Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 470: TỰ SÁT

Bất luận là thời đại nào, đều cần khái niệm “Lăng xê”, chỉ có điều cổ đại Lăng xê bị giới hạn trong hoàn cảnh cùng giai tầng, chỉ có người thực sự có tài nguyên chân chính mới có thể nổi lên, không như hậu thế, đại chúng đã sớm cảm thấy tê dại với thứ này rồi.

Kiếm thánh Tấn quốc nói một câu, có thể đặt Tạo kiếm sư của Sở quốc lên hàng tứ Đại kiếm khách, cũng là một loại uy lực.

Nếu để Diêu Tử Chiêm trở về, thực sự viết cho Trịnh Phàm một bài từ, danh tiếng của Trịnh Phàm lập tức sẽ nổi lên như cồn ở phương đông này.

Người một khi có tiếng, nhiều chuyện sẽ dễ làm.

Nếu như Diêu Tử Chiêm đồng ý, thậm chí nói Trịnh Phàm thành đệ nhất dũng tướng dưới tay Nam Bắc hai hầu cũng được.

- Diêu sư khách khí, Diêu sư vẫn nên lo cho an toàn của bản thân ngài đi, còn ta ngươi không cần lo, ta cùng Đại Hiệp là người quen cũ, ta sẽ không làm khó ngươi. Nếu như Diêu sư không chê trách , vậy sau khi ra khỏi núi, có thể tới Thịnh Lạc thành ta ngồi một chút.

- Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên...

- Vãn bối mới lập nghiệp ở đó, cái gì không có, nhưng lại có rất nhiều đồ ăn ngon, ngay cả Tĩnh Nam hầu gia cũng khen không dứt miệng.

- Ồ?

Ánh mắt Diêu Tử Chiêm hơi trừng lên:

- Thật chứ?

- Chắc chắn.

- Cái kia, có thể giữ bí mật không?

- Tất nhiêu là bí mật.

Nói xong, Trịnh Phàm chỉ về phía Tô cô nương.

- Ai ai ai, giữ bí mật với người ngoài thì dễ rồi, còn nếu nàng nói cho Quan gia, Quan gia nghĩ ngươi bị ta tống tiền bắt tới Thịnh Lạc thành, cũng sẽ không trách tội ngài.

- Tốt rồi.

Trần Đại Hiệp đã xử lý xong vết thương, đi tới nói:

- Giờ chúng ta xuống núi sao?

Người mù bỗng lên tiếng:

- Không vội, không vội, không phải còn chưa làm xong chuyện sao?

Trần Đại Hiệp khẽ cau mày:

- Nhưng Ngật Đáp sơn đã bị công phá, Cách Tang đã nương nhờ vào Thành quốc rồi.

Người mù vỗ tay một cái:

- Nhưng cũng không có nghĩa, kho báu Hách Liên gia đã bị Tư Đồ gia tìm đi.

- Ngươi biết ở nơi nào?

Trần Đại Hiệp hỏi.

Người mù lắc đầu một cái:

- Ta không biết, nhưng Diêu sư nhất định biết.

Diêu Tử Chiêm thở dài:

- Lão phu, đúng là biết.

Lúc này, ánh mắt Trịnh Phàm hơi híp lại.

- Nhưng Hách Liên Hùng Bích là bạn tốt của lão phu, lão phu cũng không thể nhìn tài sản cuối cùng của hắn lại cũng rơi vào tay người Yến.

A Minh đứng lên.

Phiền Lực đứng lên.

Tiết Tam cũng đứng lên.

Diêu Tử Chiêm nhìn cảnh này, lúng túng cười cợt:

- Không phải muốn mời lão phu đi ăn cơm sao, hiện tại chúng ta có thể đi rồi.

Trần Đại Hiệp đi tới trước mặt Diêu Tử Chiêm.

Diêu Tử Chiêm có chút vui mừng vỗ vai Trần Đại Hiệp:

- Ngươi sẽ bảo vệ lão phu, đúng không?

Trần Đại Hiệp gật gù, lại lắc đầu.

- Hả?

Trần Đại Hiệp chỉ chỉ Trịnh Phàm:

- Ta nợ ân tình của ngươi, cũng nợ ân tình của hắn, mà nợ hắn càng nhiều hơn, cho nên nếu hắn nhất định phải xuất thủ với ngươi, ta sẽ tự vẫn trước ngươi.

Diêu Tử Chiêm: “...”

Diêu sư có chút hoảng, lập tức quay đầu nhìn Tô cô nương:

- Tô cô nương, ngươi có thể bảo vệ lão phu sao?

Tô cô nương đưa tay sờ bụng, rút ra một thanh nhuyễn kiếm, loại nhuyễn kiếm này hẳn là trang bị tiêu chuẩn của Ngân Giáp vệ, Trịnh Phàm nhớ không ít Ngân Giáp vệ cũng dùng loại vũ khí này.

- Diêu lão đầu, ngươi yên tâm.

Tô cô nương luôn ra vẻ rất trâu bò, sau đó, bỗng “Phù phù” một tiếng, miệng phun máu đen.

Thân hình Tô cô nương run lên, té quỵ trên đất.

Tiết Tam lay động chủy thủ trong tay, cười nói:

- Sớm đã nhìn bà tám này không vừa mắt.

Tô cô nương có chút ngơ ngác nhìn Tiết Tam, nàng rõ ràng, nàng trúng độc rồi.

Trần Đại Hiệp nhìn về phía Tô cô nương, muốn nói lại thôi.

Tiết Tam là người có tâm tư linh xảo, biết thân phận Trần Đại Hiệp không bình thường, cười đáp lại:

- Chớ hoảng sợ, chỉ là chút độc rắn lấy tạm thôi, cũng chỉ khiến nàng không thể điều động khí huyết trong hai ba ngày tới, không đến nỗi mất mạng.

Trần Đại Hiệp thở dài nhẹ nhõm.

Diêu Tử Chiêm nhìn Trần Đại Hiệp, lại nhìn Tô cô nương đang quỳ rạp dưới đất, cuối cùng nhìn về phía Trịnh Phàm:

- Lão phu dẫn các ngươi đi bảo tàng! Lão phu biết tính cách của Hách Liên Hùng Bích, người này tính cách cao thượng, coi tiền tài như cặn bã, nếu như hắn biết ta mà vì những vật này mà mất mạng, nhất định sẽ trách ta!

Trịnh Phàm lui sau hai bước, chắp tay hành lễ với Diêu Tử Chiêm:

- Khâm phục.

Diêu Tử Chiêm còn rất nghiêm túc gật đầu:

- Ai, lão phu cũng mới hiểu được đạo lý này, còn kém chút khiến bản thân xuống suối vàng cũng không được bình an.

- Sao có thể đem kho báu cho Yến cẩu, không thể... A!

Tô cô nương còn đang đại khí lẫm nhiên, kết quả bị Phiền Lực đạp một cước ngã lăn, đầu đập xuống đất, trực tiếp ngất đi.

Có lẽ là Phiền Lực, không nhịn nổi nữa rồi.

- Diêu sư, vậy chúng ta nghỉ một chút, trời sáng lại lên đường.

- Tự nhiên muốn làm gì cũng được, muốn làm gì cũng được.

Mọi người nghỉ lại tại chỗ, Trần Đại Hiệp đi tới bên người Tô cô nương, tìm một ít cành khô lót, để nàng có thể thoải mái hơn một chút.

Trịnh Phàm có chút ngạc nhiên:

- Ngươi coi trọng nàng?

Trần Đại Hiệp do dự một chút:

- Hình như vậy.

- Nếu muốn nữ nhân, ta có thể giới thiệu cho ngươi.

- Không cần.

- Ha, vậy đúng là xem trọng nàng rồi?

Trần Đại Hiệp chỉ chỉ Tô cô nương bên cạnh:

- Nàng, khá giống ta.

Trịnh Phàm: “...”

Lúc này, Diêu Tử Chiêm chủ động dựa hướng Trịnh Phàm, lão đầu này, vẫn luôn khiến người cảm thấy rất linh xảo, không phải thân thể, mà là tâm tư linh xảo.

- Trịnh đại gia?

- Diêu sư, gọi ta là Trịnh Phàm là được rồi.

- Trịnh lão đệ.

- Ừm.

- Lão phu rất tò mò một chuyện, chuyện này trước khi tới Tấn địa, ta đã tán gẫu với Binh bộ Thượng thư Đại Càn ta, vì sao hiện tại giữa Yến quốc cùng Tư Đồ gia lại vẫn bình an vô sự?

- Diêu sư muốn dò hỏi quân tình?

- Ồ, lão phu hỏi rõ như vậy sao?

- Không có ý che lấp.

- Lão phu nghe nói, gần đây phía Thành quốc, dã nhân đã làm ầm lên không ngớt, dã nhân trên cánh đồng tuyết khác dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch, dã nhân nơi đó sinh tồn còn càng khổ hơn ở đây, người nào người nấy đều là kẻ tranh thức ăn với dã thú. Đại Yến ngươi sao không nhân cơ hội này mà đông tiến, tiện đường diệt Thành quốc, nhất thống Tam Tấn chi địa?

Trịnh Phàm chậm rãi nói:

- Lúc trước, bất kể là Yến quốc, Tần quốc hay Sở quốc, tính là Lương quốc trước kia của Càn quốc, đều là chư hầu của Đại Hạ, cho nên dù có đánh nhau như thế nào đi nữa, đều là việc trong nhà, nhưng Man tộc cùng dã nhân không phải người trong nhà, Đại Yến ta ở phương đông ngự man mấy trăm năm, chưa từng lui sau một bước, bây giờ Tư Đồ gia đối mặt với dã nhân tập kích gây rối, Đại Yến ta sao có thể nhân lúc cháy nhà mà hôi của? Thực sự coi Đại Yến ta vô sỉ đê tiện như Thái Tông Hoàng đế của Càn quốc ngươi trăm năm trước sao?

Diêu Tử Chiêm gật gù:

- Thái Tông Hoàng đế, xác thực không được.

- Ha ha.

- Nhưng lão phu không tin chuyện này.

- Vì sao?

- Vì quá chính nghĩa.

- Hả?

- Quá chính nghĩa, như lý do Trịnh lão đệ ngươi vừa nói, lý do càng chính nghĩa, vậy càng phải suy ngược bên trong có bao nhiêu nham hiểm... Mấy ngày trước, lúc Tĩnh Nam hầu đánh thắng Kiếm thánh, không phải như vậy sao, Trấn Bắc hầu suất quân về Bắc Phong quận, không phải cũng vậy sao, giờ cũng chỉ còn một vị là chưa chuyển tổ.

Nghe tới đó, Trịnh Phàm bỗng thầm rùng mình.

Diêu Tử Chiêm ghé nét mặt già nua tới trước mặt Trịnh Phàm, nhỏ giọng:

- Trịnh lão đệ, long thể của Yến Hoàng Bệ hạ các ngươi, có phải là có vấn đề rồi?

Trịnh Phàm không trả lời, chỉ cười cợt.

Diêu Tử Chiêm cũng cười, đồng thời vung tay nói:

- Đoán mò thôi, đoán mò thôi, chớ tưởng thật, chớ tưởng thật, ha ha ha.

Trịnh Phàm mỉm cười gật đầu, đồng thời nhìn về phía Trần Đại Hiệp:

- Đại Hiệp.

- Chuyện gì?

- Ngươi tự sát trước đi.

Diêu Tử Chiêm: “...”

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!