Chỉ có muối thôi sao? A nhưng đúng là thuần túy, nhưng lão phu càng thích thêm hương liệu hơn, đáng tiếc mấy ngày trước đã dùng xong, nếu không có thể lấy ra cho các ngươi nếm thử tay nghề của lão phu.
Đối với việc bị phê bình về đồ ăn, Trịnh Phàm cùng các Ma vương cũng không có ý kiến gì.
Không phải tinh thần cảnh giới của bọn hắn trở về không, mà thuần túy là do nhìn thấy nam tử què chân kéo xe kia, đám người Trịnh Phàm lập tức đều có chút cứng ngắc.
Cũng may vẻ cứng ngắc chỉ trong nháy mắt, nhưng Trần Đại Hiệp vẫn đơ người ở đó.
Chỉ là có lẽ vì Trần Đại Hiệp đã vốn đã đơ sẵn, cho nên không bị mọi người chú ý.
- Đến đến đến, cùng ăn đi, cùng ăn đi.
Diêu Tử Chiêm hô với Trần Đại Hiệp cùng nữ nhân ở phía sau.
Nữ nhân đi tới, ngồi xuống bên cạnh.
Trần Đại Hiệp lại tới trước mặt Trịnh Phàm, ánh mắt đảo qua.
- Ô, lão tiên sinh, ta có mang theo hương liệu đây, ngài xem có cần không?
- Lấy ra, nhanh lấy ra!
Diêu Tử Chiêm rất cấp thiết.
Trịnh Phàm lập tức bắt đầu tìm kiếm, lấy ra hai cái túi sau cùng, đưa tới, áy náy nói:
- Xấu hổ, nhớ lầm, chỉ còn dư lại chút hương liệu này thôi.
- Vậy cũng tốt, dù sao cũng tốt hơn không có.
Diêu Tử Chiêm nhận lấy túi hương liệu, bắt đầu gộp lại.
Trần Đại Hiệp lại đăm chiêu, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh.
Lúc này, A Đồng giới thiệu:
- Vị này là Cách Tang, là đệ nhất dũng sĩ bộ tộc ta!
Tên to con tên Cách Tang chủ động đi tới, trước vỗ vỗ ngực đám Trịnh Phàm, ánh mắt lại hiện vẻ băn khoan nhìn sang Hách Liên Bảo Châu.
“Phù phù”
Trực tiếp quỳ xuống, nói lên thành tiếng:
- Cách Tang, tham kiến thiếu chủ!
Hách Liên Bảo Châu bị dọa, có chút bất an nhìn xung quanh, không nói.
Cách Tang có chút ngoài ý muốn nhìn Hách Liên Bảo Châu, lúc này người mù lên tiếng giải thích:
- Trên đường tới đây, tiểu thư bị kinh sợ, cần điều dưỡng mấy ngày.
Cách Tang nghe vậy liền giận dữ đấm đất, đại địa cũng không rung động, nhưng một tảng đá bên dưới trực tiếp bị nghiền nát.
Bản lĩnh cử trọng nhược khinh như vậy, chứng minh thực lực tuyệt đối đạt Lục phẩm trở lên!
- Yến cẩu đáng chết, tiểu thư yên tâm, cuối cùng cũng sẽ có một ngày, chúng ta sẽ bảo vệ tiểu thư, đánh đuổi toàn bộ đám Yến cẩu ra ngoài!
Cách Tang thề với Hách Liên Bảo Châu, Diêu Tử Chiêm đã ngẩng đầu lên, đưa tay xoa xoa miệng đầy dầu mỡ:
- Hách Liên Bảo Châu? Con gái Hách Liên Hùng Bích?
Cách Tang quay đầu nhìn về phía Diêu Tử Chiêm, gật gật đầu:
- Diêu sư, đây chính là thiếu chủ nhà ta.
Nói xong, Cách Tang chỉ về phía Diêu Tử Chiêm, nói với A Đồng cùng đám Trịnh Phàm:
- Chư vị, đây chính là Diêu sư Diêu Tử Chiêm vang danh thiên hạ, cũng là bạn tri giao mấy chục năm của lão gia chủ.
Trịnh Phàm hơi kinh ngạc nhìn về phía Diêu Tử Chiêm, ồ?
Lão đầu này chính là đại văn hào của thế giới này?
Trước đây hắn thường nghe nói về Diêu Tử Chiêm, lại nghĩ một chút, hẳn tương đương với Đỗ Phủ, Nguyễn Du của thế giới trước.
Chỉ là, tại sao lão ta lại ở đây?
Ba con thỏ, đương nhiên không đủ cho tất cả mọi người, Diêu Tử Chiêm một mình ăn mất nửa con, nửa con cho nữ nhân kia, đám Trịnh Phàm chỉ có thể tiếp tục gặm lương khô.
Trần Đại Hiệp đứng dậy rời khỏi lửa trại, nhìn như đang muốn đi vệ sinh.
Trịnh Phàm chỉ chỉ bóng lưng Trần Đại Hiệp, hỏi:
- Vị kiếm khách này?
Diêu Tử Chiêm gật gù cười nói:
- Mười năm trước lão phu từng giúp hắn, lần này hắn đặc ý hộ tống lão phu vào núi, đừng thấy hắn bước đi khập khiễng, nhưng kiếm thuật của hắn khiến lão phu cũng phải thán phục không thôi.
- Há, vãn bối xin hỏi Diêu sư đạt tới mấy phẩm?
Diêu Tử Chiêm ho khan một tiếng:
- Không có võ công thì không thể thán phục sao?
Trịnh Phàm: “...”
Lúc này, nữ nhân kia bỗng nói:
- Chư vị dũng sĩ đi đường xa khổ cực, chư vị từ nơi nào vào núi?
Trịnh Phàm khẽ cau mày, nữ nhân này không nói thì thôi, vừa nói đã mang theo mùi thẩm vấn dày đặc.
Mà bọn họ, lại không thể chịu nổi thẩm vấn kỹ càng.
Người mù bỗng đứng lên, chỉ vào nữ nhân này quát lớn:
- Cách Tang huynh đệ, nữ nhân này không phải người bình thường, nàng là Ngân Giáp vệ!
Cách Tang vốn ngồi yên bỗng trừng mắt, ánh mắt như điện tập trung vào nữ nhân.
Nư nhân lập tức có chút bối rối, nàng rõ ràng đang muốn hỏi kỹ xem đám hộ vệ này là ai, lại không nghĩ tới, trong đối phương lại có người trực tiếp chỉ rõ thân phận của nàng.
Cách Tang chậm rãi đứng lên, hai người A Đồng A Mộc cũng áp sát lại.
- Diêu sư, chuyện này là thật?
Nữ nhân cũng đứng lên, tay trái đặt bên hồng, đồng thời ánh mắt bản năng mà nhìn tới Trần Đại Hiệp đã đi xa.
Nhưng đoán chừng là Trần Đại Hiệp ngại ngùng, nên chạy đi hơi xa, nhất thời không thể trở lại.
Diêu Tử Chiêm uống một hớp rượu, không để ý lắm:
- Đương nhiên, lão phu là bảo bối của Càn quốc, vượt núi băng đèo tới đây, bên người không có hộ vệ đắc lực sao được?
Hơn nữa, Quan gia nhà ta cũng không yên lòng, nên mới phái Tô cô nương đến làm... Thiếp thị lão phu.
Ha ha, các ngươi cũng hiểu đấy, Ngân Giáp vệ của Đại Càn ta, thích nhất là làm dâu các quan to hiển quý, lão phu đã lớn tuổi, lực bất tòng tâm, nhưng hảo ý của Quan gia, lão phu cũng không thể không thủ, chỉ có thể oan ức cho Tô cô nương.
Chuyện này, lão phu cũng không có ý định ẩn giấu, vốn định ngày mai vào núi sẽ nói rõ với trại chủ, bởi Tô cô nương còn mang theo mật chỉ của Quan gia nhà ta.
Hách Liên gia muốn lần nữa quật khởi, Đại Càn ta tự nhiên sẽ đưa tay giúp đỡ, dù sao, chúng ta cũng cùng chung một kẻ địch.”
Diêu Tử Chiêm nói rất bình tĩnh.
Ánh mắt Cách Tang không khỏi trở nên nhu hòa.
Mà lúc này, người mù lại khinh thường hừ lạnh:
- Giúp đỡ? Càn nhân các ngươi có bản lãnh gì giúp đỡ, cả một quốc gia mà bị sáu vạn Yến cẩu đánh cho không dám duỗi đầu.
Diêu Tử Chiêm mỉm cười, nhưng Tô cô nương ở bên lại lập tức mở miệng:
- Vậy cũng tốt hơn đám người chỉ mười ngày đã bị diệt tộc các ngươi.
Diêu Tử Chiêm đột nhiên biêns ắc, lòng thầm nói hỏng.
“Leng keng!”
Thân hình Cách Tang trực tiếp xuất hiện trước mặt Tô cô nương, cả người đâm tới.
“Ầm!”
Thân hình Tô cô nương lui sau mấy bước, khóe miệng trào máu tươi, mà Cách Tang lại đứng vững không động.
- Diêu sư, ta tuy sinh trong núi này, nhưng ta cũng kính trọng tài học của Diêu sư, chỉ là nữ Ngân Giáp vệ này, ta không quản mai ngươi sẽ nói thế nào với trại chủ. Nhưng đêm nay, ta không muốn nghe thêm người này nói một chữ, bằng không, chết!
-
- ------------
- Phóng tác: xonevictory
- Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)