Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 468: CÓ CHÚT VẤN ĐỀ

- Không thể là người Yến.

Trịnh Phàm trực tiếp phủ quyết:

- Ba ngày trước chúng ta từng gặp Mật Điệp tư của người Yến, đã giết sạch bọn họ, sau đó lập tức gặp A Đồng A Mộc tiếp ứng, ba ngày nay không ngừng nghỉ chạy tới đây, ngày hôm nay mới tới, coi như người Yến có muốn tìm tung tích chúng ta rồi điều đại quân tới, cũng chỉ có thể tới sau chúng ta, mà không thể tới công kích trước khi chúng ta tới.

“Quan trọng nhất, lão tử là lão đại Thịnh Lạc thành!”

Diêu Tử Chiêm như sực nhớ, suy đoán:

- Không phải là người Yến, vậy là dã nhân ăn sống ở xung quanh?

Cách Tang lập tức lắc đầu:

- Dã nhân ở quanh chúng ta đều có người của chúng ta cài vào, bọn họ tuyệt không thể đột nhiên ra tay với Ngật Đáp sơn mà chúng ta không biết, hơn nữa dù là xuất thủ, buổi sáng ta mới hạ sơn tiếp ứng các ngươi, kẻ địch có lên đúng lúc thì buổi trưa cũng mới tới, nửa ngày thời gian, sao có thể công phá được trại, trừ phi...

- Trừ phi cái gì?

Diêu Tử Chiêm lập tức hỏi.

- Là quân chính quy.

Cách Tang lập tức đáp.

Sức chiến đấu của dã nhân thế nào, mọi người đều hiểu rõ, lúc trước Tấn quốc thống nhất một khối đã có thể đè đánh bọn họ thì cũng thôi, sau khi ba nhà phân tấn, nhưng vẫn có thể đè đánh bọn họ.

- Là... Binh mã Thành quốc?

Diêu Tử Chiêm có chút không dám tin.

Trịnh Phàm cũng có chút sửng sốt, chuyện gì xảy ra?

Vốn cho là hắn số may thu được tin tức bảo tàng, giờ thì hay rồi, Yến quốc, Càn quốc, Thành quốc đều nhúng tay vào?

Đúng lúc này, thanh âm người mũ bỗng vang lên trong đầu Trịnh Phàm:

- Chủ thượng, ngươi dựa về phía đông cửa động một chút!

- Sao vậy?

Trịnh Phàm vừa phất phất tay áo, biểu thị bản thân cảm thấy nóng bức, vừa tức vừa muốn ra cửa đông hóng gió.

- Bên ngoài có không ít người đang tới gần, Cách Tang này có chút vấn đề!

Đúng lúc này, Phiền Lực đang ngủ gật bỗng mở mắt, mơ màng nói:

- Hả, Cách Tang này có chút vấn đề.

Người mù: “...”

Trịnh Phàm: “...”

Cách Tang: “...”

...

Yên tĩnh ngắn ngủi.

Tất cả cùng vì câu nói của Phiền Lực mà sửng sốt, nhưng lập tức, Phiền Lực đẩy tay, đẩy Hách Liên Bảo Châu vốn đang dựa vào hắn sang phía người mù.

Đồng thời, hai chân vừa nhấc lên, hai cây búa đặt dưới chân trực tiếp bị móc lên.

Không có nửa phần ngừng lại, thân hình Phiền Lực lao về trước, thuận thế nắm lấy hai lưỡi búa, tiếp đó càng mượn thế đi này, hai tay ép xuống, hai lưỡi búa chia thành hai đường.

Một đường bổ về phía đầu Cách Tang, một đường bổ về phía nửa dưới Cách Tang.

Trong không gian hang động chật chội, động tác của Phiền Lực thuần thục như mấy trôi nước chảy, không hề có chút cứng ngắc do vóc người.

Ánh mắt Cách Tang ngưng lại, hai chân vốn xếp bằng bỗng phát lực, thân hình bắn ra sau, không dùng thân thể máu thịt chống lại búa của Phiền Lực.

Thể phách của võ giả đúng là cường hãn, con đường tu luyện của dã nhân không phải võ giả thuần túy, nhưng phương thức luyện thể lại không khác xa, chuyện Kim Cương Bất Hoại không không có, nhưng chí ít phải là cấp độ như Sa Thác Khuyết Thạch hoặc Điền Vô Kính mới có thể dùng thể phách cường hãn mà xung phong trong loạn quân.

Mà Phiền Lực đắc thế không tha người, búa trong tay trực tiếp quăng tới, đồng thời tay phải nắm búa khác, dùng thế Lực Phách Hoa Sơn tiếp tục bổ.

Chiêu số đơn giản, nhưng lại lộ khí thế quyết tuyệt lấy mạng đổi mạng!

Ngốc thật hay ngốc giả, không ai biết được, nhưng luận đánh nhau, luận kinh nghiệm chém giết, bất luận là ai trong bảy Ma vương, đều chưa bại bởi ai.

Thân hình Cách Tang nghiêng sang, né tránh nhát búa bị quăng tới, nhưng cũng vì vậy mà không thể đề khí kịp thời, đối mặt búa thứ hai của Phiền Lực, chỉ có thể chọn lần nữa lui sau.

Dựa vào cơ hội Phiền Lực tạo ra, người mù ôm Hách Liên Bảo Châu lao ra khỏi hang động, Tiết Tam, A Minh cùng Trịnh Phàm cũng đồng thời chạy ra ngoài.

- Mang theo Diêu sư đi!

Trần Đại Hiệp nói với Tô cô nương ở bên, lập tức rút kiếm trong tay, một đạo kiếm cương bắn ra, theo sau Phiền Lực xông qua.

Phiền Lực có cảm ứng, thân hình không tiến mà lùi, hoàn mỹ tránh người, giap Cách Tang cho Trần Đại Hiệp.

Trần Đại Hiệp đối đầu Cách Tang, mà Phiền Lực thì tự lao ra khỏi động.

Đợi Phiền Lực lao ra, còn chưa kịp thở dốc, đã thấy một đám quan binh mặc thanh giáp xuất hiện, bọn họ đã bị vây quanh.

- Địch tấn công!

Xa xa, A Đồng ở ngoài canh gác đã máu me đầm đìa giết trở về, miệng gầm lên một tiếng, ngược lại đã bị mọt tên quan quân phía sau một đao lột đầu.

Còn A Mộc, hẳn là cũng đã lành ít dữ nhiều rồi.

Bọn họ thật đáng thương, vì dù bọn họ có cảnh giác cũng không ngờ tới nơi này đã sớm bị bố trí thiên la địa võng, cũng không nghĩ tới, đệ nhất dũng sĩ lại là một tên phản đồ.

Nhân số đối phương rất nhiều, người mù lập tức mở miệng nói:

- Phá vòng vây từ phía đông, người ở đó ít hơn một chút.

Dưới đêm đen, lại nằm trong vòng vây, chỉ có thể dựa vào người mù chỉ đường, mọi người mới có hy vọng lao ra.

Tiết Tam nghe vậy, bước trước một bước nhảy vào phía đông, Tô cô nương ôm Diêu Tử Chiêm như “Ôm công chúa” đi ra, thấy thế cũng chạy phía đông.

Lúc này Diêu Tử Chiêm rất biết điều, hình tượng hay không cũng mặc kệ.

Cách không xa, giáp sĩ Tư Đồ gia đã vọt tới.

“Gào!”

Phiền Lực rít một tiếng, không dùng cây búa còn lại, mà trực tiếp ôm một khối đá bên cạnh đập tới.

“Ầm!”

A Minh thuận thế nhào người lên, trong tay hắn không cầm binh khí, nhưng móng tay lại có thể tinh thuẩn cắm vào vị trí không có giáp trụ bảo vệ của đối phương.

Rất nhanh đã có bốn năm tên giáp sĩ bị A Minh đâm ngã.

“Leng keng!”

Trịnh Phàm cầm đao vọt tới, ngăn cản tên giáp sĩ trước mặt, khí huyết quanh thân phát tán ra, Trịnh Phàm hiện tại, bất luận là sức mạng hay khả năng phản ứng đều cao hơn đám giáp sĩ này nhiều.

Trước cản binh khí, sau lại thuận thể bổ đao, lưỡi đao dọc theo cổ đối phương mà cắt vào trong, lại một cước đá văng thân thể, quay qua các giáp sĩ khác.

- Chủ thượng, lui!

Thanh âm người mù vang lên trong đầu Trịnh Phàm.

- Người tới càng lúc càng nhiều!

Trịnh Phàm quay đầu nhìn vào trong hang động, một bóng người từ trong động bay ra, mấy ánh kiếm chém tới, ba tên giáp sĩ trước mặt Trịnh Phàm lập tức bị chém ngang.

Trần Đại Hiệp liếc mắt nhìn Trịnh Phàm, một tay nắm vai Trịnh Phàm, ý muốn nắm hắn cùng đi.

Trịnh Phàm không phản kháng, được rồi, ngươi muốn giúp ta đi một đoạn, có ai được đi nhờ xe mà không muốn đây?

Nhưng, một mũi tiễn cực mạnh đã bắn tới.

Thân hình Trần Đại Hiệp lập tức biến đổi, thân kiếm cắt ngang, trực tiếp chặt đứt mũi tên này, tiếp đó, bên ngoài đã hiện lên từng dãy người bắn nỏ.

- Tự ngươi chạy đi, chạy tới phía đông!

Trịnh Phàm rống lên với Trần Đại Hiệp, còn hắn lại quay đầu hô:

- A Minh!

A Minh: “...”

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!