Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 471: TAI HỌA

- Ai ai ai, Trịnh lão đệ, ca ca ta chỉ đùa một chút mà thôi, chỉ đùa một chút thôi.

Trịnh Phàm không hề bị lay động.

Trần Đại Hiệp rút kiếm đặt trên cổ, chuẩn bị tự sát.

- Trịnh lão đệ, trên người lão phu có một món chí bảo, ngươi ta hữu duyên, nếu ngươi đã gọi ta một tiếng lão ca, vậy ca ca ta đưa ngươi lễ ra mắt.

- Trần Đại Hiệp, ngươi làm gì vậy, ta chỉ đùa với ngươi một chút thôi, sao ngươi lại tưởng thật!

Trịnh Phàm nói.

Trần Đại Hiệp: “...”

Trịnh Phàm quay đầu nhìn về phía Diêu Tử Chiêm.

Diêu Tử Chiêm cười cười:

- Trịnh lão đệ, ngươi thật là thân thiết.

- Nhân sinh như bàn chân, vốn tiếp địa khí, những thứ nhìn như không dính khói bụi phàm trần, đơn giản là bay lên thôi, sớm muộn cũng phải té xuống.

- Lời này của Trịnh lão đệ không sai, đáng tiếc ở đây không có rượu, nếu không nên uống cạn một chén lớn.

- Cái này dễ thôi.

Trịnh Phàm đưa tay ra, hô với A Minh:

- Rượu tới!

A Minh đem túi nước đưa cho Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đem túi nước đưa tới trước mặt Diêu Tử Chiêm, nói:

- Tận sức uống!

- Ha, thoải mái!

Diêu Tử Chiêm rất hào phóng, đưa tay nhận túi nước, không chút do dự uống một ngụm lớn.

Sau đó, Ọe!!!!!!!!

A Minh đi tới, cầm túi nước đi, nhìn Diêu Tử Chiêm điên cuồng nôn mửa mà nhíu mày.

Trịnh Phàm vung vung tay, nói với A Minh:

- Chớ hoảng sợ, chờ trên đường tìm một cái dã nhân trại, cho phép ngươi lại đi săn.

A Minh gật gù, lúc này mới trở về, cũng may máu trong túi nước không bị lãng phí nhiều, hắn còn có thể tiếp tục uống.

Mà lúc này, đại văn hoa Càn quốc, thánh nhân trong lòng văn sĩ thiên hạ, sắp phun ra cả mật.

Một hồi lâu, Diêu Tử Chiêm mới phục hồi tinh thần, cầm túi nước của bản thân, bắt đầu điên cuồng súc miệng.

- Trịnh lão đệ, nửa cái mạng của lão ca kém chút bị ngươi đùa cho không còn.

Cái vừa rồi đâu phải là rượu, vừa vào miệng, nóng hổi, tanh và sền sệt.

- Không phải người Càn các ngươi đều nói người Yến là Man nhân ăn tươi nuốt sống sao, không phải uống máu là bình thường sao?

- Lão đệ a lão đệ, bọn họ nói là bọn họ nói, lão ca ta chưa từng nói, trong lòng lão ca, người Yến, vẫn là quần thể đặc biệt. Lúc lão ca ta còn trẻ, từng du lịch ở Yến quốc, còn từng đi qua Bắc Phong quận, cùng một nữ tử bắc địa xây nhà ở nửa năm, đến nay còn chưa thể quên nàng. Cho nên, với ta mà nói, Yến quốc thực sự...

- Vẫn là nói tới lễ ra mắt đi.

Trịnh Phàm thực không có hứng nghe năm tháng phong lưu của vị đại văn hào này, hắn cũng tin Diêu Tử Chiêm này tuyệt đối là khối bánh ngon đối với các cô nương.

- Ai.

Diêu Tử Chiêm lấy một cái hộp ừ trong tay áo, chiếc hộp này không lớn, chỉ như một chiếc hộp đựng nhẫn, độ dày rất mỏng, cho nên có thể dễ dàng đặt trong tay áo.

- Đây là cái gì?

Ngọc? Không thể dẹt như thế chứ.

Vàng? Một khối nhỏ như thế thì đủ làm gì?

- Đừng nóng vội, đừng nóng vội.

Diêu Tử Chiêm cẩn thận mở hộp ra, bên trong là một thứ như sấp giấy màu tím.

- Đây là Tịch Tà phù, nắm đó là Tàng phu tử tặng cho lão phu, chuyên trừ tai họa, cầm thứ này, có thể tai họa bất xâm.

- Tàng phu tử?

Trịnh Phàm nghĩ nghĩ cái tên này, lập tức nói:

- Là vị Luyện Khí sĩ tới Yến Kinh ta chém Long mạch?

Nếu như Diêu Tử Chiêm là lãnh tụ văn đàn, vậy Tàng phủ tử, lại là “Thần” trong lòng Luyện Khí sĩ, Càn Hoàng đối với người này cũng chắp lễ đệ tử, thậm chí có lời đồn, Càn Hoàng là được vị Tàng phu tử này dạy dỗ thổ nạp dưỡng khí.

Lúc Trịnh Phàm từ Càn quốc rút về, hắn đã nghe nói qua chuyện này, nói là Tàng phu tử cùng Bách Lý Kiếm cùng tới Yến Kinh, Tàng phu tử dùng Long mạch Đại Yến mà ép Yến Hoàng thôi binh ngừng chiến.

Ai ngờ Yến Hoàng Cơ Nhuận Hào căn bản không mắc bẫy này, cuối cùng Tàng phu tử trảm Long mạch mà bị phản phệ, không rõ sống chết.

Tựa như nghe ra vẻ ngả ngớn trong lòng Trịnh Phàm, Diêu Tử Chiêm lắc đầu một cái:

- Có một số việc, ngươi nhìn thấy lại không nhất định là thật, nhưng cũng có một số việc, ngươi chỉ nghe nói, lại cũng không nhất định là giả.

- Diêu sư, ta không có hứng nghe ngài dạy dỗ.

- Lão phu lấy nhân cách đảm bảo, đây chính là đồ của Tảng phu tử tặng ta, lão phu mang theo vật này bên người, hồ tiên quỷ mị vẫn luôn không dám đụng.

- Nghe có vẻ ngươi còn rất tiếc nuối?

Trịnh Phàm cười nói.

Diêu Tử Chiêm gật gù:

- Xác thực.

Thân là người đọc sách, còn là người đọc sách trong những người đọc sách, lão đã sớm chán ngán phấn hoa thanh lâu, muốn đổi khẩu vị khác rồi.

Tài tử phong lưu, lại thêm hồ tiên quỷ mị, lúc này mới phù hợp với hình ảnh người đọc sách lưu truyền.

- Ta nói, nơi này của ta cũng không có hồ tiên quỷ mị cho ta làm thí nghiệm, thôi thôi, ta tin tưởng nhân phẩm của Diêu sư vậy.

Tuy nói Diêu Tử Chiêm có thể trực tiếp lấy kho bảo của Hách Liên Hùng Bích cho Trịnh Phàm hắn để đảm bảo tính mạng, chứng minh nhân phẩm người này cũng không ra sao.

Nhưng Trịnh Phàm cũng chỉ tìm một bậc thang cho bản thân, hắn không phải trung thần của Đại Yến, cho nên đối với suy đoán của Diêu Tử Chiêm, cũng không mẫn cảm tới vậy, càng không có quyết tâm giết hắn diệt khẩu.

Lão đầu này, kỳ thực còn rất thú vị.

- Như vậy còn tạm được, nhưng ngươi phải giữ cho kỹ đó, vật này rất quý trọng.

- Được rồi được rồi, ta hiểu ta hiểu.

Trịnh Phàm đưa tay nhận lấy hộp nhỏ, thuận tay nhét vào trong tay áo.

Lập tức, Trịnh Phàm nhìn về phía Trần Đại Hiệp, chuẩn bị nói Trần Đại Hiệp thả kiếm xuống.

Lại nghe Diêu Tử Chiêm hô lớn:

- Trịnh lão đệ, Trịnh lão đệ, bốc khói rồi!

Hả?

Bốc khói rồi?

Trịnh Phàm cúi đầu, phát hiện khói phát ra từ trong tay áo, từng sợi khói trắng bay ra, đồng thời còn có một cỗ nhiệt lượng tùy theo mà tới.

Hí!

Trịnh Phàm lập tức đưa tay đem hộp nhỏ trong áo ra.

- A a a a a!!!

Âm thanh oán hận của Ma Hoàn thảm thiết vang lên.

- Mẹ nó, nhi tử, lão cha thực không biết lá bùa này thực có tác dụng.

Trịnh Phàm lập tức ném hộp nhỏ ra ngoài, vừa hay ném về phía A Minh.

A Minh đang cầm túi nước uống, khóe mắt nhìn thấy Trịnh Phàm ném đồ tới, cũng không để ý đó là gì, chỉ bản năng đưa tay tiếp.

Sau đó, tiếp tục uống rượu, sau đó, hả?

A Minh cau mày nhìn xuống, phát hiện bàn tay đang biến thành màu đỏ, thứ hắn nắm như không phải cái hộp nhỏ mà là bàn ủi điện.

A Minh đột nhiên đứng lên, ném vật này về phía Phiền Lực.

Phiền Lực đưa tay ta, tay hắn với cái hộp nhỏ này tựa như vợt tenis với quả tenis.

Nắm trong tay, Phiền Lực có chút ngạc nhiên nhìn một cái, tiếp đó: Hí... Đau, đau, đau!

Phiền Lực lập tức ném ra ngoài.

Tiết Tam có chút ngạc nhiên nói:

- Bên người chủ thượng có Ma Hoàn, A Minh là huyết tộc, bọn họ sợ cái này cũng là bình thường, sao A Lực cũng bị?

Người mù dùng niệm lực tiếp lấy vật nhỏ, đưa tới trong tay, thảnh thơi thổi thổi cái hộp, đồng thời trả lời Tiết Tam:

- Trên người A Lực có huyết thống dị tộc, là Yêu tộc hay Man tộc gì đó, đây là giả thiết từ ban đầu rồi, chỉ có điều A Lực chưa khôi phục tới mức đó, cho nên không hiển hóa ra ngoài thôi.

------------

Phóng tác: xonevictory

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!