Thân hình A Minh nhanh chóng sát lại, song song với Trịnh Phàm.
“Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!!!”
Mũi tên bắn tới liên tiếp, Trịnh Phàm điên cuồng chạy về hướng đông, A Minh duy trì tốc độ song song, từng mũi tên cắm vào cơ thể.
A Minh không chút lau động, quả thực là tấm chắn hình người.
Có điều, lúc rời khỏi phạm vi hang động, tới cánh rừng phía đông, có lẽ vì Tiết Tam đi đầu làm nhiễu loạn bố trí bên này, cho nên áp lực đối với đám Trịnh Phàm đã giảm đi không ít.
Mọi người lại chém giết một phen, triệt để vào rừng liền bắt đầu lao nhanh.
Kỳ thực, lao nhanh một hồi, phía sau không nhìn thấy truy binh, nhưng tất cả đều không có ý ngừng lại, tiếp tục dùng sức chạy tiếp.
Trong rừng, không thích hợp cho kỵ binh hành động, cho nên mọi người đều rõ, có thể thoát được vòng vây hay không, tất cả phải nhờ vào hai chân.
Cũng may trừ bỏ Diêu Tử Chiêm rác rưởi, những người còn lại đều có tố chất không kém binh sĩ, ngay cả Tô cô nương kia cũng là Bát phẩm võ giả, cõng theo tên phiền toái Diêu Tử Chiêm mà đuổi kịp mọi người.
Hách Liên Bảo Châu vốn trong lòng người mù, giờ đã giao cho Phiền Lực, người mù dùng niệm lực thúc đẩy, cảm giác như khinh công lướt trên nước.
Chạy liên tục gần ba tiếng đồng hồ.
Rốt cục, Tô cô nương không kiên trì được nữa, ôm Diêu Tử Chiêm ngã rầm trên mặt đất, miệng phun máu tươi, hiển nhiên quá trình chạy vừa rồi, đã khiến nàng tiêu hao khí huyết một cách nghiêm trọng.
Những người còn lại thấy thế cũng đều ngừng lại.
Trịnh Phàm nhổ một ngụm nước bọt, cảm thấy lá phổi đau rát, hít vào thở ra đều như có kim đâm.
Trước đây không phải chưa từng bôn tập ngàn dặm, nhưng đó là cưỡi chiến mã, hơn nữa một người hai ngựa, hiện tại lại thuần túy chạy bằng chân, độ hao sức đương nhiên là khác.
Sau khi ngồi xuống, Trịnh Phàm liếm liếm môi khô nứt tới xuất huyết.
- Chủ thượng, uống nước.
Tiết Tam chủ động đưa túi nước tới.
Trịnh Phàm gật gù, nhận túi nước uống một ngụm lớn, sau đó lại nhổ ra ngoài.
Kỳ thực rất nhiều vận động viên có thể kiên trì chạy cự ly dài, nhưng đó là có duy trì tiết tấu, còn đám Trịnh Phàm lại liều mạng chạy thoát thân, hai cái là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
A Minh ngồi bên cạnh Trịnh Phàm, cầm túi nước riêng mà uống từng ngụm nhỏ.
Không phải A Minh tiếc máu, mà là uống quá nhanh, thì sẽ sặc mất.
Trịnh Phàm quay đầu nhìn A Minh, hỏi:
- Mũi tên trên người ngươi đâu?
A Minh đáp:
- Quá nặng, lúc này vừa chạy vừa thuận tay rút rồi.
Trịnh Phàm đưa tay vỗ vỗ vai A Minh:
- Khổ cực cho ngươi rồi.
Khổ cực, chính là đỡ tên cho hắn.
A Minh lắc đầu một cái, cảm khái:
- Nếu chủ thượng đạt tới lúc phẩm, ta sẽ không cần khổ cực vậy nữa.
- Ha ha, thẳng thắn thế sao?
- Đáng tiếc không có máy chụp hình, nếu không chụp lại cảnh này, chờ sau này chủ thượng lên cấp, có thể cùng chủ thượng xem lại năm tháng vàng son.
- Yên tâm, ta sẽ nhớ trong lòng.
- Lời này còn một ý khác nữa, chính là ta cũng không coi vào đâu.
Tiết Tam ở bên còn đang sốt ruột, nghe vậy liền bất mãn:
- A Minh, sao ngươi lại nói với chủ thượng như vậy? Có thể đỡ tên cho chủ thượng là phúc khí của đám thuộc hạ chúng ta, nếu không phải ta cần đi trước mở đường, ta cũng sẽ ở lại đỡ tên cho chủ thượng.
- Ngươi?
- Ta làm sao?
- Ngươi tới chặn tiễn, sợ là không chặn được tới đầu cho chủ thượng.
Tiết Tam: “...”
Trịnh Phàm đứng lên, đi tới chỗ Trần Đại Hiệp, Trần Đại Hiệp đang ở bên kia xé y phục, trên ngực trái hiện một vết lõm rõ ràng.
- Thương thế sao rồi?
Trịnh Phàm hỏi.
- Ta trúng một quyền của hắn, hắn chịu ta một kiếm.
- Không lỗ?
Trần Đại Hiệp gật dù:
- Còn lời một chút.
- Xem ra ngươi lại tiến bộ?
- Hừm, sau lần trước đỡ một quyền của người kia, lúc thương thế khỏi, cảm thấy cảnh giới của bản thân tăng lên không ít.
Trịnh Phàm không còn gì để nói, Trần Đại Hiệp này trừ việc hơi ngay thẳng quá, quả thực là người có quầng sáng “Nhân vật chính”.
Chỉ cần không bị trực tiếp đánh chết, sau khi về lập tức có sở ngộ.
Chỉ tiếc Trần Đại Hiệp là người Càn, nếu không có nhân tố lập trường này, Trịnh Phàm đã không tiếc bất cứ giá nào để gạt tới làm thủ hạ.
Đang lúc này, Tô cô nương kia bỗng mở miệng:
- Đám Tấn nhân các ngươi, quả không nhờ vả được!
Trịnh Phàm cùng các Ma vương không thèm phản ứng, Diêu Tử Chiêm lại bỗng áy náy kinh hoàng chắp tay:
- Chư vị đại nhân Yến quốc, bà nương nhà ta có vấn đề về thần kinh, các ngươi tuyệt đối đừng chấp nhặt với nàng.
Diêu Tử Chiêm nói xong, Tô cô nương sững sờ tại chỗ, nàng không nghĩ tới, đám người trước mắt không phải người Tấn mà lại là người Yến.
Đại chiến tam quốc mới kết thúc chưa lâu, người Càn đặc biệt cảm thấy ưu việt hơn người Tấn.
Bởi đúng nghĩa mà nói, Càn quốc không bị mất cương vực, còn Tấn quốc thì bị diệt tới hai nhà, toàn bộ thổ địa bị người Yến chiếm mất một nửa.
Tuy rằng đều bị Yến quốc đánh, nhưng ta chống lại thành công, ngươi không chống lại được, cho nên ta có thể ngửa mặt trào phúng ngươi.
Nhưng một khi người Tấn đổi thành người Yến, cảm giác ưu việt này lập tức biến mất.
Trịnh Phàm đứng dậy, nhìn về phía Diêu Tử Chiêm:
- Diêu sư nhìn thấu.
Diêu Tử Chiêm rất khách khí:
- Nào có người che chở thiếu chủ bỏ chạy lại còn mang hương liệu.
Trịnh Phàm gật gù:
- Là ta sơ sẩy.
- Không biết tôn giá?
- Trịnh Phàm.
- Trịnh Phàm? Chính là Trịnh đại gia viết “Trịnh Tử binh pháp”?
- A... Chính là tại hạ.
- Lão phu mới đọc qua bộ binh thư này, Trịnh đại gia ngôn ngữ tinh tế sâu xa, lão hủ sâu sắc kính nể, xin nhận lão phu một cúi đầu.
- Sao dám sao dám.
- Nên làm nên làm, tư tưởng trong bộ binh pháp này thật tuyệt diệu, khiến người chưa bao giờ cầm binh như lão phu cũng có cảm giác như được “Thể hồ quán đỉnh”. Trịnh đại gia lại không giữ riêng, đem quyền kỳ thư này viết ra ngoài, lòng dạ khí phách cỡ này, thực khiến người nhìn mà than thở.
- Quá khen rồi.
- Ai, nào có, nên, nên.
- Thực không dám giấu diếm, quyển sách này, ta chỉ đưa cho Bệ hạ nhà ta.
- Yến Hoàng, hắn sao dám...
- Hẳn là Bệ hạ nhà ta cũng hy vọng Càn quốc có thêm mấy người được như Diêu tiên sinh, có thể thể hồ quán đỉnh đi.
Diêu Tử Chiêm: “...”
- Ha ha ha ha.
Diêu Tử Chiêm dừng lại một chút, lại cười to:
- Lão hủ lẩm cẩm, lẩm cẩm, cách hành như cách sơn, lão hủ đúng là làm trò hề cho thiên hạ rồi.
Nói trắng ra, “Trịnh Tử binh pháp” là một quyển sách tốt, nhưng tuyệt đối không phải thần thư, tương tự như “Võ Mục chi thư” được hậu thế lưu truyền tâng bốc tới vô cùng tuyệt diệu, nhưng trên đời này, có binh pháp nào trăm trận trăm thắng sao?
- Trịnh đại gia, ngươi thực biết điều, lão phu quyết định kết giao bằng hữu với ngươi, ngày sau ngươi có thời gian, lão phu nguyện vì Trịnh đại gia làm một bài từ, giúp Trịnh đại gia dương danh.
Cái này xem như là chỗ tốt rồi.
Lão giả tuy tuổi không nhỏ, nhưng thực sự cực khôn khéo.
------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)