Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 467: LÀ NGƯỜI YẾN?!

Trịnh Phàm đứng dậy, hận hận trừng mắt nhìn Tô cô nương.

Nói thật, đúng là rừng lớn thì chim gì cũng đó.

Nữ nhân này, rõ ràng không quá thông minh.

Có điều, vẫn là vì nàng chỉ chấp hành nhiệm vụ “Bên ngoài”, cho nên năng lực nghiệp vụ của bản thân không quá mạnh, theo Trịnh Phàm biết, triều đình Càn quốc ban thê thiếp cho quan to hiển quý, kỳ thực hai bên đều hiểu ngầm.

Có điều, không biết người mù có dùng tinh thần lực, tác động vào tâm tình vị Tô cô nương kia không thôi.

Dựa theo tính cẩn thận của người mù, hẳn sẽ không xuất thủ ngay lúc này, bởi thực lực của Cách Tang thực rất vương tay, mạo muội làm việc mờ ám, rất có thể khiến đối phương chú ý.

Trịnh Phàm đứng dậy, tay trái xoa xoa đai lưng quần, ra một dấu hiệu mà nam nhân nào cũng hiểu, sau đó liền đi theo hướng lúc trước Trần Đại Hiệp rời đi.

Người ngoài nhìn vào, cảm thấy thuần túy là không muốn nhìn vị Tô cô nương này thêm một cái.

Diêu Tử Chiêm khẽ điều đình:

- Dùng lời chỗ lão phu, trong Ngân Giáp vệ, chỉ có đám kém nhất mới bị phái ra làm thê thiếp cho người khác, đầu óc nữ nhân này hơi kém, Cách Tang huynh đệ chớp chấp nhặt với nàng.

Cách Tang vẫn cho Diêu Tử Chiêm mặt mũi, một lần nữa trở về ngồi xuống, bắt đầu khoanh chân tĩnh tọa.

A Đồng cùng A Mộc lại rất tự giác ra ngoài canh gác.

Người mù cùng mấy người cũng quay chung quanh Hách Liên Bảo Châu, có chút cảm giác nước sông không phạm nước giếng với bọn Diêu Tử Chiêm.

Mà một bên khác, Trịnh Phàm đi một đoạn mới nhìn thấy Trần Đại Hiệp.

Vai trái cao hơn vai phải.

- Chờ xuống núi thì tới Thịnh Lạc thành, ta để Tam Nhi làm cho ngươi một cái chi giả.

Trịnh Phàm mở miệng nói.

Trần Đại Hiệp quay đầu nhìn Trịnh Phàm, cau mày:

- Ngươi thăng quan rồi?

- Hừm, không ở ổ gà nữa, giờ là thành thủ một thành, thủ hạ có mấy ngàn binh mã.

Trần Đại Hiệp gật gù:

- Chúc mừng.

- Khách khí khách khí, đều là bạn cả.

- Lập công ở Càn quốc?

- Đúng!

- Ai.

Trần Đại Hiệp thở dài.

- Ngươi không hỏi vì sao ta lại tới đây sao?

Trần Đại Hiệp lắc đầu một cái:

- Không muốn hỏi.

- Đây không phải phong cách của ngươi.

- Phong cách của ta thì nên thế nào, một kiếm giết ngươi?

- Ha ha.

Trịnh Phàm lấy ra một hộp sắt nhỏ, móc một điếu thuốc, lại châm lửa.

Hút mọt hơi, phun một vòng khói, hơi do dự một chút, nói:

- Ta vì kho báu Hách Liên gia mà tới.

- Ngươi tới lấy đồ của người Tấn, không quan hệ với ta, ta chỉ tới để bảo vệ Diêu tiên sinh.

- Đại văn hào mà, ta cũng không có ý làm gì hắn, ta chỉ tới cầu tài, ngươi biết đó, nuôi mấy ngàn người, thiếu tiền a.

- Ngươi không cần nói với ta, ta từng đáp ứng ngươi giết ba người. Giờ ngươi cũng đã nói, lần này giúp ngươi giấu thân phận, xem như ta đã giúp ngươi giết một người, còn hai người nữa.

Trịnh Phàm đưa tay lên vai Trần Đại Hiệp, Trần Đại Hiệp quay đầu liếc mắt:

- Bỏ ra.

Trịnh Phàm có chút lúng túng bỏ tay ra:

- Cần gì nghiêm túc như vậy.

- Yến Càn không sống chung.

- Hẹp hòi, ngươi thử đổi một góc nhìn xem, ví như mấy trăm năm sau, một vương triều thống nhất thiên hạ như Đại Hạ trước kia. Ngươi biết khi đó ngươi sau sẽ đối xử thế nào đối với trận chiến Yến Càn hoặc là Yến Tấn không?

- Thế nào?

- Đây là dung hợp đại dân tộc, là Yến Càn cùng Yến Tấn hai bên câu thông, lý giải.

Khóe miệng Trần Đại Hiệp run rẩy, phun ra hai chữ:

- Cái rắm.

Trịnh Phàm cười phun một ngụm khói:

- Đừng nói, vừa rồi nhìn thấy ngươi, ta lại có chút kinh hỉ.

- Có cả hỉ?

- Có a, tính thời gian đã lâu không gặp, vẫn có chút nhớ ngươi.

Trần Đại Hiệp thở dài.

- Sao lại thở dài?

- Ngươi ở Tấn địa lâu rồi.

Trịnh Phàm: “...”

- Ha, không nhìn ra, ngươi lại bắt đầu biết đùa giỡn rồi?

- Đi theo Diêu tiên sinh, thực đúng như biết nói chuyện hơn trước đây một chút.

- Rất tốt, tiếp tục cố gắng. Ngươi nhìn lão đầu kia, lúc còn trẻ tuyệt đối là quý công tử đào hoa, nói không chừng các chị em không chỉ muốn ngủ với hắn, mà còn cho hắn bạc nữa.

Trần Đại Hiệp yên lặng.

- Được rồi, nói tới đây thôi.

Trịnh Phàm ném tàn thuốc trong tay xuống đất.

- Còn có hai người, ngươi muốn ta giết ai.

- Giết ai?

- Ví như, Cách Tang.

- Ngươi đánh thắng được hắn?

Trịnh Phàm tò mò.

- Cấp bậc của hắn gần như ta, nhưng ta là kiếm khách, một với một không thành vấn đề.

Trịnh Phàm lập tức lắc đầu:

- Hồi trước Kiếm thánh của Tấn quốc cũng nghĩ vậy.

- Điền Vô Kính khác, hơn nữa, trên đời này có được mấy tên Điền Vô Kính?

- Hừm, nói như ngươi là Fans của Điền Vô Kính vậy.

- Fans? Người ủng hộ?

- Không khác là mấy, còn hai người, ngươi đừng để trong lòng, lúc trước sở dĩ ước định với ngươi, chỉ là vì cảm thấy con hàng nhà ngươi tự nhiên ra ngoài đánh lung tung, người kém chút bị ngươi chém giết, lại còn phải cứu ngươi, trong lòng hẳn sẽ không cân bằng, nên mới nói tới điều kiện này.

Lúc ấy không phải ngươi còn đòi tự sát sao, nếu ta không nhắc tới điều kiện này, ngươi chắc chắn sẽ băn khoăn?

Chuyện lúc đó, coi như xong, giờ cứ như ngươi nói, ngươi là người Càn, ta là người Yến, hai nước vừa đánh nhau, cũng không tiện làm phiền ngươi.

Có điều lần này xuống núi nhớ tới Thịnh Lạc thành, trước thay chi giả, lại ăn bữa cơm, sau đó ngươi muốn về Càn quốc hay lưu lại chân trời góc biển thì đều kệ ngươi.”

Trần Đại Hiệp nghe vậy gật gù.

Dễ dụ, thật dễ dụ.

Trịnh Phàm cảm thấy bản thân chỉ thích kết bạn với người đàng hoàng, nếu toàn thế giới đều là người đàng hoàng thì tốt biết bao.

- Được rồi, chúng ta trở về thôi, ngươi về trước đi, ta về sau, tách ra mà về.

Trần Đại Hiệp bước trở về, nhưng vừa bước chưa được hai bước, hắn bỗng dừng bước, ngẩng đầu nhìn ngọn núi phía bắc, chính là... Ngật Đáp sơn.

Trịnh Phàm cũng nhìn sang, phát hiện sườn núi hiện một chuỗi ánh lửa.

- Phóng hỏa sao?

Trịnh Phàm lầm bầm, lập tức, ánh lửa càng lúc càng lớn, càng lúc càng vượng, dần dần liên miên lan tràn.

Trên núi, bốc cháy rồi!

Ngật Đáp sơn bị người tấn công, đồng thời còn bị phóng hỏa!

Trần Đại Hiệp lập tức quay đầu nhìn Trịnh Phàm, trực tiếp hỏi:

- Ngươi mang binh tới?

- A, ta mang binh tới, còn cần mượn danh nghĩa đi vệ sinh để ôn lại tình cũ với ngươi?

Nếu binh của lão tử ở đây, không quản ngươi là Ngân Giáp vệ hay là Cách Tang A Đồng A Mộc, trực tiếp cho các ngươi một đao, còn cần giả vờ giả vị cái gì.

Khi Trịnh Phàm cùng Trần Đại Hiệp về chỗ lửa trại, phát hiện lửa đã bị dập, Phiền Lực cõng Hách Liên Bảo Châu lên vai.

Cách Tang nắm chặt nắm đấm, cắn răng nói:

- Chúng ta lùi, tới hướng nam!

Ngật Đáp sơn ở phía bắc, mà Cách Tang muốn đi hướng nam, ý hiển nhiên là với hỏa thế hiện tại, Ngật Đáp sơn đã bị công phá, trời mới biết ở bên kia có bao nhiêu kẻ địch.

Lúc này muốn về cứu viện chính là đi dâng mạng.

Ánh mắt A Đồng A Mộc cùng đỏ lên, lại vẫn làm theo dặn dò của Cách Tang mà thu dọn đồ đạc, cha mẹ bọn họ đều trong trại.

- An toàn của thiếu chủ quan trọng hơn, lui!

Cách Tang lần nữa hạ lệnh, bắt đầu đi trước.

Lần này Diêu Tử Chiêm không tiếp tục ngồi xe, mà theo mọi người cùng chạy, cũng không biết chạy bao lâu, Cách Tang mới ra hiệu cho mọi người dừng lại, chỉ chỉ hang động phía trước.

- Tạm dừng ở đây, A Đồng A Mộc, các ngươi đi canh gác.

- Vâng.

Phiền Lực thả Hách Liên Bảo Châu xuống, Hách Liên Bảo Châu liền dựa lên người Phiền Lực, trẻ nhỏ không thức đêm được, rất nhanh liền mơ màng ngủ đi.

Dẫn tới Phiền Lực cũng bắt đầu híp mắt ngủ theo...

Diêu Tử Chiêm ngồi xổm trên đất, há miệng thở hổn hển, còn thường thường ho khan mấy cái.

Nữ nhân lại liếc mắt nhìn Cách Tang, do dự một chút, vẫn mở miệng:

- Là người Yến.

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!