Huyết thống Man tộc ở đây đương nhiên không phải Man tộc của thế giới này, mà là huyết thống giả thiết mà thôi.
Có điều hiển nhiên, không hiển hóa thì không hiển hóa, nhưng huyết thống của Phiền Lực là tồn tại chân thực, bị lá bùa này cho là tai họa cũng là bình thường.
- A, như vậy sao.
Tiết Tam gật gù, sau đó nghiêng đầu nhìn người mù:
- Người mù, có vẻ ngươi quên một chuyện.
- Sao, ta cũng không có huyết thống thượng vàng hạ cám gì đó.
- Ngươi con mẹ nó là nhân vật mượn xác hoàn hồn!
Người mù: “...”
Hí!
Bàn tay người mù cũng bị phỏng, bất đắc dĩ chỉ có thể ném cái hộp ra ngoài.
Hộp nhỏ trực tiếp bay về phía Tiết Tam, Tiết Tam sợ hãi lập tức nhảy lên cây:
- Tiên sư nó, người mù ngươi dính rồi lại còn muốn hại lão tử.
- Ngươi chỉ là người lùn thôi.
- Đánh rắm, lão tử vẫn ăn những thứ đặc biệt, trời mới biết lão tử có phải thuần huyết nhân loại không.
Hộp nhỏ, cuối cùng rơi trên mặt đất, có chút lẻ loi.
Mà Diêu Tử Chiêm, trước nhìn Trịnh Phàm, lại nhìn A Minh, lập tức nhìn về phía người mù, cuối cùng nhìn tới Tiết Tam đang trên cây, lão giơ tay lên, dùng sức xoa xoa mặt, sau đó mờ mịt nhìn Trịnh Phàm:
- Trịnh lão đệ, ta đang nằm mơ sao?
Cả nhà ngươi, con mẹ nó đều là tai họa?
Trời ạ, sao lão phu lại đi cùng một đám như thế!
Diêu Tử Chiêm có chút hoài nghi nhân sinh, hoặc là... Hoài nghi thế giới này.
Hắn cả đời chưa từng đụng phải hồ tiên quỷ mị, nhưng không nghĩ tới, ngày quyết định đem cái hộp này ra, lập tức đụng phải một đám!
- Đại Hiệp ta, nói cho ta, đây là ta đang nằm mơ, hoặc là ta bị hoa mắt rồi.
Trần Đại Hiệp cũng không quá bất ngờ, bởi hắn đã nhìn thấy vũ khí bí mật ẩn sâu trong Thúy Liễu bảo, rõ ràng là cường giả đã chết trận, lại dùng một phương thức khác để sinh tồn, hơn nữa gần như đã giết hắn.
Đại hiệp là người đàng hoàng, trực tiếp đáp:
- Không, ngươi không nằm mơ, đây là sự thực.
- Đánh rắm! Thằng nhóc nhà ngươi lại học nói đối trong mộng của lão phu.
Trịnh Phàm đứng dậy, chuẩn bị giải thích với Diêu Tử Chiêm một chút, nào ngờ hành động này trực tiếp dọa Diêu Tử Chiêm sợ hết hồn, lão nhân gia lập tức nhảy lên, lùi sao còn bị trẹo chân, “Phù phù” ngã xuống, mắt nổi đom đóm, thân thể run lên mấy lần.
Trịnh Phàm chuẩn bị tới nâng lên, Diêu Tử Chiêm đã tự chống tay ngẩng đầu, nhìn thấy Trịnh Phàm đi tới, Diêu Tử Chiêm hơi nghi hoặc một chút nói:
- Trịnh lão đệ, lão ca ta vừa ngủ sao, vừa rồi ta còn mơ, mơ ngươi là...
Trịnh Phàm khom người, nhìn Diêu Tử Chiêm, gương mặt vốn mỉm cười bỗng hô:
- Quỷ a!!!!!
- A a a a a!!!!!!
...
Buổi sáng, khí trời sáng sủa, trong Thiên Đoạn sơn mạch này, khó được ngày vạn dặm không mây như thế.
Diêu Tử Chiêm được Phiền Lực cõng đã chậm rãi tỉnh lại, có chút ngạc nhiên nói:
- Chúng ta đang ở đâu đây?
Phiền Lực quay đầu lại, nhìn lão đầu:
- Không biết, ngươi chỉ đường.
- Nhưng lão phu mới tỉnh lại.
- Lúc ngươi ngủ, ngươi chỉ đường.
Diêu Tử Chiêm hơi nghi hoặc nhìn về phía Trần Đại Hiệp đang cõng Tô cô nương.
Trần Đại Hiệp gật gù, biểu thị lời Phiền Lực là thật.
- Ách, đầu óc của lão phu thực là, chỉ nhớ tối qua chúng ta trốn ra được, sau đó còn mơ ác mộng, khiến lão phu sợ chết khiếp.
- Này, uống ngụm nước.
Trịnh Phàm đem một túi nước đưa cho Diêu Tử Chiêm.
Nghe được thanh âm Trịnh Phàm, Diêu Tử Chiêm không kìm được mà khẽ run, lập tức nhận túi nước.
Mở nắp, không vội uống mà đưa lên mũi ngửi, xác nhận là nước mới ngửa đầu lên uống.
Uống nước xong, Diêu Tử Chiêm lấy lại tinh thần, lần thứ hai nhìn qua bốn phía, lúc này mới nói:
- Xem ra đúng là lão phu chỉ đường, lão phu nhớ đây là đâu rồi, Trịnh lão đệ, ngươi nhìn dãy núi trước mắt, xem giống cái gì?
Trịnh Phàm nhìn về phía dãy núi, suy tư một hồi, nói:
- Giống yên ngựa?
Núi mà, đặc biệt là sơn mạch, đều khá giống bướu lạc đà hoặc yên ngựa.
- Rõ ràng là một cái búa!
- Ồ!
Trịnh Phàm gật gù, lòng thầm nói, sao ngươi lại liên tưởng tới cái búa được?
- Ngọn núi anỳ, gọi là Lạc Phủ sơn.
- Có lai lịch gì đặc biệt sao?
- Đương nhiên là có, trong Thiên Đoạn sơn mạch này có vô số ngọn núi, nhưng có tên, được sử ghi lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngọn núi này, chính là một trong số đó.
Hơn hai trăm năm trước, Tấn quốc Đại Tướng quân Hách Liên Khánh từng suất lĩnh ba vạn tinh nhuệ Tấn quốc làm tiên phong, một đường truy sát dã nhân tới tận đây, khi đó dã nhân còn không kém như hiện tại, dã nhân có vương.
Hách Liên Khánh đánh tán đại quân dã nhân trong núi này, bắt giữ dã nhân vương, sau đó ở trên núi này, tự mình cầm búa, trảm thủ dã nhân vương!
Từ đó, ngọn núi tnày có tên là Lạc Phủ sơn.”
- Há, hóa ra là như vậy, vậy Diêu sư hỏi ta ngọn núi này giống cái gì là có ý gì?
Ngọn núi này gọi là Lạc Phủ sơn vì sự tích danh nhân, mà không phải giống hay không được chứ?!
- Ặc ặc...
Diêu Tử Chiêm ho khan hai tiếng, nói:
- Vì dẫn đoạn sau.
- Thì ra như vậy.
- Trịnh lão đệ, kho báu Hách Liên gia mà ngươi vẫn tâm tâm niệm niệm, kỳ thực ngay trong Lạc Phủ sơn, năm đó Hách Liên Hùng Bích đã dẫn ta theo thấy nó, bên trong có tới ba ngàn tinh giáp, còn có vàng bạc châu báu nhiều tới hoa cả mắt.
Trịnh Phàm gật gù, hai mắt nhắm lại, hít một hơi, như đã ngửi thấy mùi rồi.
Có điều, Trịnh Phàm vẫn trêu nói:
- Xem ra quan hệ giữa Diêu sư cùng Hách Liên Hùng Bích rất tốt nha, a, vãn bối quên, nơi này là Tấn quốc.
Diêu Tử Chiêm: “...”
Lúc này, Tiết Tam quay trở về, bẩm báo:
- Chủ thượng, ngọn núi kia không có người.
Lạc Phủ sơn vì dã nhân vương bị chém ở đây mà thành tên, cho nên gần đây không có thôn xóm dã nhân, tuy trình độ văn hóa của dã nhân không cao lắm, nhưng bọn họ cũng biết “Xúi quẩy”.
Mọi người tiếp tục tiến lên, đợi tới buổi chiều đã tới dưới chân Lạc Phủ sơn.
Trịnh Phàm nhìn về phía Diêu Tử Chiêm, hỏi:
- Diêu sư, lối vào kho báu ở đâu?
------------
Phóng tác: xonevictory
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)